Showing posts with label Phương Tây. Show all posts
Showing posts with label Phương Tây. Show all posts

Friday, July 11, 2025

Tạo mẫu 1 biểu tượng

Một khoảnh khắc quan trọng trong lịch sử thiết kế đồ họa hiện đại, khi Otl Aicher, nhà thiết kế người Đức (1922–1991), cùng nhóm cộng sự tại Trường Thiết kế Ulm (HfG Ulm), tiến hành tái thiết kế hệ thống nhận diện thương hiệu cho hãng hàng không Lufthansa vào đầu thập niên 1960.

Năm 1962, trong nỗ lực làm mới hình ảnh của hãng, Aicher cùng Hans Roericht và Fritz Querengässer đã tinh giản và hiện đại hóa biểu tượng con sếu do Otto Firle sáng tạo từ năm 1918. Kết quả là một hình sếu cách điệu, bay nghiêng, đặt trong vòng tròn hoàn hảo, được vẽ trên hệ thống lưới – thể hiện sự chuẩn xác, tính toán và nhịp điệu thị giác nhất quán. Hình dáng con sếu được gọt giũa sao cho mang cảm giác bay lướt, nhẹ nhõm, nhưng cũng chắc chắn và định hướng.

Trong quá trình phác thảo, nhóm thiết kế từng thử nghiệm nhiều hình ảnh khác nhau, kể cả dạng mũi tên tượng trưng cho chuyển động và tương lai của hàng không. Nhưng sau cùng, hình sếu mang tính biểu cảm cao, vừa trừu tượng vừa dễ nhận diện, đã được chọn làm hạt nhân thị giác cho toàn bộ hệ thống thương hiệu.

Dưới tư duy hệ thống của Aicher, toàn bộ thiết kế của Lufthansa được tổ chức theo một trật tự logic và chặt chẽ: màu sắc, kiểu chữ, bố cục, khoảng cách – tất cả đều vận hành theo nguyên tắc grid. Chính điều này tạo nên sức mạnh trường tồn cho bộ nhận diện, giúp thương hiệu Lufthansa giữ được sự ổn định và thanh lịch qua nhiều thập kỷ.

FB-Pane e Vino - 3 Nguyễn Khắc Cần

Sunday, May 11, 2025

NHỮNG HÀNH ĐỘNG ĐƯỢC COI LÀ CẤM KỊ TẠI ĐỨC

Có thể bị phạt, gây hiểu lầm, hoặc bị xem là thiếu tôn trọng văn hóa. Đây là thông tin quan trọng nếu bạn đang sống, làm việc hoặc du lịch tại Đức:

1. Cấm giơ tay kiểu chào Quốc xã (Hitlergruß)

• Hành động: Giơ tay chào kiểu Đức Quốc xã hoặc vẽ biểu tượng chữ thập ngoặc (Hakenkreuz)

• Hậu quả: Phạt tiền, thậm chí tù lên tới 3 năm

• Lý do: Pháp luật Đức nghiêm cấm các biểu tượng phát xít

2. Nói chuyện ồn ào nơi công cộng

•  Nói to trên tàu, xe bus, nhà hàng, đặc biệt là khi gọi điện thoại

• Người Đức coi trọng sự yên tĩnh, đặc biệt là vào buổi tối và Chủ Nhật

3. Làm ồn vào “Ruhezeiten” – giờ nghỉ ngơi

• Giờ nghỉ yên tĩnh:

• Từ 22h đến 6h hàng ngày

• Toàn bộ ngày Chủ Nhật và các ngày lễ

• Cấm: Hút bụi, khoan, sửa chữa, bật nhạc to, giặt đồ quá ồn

• Hàng xóm có thể gọi cảnh sát hoặc báo quản lý nhà

4. Không tách rác đúng cách

• Người Đức rất nghiêm túc trong việc phân loại rác:

• Bio (rác hữu cơ)

• Papier (giấy)

• Gelber Sack (nhựa, bao bì)

•  Restmüll (rác thải còn lại)

• Bỏ sai loại có thể bị cảnh cáo hoặc phạt tiền

 5. Đi bộ sai luật hoặc vượt đèn đỏ

• Ngay cả khi không có xe, người Đức vẫn tuân thủ đèn đỏ

• Vượt đèn đỏ khi đi bộ có thể bị phạt 5–10 euro, đặc biệt trẻ em nhìn thấy bạn sẽ càng bị chỉ trích

 6. Lái xe không đúng luật

• Không bật xi-nhan, vượt quá tốc độ, không dừng ở vạch dành cho người đi bộ

• Đức có hệ thống ghi điểm vi phạm giao thông rất nghiêm

 7. Đi giày trong nhà (với người Đức truyền thống)

• Nhiều gia đình yêu cầu cởi giày khi vào nhà

• Thường có dép đi trong nhà cho khách

8. Hút thuốc ở nơi không được phép

• Nhà hàng, bến tàu, khu vực công cộng trong nhà

•  Có khu vực hút thuốc riêng, vi phạm sẽ bị phạt

9. Xả rác bừa bãi hoặc khạc nhổ nơi công cộng

•  Bị xem là vô văn hóa

• Có thể bị phạt hành chính nếu bị bắt quả tang

10. Hỏi những câu riêng tư quá sớm

•  Hỏi về tuổi, tiền lương, tôn giáo, chính trị, mối quan hệ… khi chưa thân

• Người Đức tôn trọng sự riêng tư rất cao

 Tipp

• Luôn quan sát biển báo và học luật cơ bản

• Luôn xin lỗi khi không chắc chắn

• Luôn đúng giờ – đi muộn là điều rất bị chê trách

Cuộc sống ở Đức

Friday, April 4, 2025

TRIẾT LÝ SỐNG HẠNH PHÚC RẤT ĐƠN GIẢN CỦA NGƯỜI PHÁP

 *Một cô gái ban đầu mới tới Paris sinh sống đã rất ngạc nhiên với con người nơi đây. Nhưng sau nhiều năm sinh sống cùng họ, cô đã hiểu ra rất nhiều điều về văn hóa của người Paris. Hãy cùng đọc ba câu chuyện mà cô đã trải nghiệm:

