Tuesday, April 14, 2026

Kỷ niệm 140 năm ngày sinh của nhà thơ lớn Hungary Tóth Árpád

 Hôm nay là kỷ niệm 140 năm ngày sinh của nhà thơ lớn Hungary Tóth Árpád (Tóth là họ đứng trước, Árpád là tên đứng sau, như trong tiếng Việt).

Ông là một gương mặt đại diện của trường phái thơ ấn tượng, lãng mạn của Hungary thời kỳ đầu thế kỷ 19.

Thơ ông có một nhịp điệu nhạc rất riêng và vì vậy khá khó dịch. Hiện tại bản thân tôi mới chỉ dịch hai bài thơ của ông. 

Ông sớm bị bệnh, mất rất trẻ khi mới 42 tuổi, nên thơ ông có nhiều bài được viết khi ông đã bị bệnh, có nhiều hơi hướng buồn man mác, cảm nhận về sự mong manh của cuộc sống. Có lẽ cũng chính vì vậy ông nhận ra và cảm nhận sâu sắc và trân quý cái đẹp thường ngày, cảm nhận và trân quý tình yêu mình có được từ người vợ gắn bó với mình dù ông nghèo và yếu bệnh. Có giai thoại trong giới văn học Hungary rằng ông được tặng đám cưới: vì nhà nghèo nên vợ ông, Lichtmann Anná, chấp nhận ở với ông mà không có cưới xin gì, một điều xấu hổ với phụ nữ thời đó. Cuối cùng có một người đứng ra tài trợ và cuối cùng họ cũng có được đám cưới của mình.

Sau đây là bài thơ của ông viết tặng người vợ hiền của mình, chỉ 5 năm trước khi ông mãi mãi đi xa.

VÒNG HOA NẮNG – thơ Tóth Árpád, Phan Anh Sơn dịch

Hoàng hôn xuống con đường thêm đượm mắt 

Hàng cây dài bóng đổ mát công viên

Ánh vàng rơi, vòng hoa nắng cho em

Trên mái tóc nắng đậu vào êm ả

Giọt nắng lung linh nhẹ nhàng như thể

Hư ảo nơi đâu không phải thế gian này 

Sợi nắng mềm thoang thoảng chút hương bay

Tia yên ắng lặng im dài tĩnh mịch 

Trời về tối tất cả thành yên tĩnh 

Lấy làn hương thay sắc thắm làm duyên 

Tĩnh lặng đất trời, bí mật của tự nhiên 

Tỏa hương xuống tóc em, ánh lên rực rỡ

Tôi đứng bàng hoàng, ngất ngây bỡ ngỡ 

Cuộc sống tuyệt vời như không thể đẹp hơn 

Mắt tôi uống vào, chan chứa biết ơn 

Vầng sáng đó, mái tóc em rực lửa. 

Có thật là em tôi chẳng còn biết nữa 

Hay bóng hình ai tiên nữ hoá thân vào

Như hồn mơ trong gió thoảng lao xao

Sang đây đậu thời gian như dừng lại 

Mỗi phút giây tưởng ngàn năm dồn mãi 

Đứng trời trồng tôi như dại như ngây 

Bỗng nhẹ nhàng tay em chạm bàn tay

Mắt chạm mắt cho tim tôi dồn dập 

Nóng hổi dâng trào khát khao rạo rực 

Đổ hết về tim cho tôi biết: YÊU EM!

PHAN ANH SƠN