Câu chuyện thứ nhất: 

Quán cà phê hơn 50 năm tuổi

Lần đầu tiên tới Paris, tôi mang theo lời ủy thác của ông nội tôi, đó là thay ông đến hỏi thăm quán cà phê năm xưa mà ông yêu thích nhất ở Paris.

Tôi thầm nghĩ, hương vị của cà phê Paris có thể lưu lại đến nửa thế kỷ sao? Tôi thực sự không tin! Tôi liền lên Google kiểm tra một chút về nó, thật không ngờ quán cà phê đó vẫn còn tồn tại, thậm chí ngay cả địa chỉ cũng không thay đổi. Tôi bị kích động rất mạnh và quyết định đi tới đó ngay lập tức

Đi tới quán cà phê, bước vào cửa và nhìn xung quanh, điều khiến tôi giật mình chính là trong quầy ba, một bà lão tóc bạc đang chăm chú điều chế cà phê.

Tôi đi đến trước mặt bà và xúc động lấy ra bức ảnh mà năm đó ông tôi chụp ở đây. Bà cũng rất xúc động, rồi bà chỉ vào một cô gái bán cà phê và nói đó là bà, tên là Sophia.

Lúc này tôi không chỉ là xúc động vì đã tìm được bạn cũ của ông nội, mà còn là cảm động về Paris.

Quán cà phê đã nửa thế kỷ, ngay cả nhân viên cũng không thay đổi, những bông hoa ở trước cửa vẫn là loài hoa năm xưa…

Tôi hỏi bà Sophia: “Bà ơi! Tại sao bà không mở rộng quán cà phê này ra? Ít nhất trước cửa cũng treo biển hiệu chữ vàng “Quán cà phê lâu năm” chẳng hạn?”

Bà Sophia cười và nói: “Nếu làm như vậy, quán cà phê của ta còn có thể khiến ông nội cháu nhớ mãi được sao?”

Tôi chợt biết rằng, quán cà phê này cũng giống bà Sophia và giống cả Paris đều an phận với chính mình chứ không ào ào bắt chước hay làm theo người khác mà thay đổi điều mình mong muốn.

50 năm trước một người đàn ông trẻ tuổi ngồi đó thưởng thức cà phê, 50 năm sau cháu gái của ông ấy cũng ngồi ở chính nơi đó thưởng thức cà phê. Hơn nữa, chủ quán cà phê vẫn là người ấy chỉ khác là đầu bà đã bạc trắng, nhưng vẫn với thái độ vui tươi, say sưa điều chế cà phê như xưa.

Ngay lúc này, trong lòng tôi trào dâng một cảm giác thật khó tả….

Câu chuyện thứ hai: 

Ông chủ cửa hàng phomai nổi tiếng

Tại Paris, phô mai Matthew là loại thực phẩm duy nhất khiến tôi bỏ tiền mua ngay mà không cần phải suy nghĩ gì bởi hương vị tuyệt vời của nó.

Từ khi cửa hàng này được một vị đạo diễn nổi tiếng của Hollywood tới quay hình cho một buổi giao lưu doanh nhân thành đạt thì nó càng trở nên nổi tiếng hơn rất nhiều. Cũng chính vì vậy, tôi đã hoài nghi rằng mình có thể không còn được chứng kiến nụ cười sáng lạn của ông Matthew trước quầy hàng mỗi lần tới đây mua phô mai nữa.

Nhưng mà ông Matthew vẫn y như trước đây, vẫn tươi cười niềm nở với những sinh viên khi vào quán của ông mua hàng và giới thiệu: “Xin chào! Phô mai Matthew là tự tay Matthew làm nhé!”

Mặc dù bây giờ người đến mua phô mai Matthew đều phải đứng xếp hàng dài, nhưng ông Matthew vẫn chỉ nhận rằng: “Tôi chỉ là một người yêu thích làm phô mai, miệt mài làm việc, rời xa phiền toái.”

Ông thậm chí còn từ chối rất nhiều những đơn đặt hàng lớn tại các chuỗi siêu thị.

Ông nói: “Chúng tôi ở đây vô cùng vui vẻ, những gì đang có hiện tại tôi cảm thấy rất hài lòng, tôi cảm thấy đã đủ rồi!”

Ông Matthew cũng nói:

“Tôi cũng không giàu có! Nhưng tiền đối với tôi mà nói giống như bánh pudding vậy, nhiều quá nó sẽ phá hủy răng của tôi!”

Tôi đã hiểu rằng trong con người ông Matthew dường như luôn có tồn tại một loại cảm giác “thấy đủ rồi!”.

Câu chuyện thứ ba: 

Xưởng thêu truyền thống

Gia tộc nhà bạn tôi – Malena nổi tiếng với nghề kinh doanh hàng thêu, xưởng thêu nhà họ là một trong hai công xưởng thêu thủ công còn tồn tại của Paris. Một xưởng thêu kia mới bán lại cho hãng Chanel.

Hàng năm, các nhà thiết kế nổi tiếng ở nước Pháp sẽ gửi những bản vẽ phác thảo đến đặt hàng họ thêu. Những thương hiệu nổi tiếng như LV, Chanel, Dior… đều cho người đến đàm phán với xưởng thêu để ký kết hợp tác. Nhưng mẹ của Malena cho rằng: “Như vậy thì chúng tôi sẽ biến thành một mắt xích trong dây chuyền sản xuất hàng xa xỉ phẩm của các tập đoàn nổi tiếng và sẽ bận rộn hết ngày này sang ngày khác.”

“Sau đó, ngay cả thời gian để may váy cưới hay lễ phục tốt nghiệp cho con gái của mình tôi cũng không có nữa. Tôi còn muốn may cả váy cưới cho cháu gái của tôi nữa. Chúng tôi không cần phải khiến mình trở nên hùng mạnh, bởi vì chúng tôi luôn được làm điều mình muốn, thế là đủ rồi!”

Sau khi sống ở Paris một thời gian lâu dài, tôi phát hiện, mỗi người ở đây đều tự có vị trí riêng của mình. Sự tự tin của họ không phải nhờ so sánh với người khác, mà nằm ở chỗ họ có thể là chính mình bất kể lúc nào.

Thầy giáo của tôi thường nhắc nhở chúng tôi rằng: “Kỳ thực, hạnh phúc là khi chúng ta không có quá nhiều ham muốn.”

Một người sáng suốt luôn có một âm thanh trong lòng tự nhắc nhở mình: “Càng có nhiều không đồng nghĩa với càng hạnh phúc. Hạnh phúc không phải nằm ở có bao nhiêu mà nằm ở “thấy đủ.”

- Cang Huỳnh lược dịch từ Paris Match.

Tuesday, March 25, 2025

Những nhân vật đặc biệt ở thế kỷ 20

 Bài viết “Hiểu về Rudolf Steiner, người khai sinh ra nông nghiệp sinh học” của Aleks Zecevic kể lại hành trình của một trong những nhân vật đặc biệt nhất của thế kỷ 20 — Rudolf Steiner — và ảnh hưởng sâu rộng của ông đến triết học, giáo dục, y học, nghệ thuật và đặc biệt là nông nghiệp.

Rudolf Steiner - 1905

Năm nay, tổ chức Demeter – đơn vị chứng nhận hàng đầu thế giới về canh tác sinh học – kỷ niệm 100 năm ngày ra đời của nông nghiệp sinh học. Ít ai biết rằng, nền tảng của triết lý này bắt nguồn từ chính Rudolf Steiner, một triết gia người Áo với tầm nhìn vượt thời đại. Ông sinh năm 1861 tại Đế quốc Áo-Hung, nay thuộc Croatia. Với trí tuệ uyên bác, Steiner nghiên cứu từ khoa học tự nhiên, toán học đến triết học. Nhưng chính khi ông tìm thấy cảm hứng từ Goethe – nhà văn và nhà khoa học vĩ đại của Đức – Steiner mới thực sự bước vào một con đường khác: kết hợp giữa thế giới vật chất và thế giới tinh thần.

Steiner sáng lập triết lý “Anthroposophy” – có nghĩa là “trí tuệ của con người”. Theo ông, vũ trụ và con người đều có bản chất tâm linh, và sự hiểu biết sâu sắc về thế giới chỉ đến khi ta kết hợp trí tuệ với cảm nhận tinh thần. Triết lý này không chỉ ảnh hưởng đến nông nghiệp, mà còn đặt nền móng cho mô hình giáo dục Waldorf, y học Anthroposophic và cả những lý thuyết về nghệ thuật.

Tòa nhà Goetheanum thứ hai, được xây dựng tại Dornach, Thụy Sĩ, với mục đích là nơi đặt các không gian sân khấu quan trọng cũng như là "trường khoa học tâm linh"

Eduard Tscheppe, chủ sở hữu nhà máy rượu Gut Oggau tại Burgenland (Áo), nhận xét rằng ngày xưa con người quan sát thế giới bằng năng lượng và cảm xúc, còn nay chỉ dựa vào những gì có thể nhìn thấy. Điều này phản ánh sự mất kết nối giữa con người và thiên nhiên – điều mà Steiner đã nhìn thấy cách đây một thế kỷ.

Năm 1924, khi các nông dân lo lắng trước việc hóa chất được sử dụng ngày càng nhiều, Steiner đã tổ chức 8 buổi giảng về cách canh tác thuận theo tự nhiên, không dùng phân bón nhân tạo. Từ đó, hệ thống canh tác sinh học ra đời, với những phương pháp nổi tiếng như luân canh cây trồng, sử dụng phân hữu cơ, chế phẩm từ thảo mộc và thậm chí chôn sừng bò chứa silica hoặc phân để kích hoạt năng lượng đất.

Werner Michlits, người sở hữu trang trại Meinklang – một trong những cơ sở sinh học lớn nhất ở Áo – chia sẻ rằng ông yêu triết lý của Steiner vì nó đặt con người làm trung tâm, thay vì coi con người như một phần phụ trong guồng máy vật chất.

Áo ngày nay là một trong những quốc gia dẫn đầu về rượu vang hữu cơ và sinh học. Hơn 3% diện tích vườn nho ở Áo đã được chứng nhận sinh học, và 22% là hữu cơ (trong đó 15% theo phương pháp sinh học). Những tổ chức như Respekt-Biodyn cũng góp phần khẳng định vị thế tiên phong của quốc gia này trong nông nghiệp bền vững.

Một ví dụ nổi bật là nhà máy rượu Nikolaihof ở vùng Wachau, bắt đầu chuyển sang canh tác sinh học từ năm 1971. Christine Saahs, người đồng sở hữu, kể rằng bà nhận được một cuốn lịch sinh học của Maria Thun như món quà cưới. Từ đó, bà bắt đầu tìm hiểu và nhận ra rằng tất cả những gì Steiner nói đều đúng, và đây chính là cách duy nhất để nuôi sống nhân loại bằng thực phẩm lành mạnh.

Tuy nhiên, không phải ai cũng đồng tình với Steiner. Ông bị chỉ trích vì không có bằng chứng khoa học cụ thể, và bị coi là “nhà tiên tri tâm linh” chứ không phải nhà khoa học. Nhưng những người thực hành như Eduard Tscheppe lại cho rằng chính Steiner luôn khuyến khích mọi người thử nghiệm và điều chỉnh phương pháp phù hợp với môi trường của chính họ.

Bất chấp những tranh cãi, ảnh hưởng của Steiner vẫn lan tỏa sâu rộng. Và sau 100 năm, nông nghiệp sinh học – kết tinh từ tinh thần, tri thức và sự tôn trọng thiên nhiên – vẫn chứng minh rằng nó không chỉ là triết lý, mà còn là một cách sống.

Pane e Vino - 3 Nguyễn Khắc Cần

Saturday, March 22, 2025

Bí quyết hạnh phúc nhất thế giới của người Phần Lan

 Phần Lan đứng đầu Báo cáo Hạnh phúc Thế giới 8 năm liên tiếp nhờ phúc lợi y tế chất lượng cao, người dân mãn nguyện với cuộc sống lành mạnh và sức khỏe tinh thần tốt.

2025 là năm thứ 8 liên tiếp Phần Lan đứng đầu Báo cáo Hạnh phúc Thế giới, trước Đan Mạch, Iceland, Na Uy và Thụy Điển. Các quốc gia Bắc Âu thống trị báo cáo này không có gì đáng ngạc nhiên, theo Ilana Ron Levey, giám đốc điều hành Gallup. Các nước này đều ổn định về kinh tế, chính trị và chăm lo tốt cho người dân.

"Phần Lan là một trường hợp đặc biệt. Tôi nghĩ cả thế giới có thể tìm hiểu về yếu tố làm nên sự hạnh phúc của họ", bà Levey nói. Bà cho rằng "niềm tin vào người khác", sự lạc quan về tương lai, niềm tin vào các tổ chức chính phủ, sự hỗ trợ từ bạn bè và gia đình là những lý do giúp người Phần Lan hạnh phúc hơn phần còn lại của thế giới.

Báo cáo Hạnh phúc Thế giới xếp hạng các quốc gia dựa trên điểm tự chấm của người dân trên thang từ 0 đến 10 trong giai đoạn 2022-2024 và câu hỏi thang điểm Cantril trong Khảo sát Thế giới Gallup.

Ngoài thang điểm Cantril, Trung tâm Nghiên cứu Hạnh phúc tại Đại học Oxford, nơi xuất bản báo cáo, còn xem xét 6 biến số: GDP bình quân đầu người, hỗ trợ xã hội, số năm sống khỏe, quyền tự do, sự hào phóng giữa người dân và tình trạng tham nhũng.

Phần Lan được đánh giá là quốc gia hạnh phúc nhất thế giới nhờ hệ thống y tế chất lượng cao, đảm bảo sức khỏe toàn dân. Nước này có hệ thống chăm sóc sức khỏe toàn dân miễn phí hoặc chi phí thấp, giúp mọi người tiếp cận dịch vụ y tế mà không lo gánh nặng tài chính. Chất lượng dịch vụ y tế ở Phần Lan thuộc hàng đầu thế giới, với đội ngũ bác sĩ, y tá được đào tạo bài bản và trang thiết bị hiện đại. Chính phủ đặc biệt chú trọng đến sức khỏe tinh thần, cung cấp các chương trình hỗ trợ tâm lý miễn phí và giảm thiểu kỳ thị về sức khỏe tâm thần.

Lối sống lành mạnh với môi trường trong lành, không khí sạch và thói quen vận động thường xuyên giúp người dân có sức khỏe thể chất tốt. Chế độ phúc lợi toàn diện cũng đóng vai trò quan trọng, với các chính sách nghỉ thai sản, hỗ trợ gia đình và cân bằng công việc – cuộc sống. Hệ thống giáo dục sức khỏe phát triển giúp người dân nâng cao nhận thức về phòng bệnh hơn chữa bệnh. Thực phẩm an toàn, chất lượng cao, cùng thói quen ăn uống lành mạnh cũng góp phần nâng cao tuổi thọ. Ngoài ra, sự tin tưởng vào chính phủ và hệ thống y tế giúp giảm căng thẳng, tạo tâm lý ổn định cho người dân.

Nhiều khảo sát cho thấy ngay cả khi gặp tình huống bất lợi, người dân Phần Lan vẫn hài lòng với cuộc sống vì vô số lý do. Các chuyên gia sức khỏe tâm thần nhận định, nước này có hệ thống hỗ trợ và an sinh xã hội giúp giải tỏa căng thẳng cho người dân. Giáo dục phần lớn miễn phí, thời gian nghỉ làm nhiều, bảo hiểm y tế được đảm bảo.

Người Phần Lan ít khi che giấu cảm xúc của mình. Tại nhiều quốc gia, trước câu hỏi "Bạn khỏe không", mọi người thường đáp "Tôi ổn" hoặc "Tôi khỏe" và không muốn giải thích quá chi tiết về những khó khăn trong cuộc sống. Tuy nhiên, người Phần Lan không có thói quen này. Việc bày tỏ về các vấn đề hoặc điều bất ổn được chấp nhận một cách tự nhiên, theo Meri Larivaara, giám đốc các vấn đề chiến lược tại Trung tâm Sức khỏe Tâm thần MIELI Mental Health Finland.

Nhiều nghiên cứu cho thấy việc kìm nén cảm xúc có thể ảnh hưởng tiêu cực đến sức khỏe tinh thần. Thói quen này khiến nhiều người cảm thấy choáng ngợp, bị hiểu lầm, thậm chí bế tắc. Một số nghiên cứu cho rằng kìm ném cảm xúc cũng khiến mọi người mất kết nối xã hội, tăng tỷ lệ tử vong sớm.

Người Phần Lan ưu tiên cân bằng giữa công việc và cuộc sống. Dù làm việc chăm chỉ, người lao động nước này phân bố thời gian hợp lý. Họ biết cách thư giãn trong cuộc sống hàng ngày, tìm các thú vui hoặc sở thích cá nhân, Mirka Hintsanen, giáo sư tâm lý học tại Đại học Oulu, lưu ý. Hầu hết người Phần Lan không phải đi làm xa, điều này phần nào giúp họ có nhiều thời gian rảnh và trở nên hài lòng hơn với cuộc sống.

Họ có nhiều cơ hội tiếp cận với thiên nhiên. Đất nước có quy tắc Quyền của Mọi người, cho phép người dân sử dụng tùy ý mọi khu rừng, hồ, vùng ven biển. Các hoạt động cắm trại, hái quả mọng, hái nấm, bơi lội, đi bộ đường dài, cưỡi ngựa và trượt tuyết đều miễn phí ở những không gian công cộng này.

Phần Lan khuyến khích mọi người học kỹ năng mới. Người dân có ham muốn phát triển bản thân, từ điều đơn giản như thử công thức nấu ăn mới hay đến tham gia lớp học lái thuyền.

Bên cạnh đó, Phần Lan có nhiều hiệp hội, nơi mọi người có thể cùng nhau thực hiện sở thích, từ yoga đến làm gốm. Việc tham gia các hiệp hội không tốn kém, cho phép mọi người học hỏi những điều mới, từ đó tìm thấy nhiều ý nghĩa trong cuộc sống.

Khi thoát khỏi vòng lặp thói quen hàng ngày, cơ thể sẽ tiết ra các hormone và chất hóa học giúp tinh thần trở nên phấn chấn, Adrian Bejan, giáo sư kỹ thuật cơ khí tại Đại học Duke, nhận định.


Ở Phần Lan, mọi người thường cảm nhận sự mãn nguyện hơn là những khoảnh khắc hạnh phúc tột độ. "Nếu bạn định nghĩa hạnh phúc theo cảm xúc mãnh liệt, thì văn hóa Phần Lan lại không xem đó là yếu tố quyết định. Chúng tôi hiểu hạnh phúc là cảm giác hài lòng bền vững với cuộc sống và những gì mình có", Larivaara giải thích. Đó là trạng thái yên bình, giúp hạnh phúc trở nên dễ đạt được hơn so với việc luôn theo đuổi những khoảnh khắc thăng hoa.

Saari đồng ý và nhấn mạnh rằng người Phần Lan có mức độ hài lòng với cuộc sống cao. "Báo cáo Hạnh phúc Thế giới không hỏi liệu mọi người có hạnh phúc hay không, mà hỏi liệu họ có hài lòng với cuộc sống hay không", bà nói.

Thay vì tìm kiếm sự hưng phấn nhất thời, bà khuyến nghị mọi người tập trung vào những điều mang lại cảm giác mãn nguyện, như một tách cà phê thơm ngon và duy trì những cảm giác tích cực đó suốt cả ngày.

Tuy nhiên, hạnh phúc không chỉ phụ thuộc vào cá nhân mà còn chịu tác động từ các yếu tố bên ngoài. Hintsanen cho rằng văn hóa phương Tây thường đề cao trách nhiệm cá nhân trong việc tìm kiếm hạnh phúc, tạo ra ảo tưởng rằng nếu làm mọi thứ đúng, bạn chắc chắn sẽ hạnh phúc.

"Điều này có phần đúng, nhưng thực tế, hạnh phúc còn bị chi phối bởi môi trường sống, hoàn cảnh xã hội và các quyết định từ hệ thống. Chúng ta cần nhớ rằng còn có những yếu tố khác ngoài chính bản thân mình", Hintsanen kết luận.

Thục Linh (Theo Huffington Post, CNBC). Bài đăng trên VnExpress

Thursday, March 6, 2025

Các tiểu bang của Mỹ

 Did you know Michigan is a Midwestern state in the United States, known for its Great Lakes coastline, automotive industry, and natural beauty. It borders four of the five Great Lakes—Superior, Michigan, Huron, and Erie—boasting the longest freshwater coastline in the country. The state is divided into two peninsulas: the Upper Peninsula (UP) and the Lower Peninsula, connected by the Mackinac Bridge. Detroit, Michigan’s largest city, is the birthplace of the U.S. automobile industry, while Lansing serves as the state capital. With its diverse landscapes, including forests, beaches, and islands, Michigan is a popular destination for outdoor activities and tourism.

Wonderful America

Sunday, March 2, 2025

Huyền thoại của nhạc Folk, Country & Traditional pop/One of the greatest songwriters of all time

 

“Come you masters of war. You that build all the guns. You that build the death planes.

You that build all the big bombs.

You that hide behind walls.

You that hide behind desks.

I just want you to know I can see through your masks.

Let me ask you one question, Is your money that good?

Will it buy you forgiveness, do you think that it could?

I think you will find, when your death takes its toll, all the money you made, will never buy back your soul”

~Bob Dylan

Old Pics

Friday, November 8, 2024

Thế giới tư bản và quyền lợi của nó

Hoàng Giang: Cuộc bầu cử 2024 tạm thời đã xong, Trong team vừa chiến thắng của Trump có 1 nhân vật khá đặc biệt, đó là ông Robert F. Kennedy Jr, người có khả năng trở thành người đứng đầu ngành y dược, chăm sóc sức khoẻ cho người dân Mỹ. Ông từng là ứng cử viên tổng thống của phe dân chủ, cháu của TT Kennedy bị ám sát và đã quay sang ủng hộ Trump. Ổng còn tố cáo uỷ ban 300 và CIA đã ám sát bác của ông là TT Kennedy, gần đây ổng lôi tuột tất cả các chiến dịch bẩn thỉu của CIA và các chính phủ đời trước đó ra công luận kể cả vụ ctr Nga Ukr mà cp Biden gây ra…..

Trước bầu cử, ông Robert đã yêu cầu Trump 2 việc mà cần làm ngay đó là không được bỏ florua vào nước máy và sẽ tiến hành loại trừ hầu hết các loại vacxin đang ban hành, đến 90% ( lẽ ra phải là 100%) và Trump phát biểu sẽ để ổng thực hiện bất kỳ điều gì để chăm sóc sức khoẻ của dân Mỹ. Ngay vừa xong bầu cử vài tiếng đồng hồ khi có kết quả Trump thắng, 5 đại gia đứng đầu big pharma đã nhóm họp lại để bàn cách chống lại Robert, nên biết ngành y dược và chăm sóc sức khoẻ trị giá nhiều ngàn tỷ mỗi năm trên thế giới và chiếm tỷ trọng đến ít nhất 20% GDP của 1 quốc gia, bạn có biết chi phí dành cho quốc phòng là bao nhiêu ko? Chỉ vỏn vẹn có 2% thôi😀. Đã thấy sợ chưa??😩😝

Giới thiệu lại bài của Kien Tran, cây bút này giờ ko còn trên mạng nữa, đó là điều đáng tiếc. Với sự nghiên cứu sâu rộng và hiểu biết, đến giờ ít ai bì kịp cậu ấy.
1 bài viết nên đọc dù đã hơn 1,5 năm qua.
 FRK cha cõng FRK Jr con trên lưng. Hôm nay, cậu bé trai ngày nào đã chính thức ra tranh cử vị trí tổng thống Hoa Kỳ

Đường Về Nhà 7

Robert F. Kennedy Jr: Bi kịch và hy vọng

1. Vị tổng thống và giới truyền thông

Ngày 27/04/1961. Cách đây 62 năm. Khách sạn Waldorf-Astoria tại thành phố New York Hoa Kỳ.
Tổng thống đương nhiệm JFK = John F. Kennedy diễn thuyết trước cử tọa với chủ đề ông gọi là The President and the Press = “Vị tổng thống và giới truyền thông”. [1] Trong diễn văn này, Kennedy mở đầu bằng kể lại 1 câu chuyện về Karl Marx với lời bình thú vị từ vị tổng thống nền tư bản lớn nhất thế giới.

Một đoạn đáng chú ý trong diễn từ của Kennedy có nội dung như sau:
“Thách thức chết người này đặt ra cho xã hội của chúng ta hai yêu cầu liên quan trực tiếp đến cả giới truyền thông lẫn tổng thống – hai yêu cầu có vẻ gần như trái ngược nhau về giọng điệu, nhưng phải được dung hòa và đáp ứng nếu chúng ta muốn đối mặt với hiểm họa quốc gia này. Trước tiên, tôi đề cập đến nhu cầu mở rộng thông tin ra đại chúng nhiều hơn nữa; và, thứ hai là nhu cầu lớn hơn nữa về loại tin mật chính thống.

Chính cái từ "bí mật" này đã bị phản đối trong một xã hội tự do cởi mở; và chúng ta với tư cách là một dân tộc, về mặt kế thừa lẫn về mặt lịch sử, chúng ta luôn đối lập với các hội kín, đối lập với những lời thề bí mật và thủ tục tố tụng bí mật.” [2]

Đoạn trên có thể hiểu là, có những loại thông tin bí mật mà ngay cả tổng thống Mỹ như Kennedy cũng không được phép tiếp cận tới, nên ông đòi hỏi phải có nhiều hơn “tin mật chính thống – official secrecy”. Kế đến, lời nói của Kennedy chính là sự thừa nhận của tổng thống Mỹ quốc gia quyền lực nhứt thế giới về sự tồn tại của những hội kín những tổ chức mật = secret societies ngoài đời thực.
Hai năm sau bài diễn thuyết “Vị tổng thống và giới truyền thông” mà ông đề cập tới các hội kín, năm 1963, tổng thống Kennedy bị ám sát trước ống kính truyền thông, bi kịch của gia đình tổng thống Kennedy trở thành điểm nhấn trên truyền thông thế giới từ đó đến nay.

2. Bi kịch nối tiếp bi kịch

Khi John F. Kennedy đắc cử tổng thống năm 1961, ông đã bổ nhiệm em trai ruột của mình là luật sư RFK = Robert F. Kennedy (1925 – 1968) vào vị trí bộ trưởng Bộ Tư Pháp ở tuổi 36, thuộc loại trẻ nhứt trong lịch sử Hoa Kỳ. Ta không ngạc nhiên bởi bổ nhiệm này, vì 2 anh em ruột JFK và RFK đã vai kề vai trong mọi hoạt động chính trị từ đầu thập niên 1950s.

Năm 1968, nghĩa là 5 năm sau vụ ám sát tổng thống Kennedy, em trai ruột của ông là Robert quyết định ra tranh cử tổng thống, và rất nhanh thành ứng viên sáng giá đại diện cho đảng Dân Chủ. Rất nhanh, Robert bị bắn chết. Vậy là, anh ruột John bị ám sát nối tiếp em ruột Robert bị ám sát. Bi kịch nối tiếp bi kịch trong gia đình Kennedy. [3]

Ngày 19/04/2023, hơn 50 năm sau cái chết của cha ruột Robert, tròn 60 năm sau cái chết của bác ruột John, luật sư Robert F. Kennedy Jr. chính thức bước ra tranh cử vị trí tổng thống Hoa Kỳ.

3. Bi kịch và hy vọng

Lịch sử Việt Nam thời hậu chiến có thể được chia thành 2 nửa, lấy năm 1995 làm cột mốc. Năm đó, Việt Nam và Hoa Kỳ chính thức bình thường hóa quan hệ ngoại giao, tại thời điểm Bill Clinton đang làm tổng thống Hoa Kỳ còn Võ Văn Kiệt đang làm thủ tướng Việt Nam.

Năm 2000, Bill Clinton là tổng thống Mỹ đầu tiên sang thăm Việt Nam thời hậu chiến. Bill sinh năm 1946, tốt nghiệp đại học Georgetown. Năm 1968, thanh niên 22 tuổi Bill Clinton nhận Học Bổng Rhodes [4] của đại học Oxford rồi sang Anh học tập. Hơn 20 năm sau nữa, Bill trở thành tổng thống Hoa Kỳ.

Trong đời, Bill Clinton nhiều lần công khai bày tỏ lòng biết ơn tới ân sư của mình, nhờ ân sư mà Bill xuất thân nơi quê mùa tỉnh lẻ Arkansas sau này trở thành lãnh đạo cao nhứt của quốc gia quyền lực nhứt thế giới là Hoa Kỳ. Người đó là ai??

Ân sư của Bill Clinton là sử gia Carroll Quigley, giáo sư đại học Georgetown nơi Bill từng học thời thanh niên.

Carroll Quigley (1910 – 1977) tốt nghiệp đại học Harvard rồi giảng dạy và nghiên cứu sử tại đại học Georgetown, Princeton, Harvard, từng giữ vị trí cố vấn cho Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ. [5] Là sử gia uy tín hàng đầu trong thế hệ mình, nhưng về phương diện cố vấn, so với những gương mặt cố vấn khác như Edward Mandell House hay Henry Kissinger, thì profile cố vấn của sử gia Quigley không có gì đặc biệt. Trừ 1 chuyện.

Năm 1966, giữa tâm điểm chiến tranh đặt tại Việt Nam, nhà Macmillan xuất bản 1 quyển sách có nội dung lịch sử thế giới từ 1860s trở đi. Sau khi vừa xuất bản chưa được bao lâu, cuốn sách bị đình bản, bản kẽm in sách bị đập bỏ. Đó là cách xưa nay ngta thường làm đối với những loại sách bị liệt vào danh mục cấm kỵ.

Tác giả quyển sách cấm kỵ đó là sử gia Carroll Quigley, ân sư của cựu tổng thống Mỹ Bill Clinton như đã biết. Quyển sách đó có tên là Tragedy and Hope: A History of the World in Our Time = “Bi kịch và hy vọng: lịch sử thế giới trong thời đại chúng ta”. [6]

Dày độ 1300 trang, tác phẩm sử sách này lần đầu tiên đưa ra ánh sáng 1 thế lực ẩn nấp trong bóng tối có quyền lực chi phối toàn nhân loại. Khởi đầu từ thập niên 1860s tại đại học Oxford dưới ảnh hưởng tư tưởng của John Ruskin, 1 người Anh Quốc tên là Cecil Rhodes (1853 – 1902) đã dần vươn lên thâu tóm quyền lực kinh tế lẫn chính trị, để rồi đến 1890s thì Rhodes chính thức thành lập một/nhiều hội kín. Mục đích chính của một/nhiều hội kín này là tiến tới kiểm soát toàn nhân loại bằng bất cứ phương tiện bất cứ công cụ nào tiện dụng và khả thi. Tiến tới 1 chính phủ kiểm soát toàn bộ thế giới, 1 world government.

Để biết được tầm ảnh hưởng của Cecil Rhodes về phương diện chính trị kinh tế xã hội cách đây hơn trăm năm là như thế nào, chỉ cần lấy 1 ví dụ minh họa. Có 1 vùng đất/quốc gia phía nam Châu Phi từng được đặt tên là Southern Rhodesia, rồi sau này là Rhodesia, tên gọi quốc gia này có gốc tích chính là lấy từ tên của Cecil Rhodes.

Nhân tiện nhắc lại, Bill Clinton từng nhận Học Bổng Rhodes, và cái tên Rhodes không ai khác chính là Cecil Rhodes. Như vậy, 100 năm sau khi Rhodes chính thức lập ra hội kín của mình, thì Bill Clinton trở thành tổng thống Mỹ. Tại chốn này, lâu nay người viết hay nói giới thống trị Tây Phương luôn có tầm nhìn trăm năm, thì mối liên hệ từ Rhodes đến Clinton cũng là 1 minh họa cho ý nghĩa đó. Bạn cần có tầm nhìn trăm năm!

Nội dung chính của tập sử sách đồ sộ “Bi kịch và hy vọng” dày 1300 trang là gì?? Sau đây tôi chọn dịch 1 trích đoạn trong tác phẩm:

“Giới quyền lực tư bản tài chính có mục đích rất xa, không gì khác ngoài việc tạo ra 1 hệ thống toàn thế giới để kiểm soát tài chính vào trong tay của tư nhân, để mà thống lĩnh hệ thống chính trị của từng quốc gia, thống trị tổng thể kinh tế toàn thế giới. Hệ thống này được kiểm soát theo mô hình chế độ phong kiến bởi các ngân hàng trung ương của thế giới hành động nhịp nhàng với nhau. Hệ thống này được kiểm soát bởi những thỏa ước mật được giao kết tại những hội nghị mật những cuộc họp mật định kỳ.

Đỉnh của hệ thống này là BIS = Bank for International Settlements trụ sở tại Basel, Thụy Sĩ. BIS là 1 ngân hàng tư, sở hữu và kiểm soát bởi các ngân hàng trung ương trên thế giới, rồi các ngân hàng trung ương này cũng là ngân hàng tư. Mỗi ngân hàng trung ương, trong bàn tay của những gã như Montagu Norman với Bank of England, Benjamin Strong với New York Federal Reserve Bank, Charles Rist với Bank of France, và Hjalmar Schacht với Reichsbank, tìm kiếm cơ hội chi phối các chính phủ sở tại bằng khả năng của chúng trong việc kiểm soát các khoản vay trái phiếu kho bạc. Chúng hướng tới thao túng thị trường ngoại tệ, gây ảnh hưởng lên mức độ hoạt động của nền kinh tế quốc gia. Chúng gây ảnh hưởng lên giới chính trị gia hợp tác với chúng bằng những phần thưởng tiền tài trong giới làm ăn kinh doanh.” [7]

“Tại mỗi quốc gia, quyền lực của ngân hàng trung ương dựa chủ yếu vào khả năng kiểm soát tín dụng và cung tiền của nó. Xét tổng thể toàn thế giới, quyền lực của các ngân hàng trung ương dựa chủ yếu vào khả năng kiểm soát vay nợ và dòng kim loại vàng của chúng.

Các ngân hàng trung ương này có khả năng điều phối nguồn lực để hỗ trợ nhau thông qua BIS, là nơi mà các khoản thanh toán có thể hoàn tất bằng cách chỉnh sửa sổ sách qua lại giữa các tài khoản mà nhóm ngân hàng trung ương có tại BIS. Ngân hàng tư BIS sở hữu bởi nhóm 7 ngân hàng trung ương lớn, được vận hành bởi lãnh đạo nhóm ngân hàng trung ương này, họ cùng nhau cấu thành ban điều hành BIS.

Mỗi một ngân hàng trung ương trong số này gửi 1 khoản lớn tại BIS, luân phiên thanh toán cho nhau (và vì thế cũng là các quốc gia lớn thanh toán cho nhau) dựa trên sổ sách để tránh vận chuyển vàng đi xa. Họ ký thỏa thuận về tất cả mọi vấn đề tài chính chủ đạo của thế giới, đặc biệt là về vay nợ, thanh toán, và tương lai của những lĩnh vực chủ chốt của nền kinh tế thế giới.” [8]

4. Có gì trong 1 cái tên?

Câu hỏi mà nhiều độc giả sẽ tự hỏi trong đầu trong khi đang đọc mục 3 bên trên là:

“Việt Nam có thuộc hệ thống ngân hàng trung ương tư nhân như sử gia Carroll Quigley mô tả hay không??”

Có nhiều cách trả lời câu hỏi này. Tôi sẽ chọn cách phân tích lợi cho tôi về mặt thời gian. Đó là phân tích những cái tên.

Thứ 1, hãy phân tích cái tên Bank of England, tổ chức được coi là mô hình ngân hàng trung ương đầu tiên trong lịch sử thế giới.

Point 1 = không thấy chữ “trung ương” = “central” đâu.

Point 2 = thực thể chính trị của nó như tên gọi tại Liên Hiệp Quốc là United Kingdom. Vậy tại sao nó không chọn từ này mà chọn từ England, vốn chỉ là 1 phần của United Kingdom??

Tóm lại, từ 2 points trên, cái tên minh bạch hợp lý hơn phải là Central Bank of United Kingdom. Vậy tại sao ngta lại chọn cái tên mờ ám hơn, Bank of England?? Câu trả lời xin nhường lại cho người đọc.

Thứ 2, hãy phân tích cái tên Federal Reserve System, tổ chức được coi là ngân hàng trung ương của Hoa Kỳ.

Point 1 = tại sao nó không dùng chữ Bank, mà lại chọn chữ Reserve?? Nó reserve = dự trữ cái gì mới được?? System là cái hệ thống gì ở đây??

Point 2 = không thấy chữ “trung ương” = “central” đâu.

Point 3 = tổ chức Federal Reserve này của ai?? Nếu là của quốc gia Hoa Kỳ thì tại sao nó không đặt tên là Federal Reserve of United States??

Point 4 = Để so sánh, 1 tổ chức thành viên của nó thì có tên rõ ràng hơn, là Federal Reserve Bank of New York. Có chữ Bank, và có chữ New York chỉ phạm vi hành chính và địa lý.

Một ví dụ khác, United States Department of Treasury = Bộ Ngân Khố Hoa Kỳ. Không thể rõ ràng hơn.

Tóm lại, từ 4 points trên, ta thấy rất rõ cái tên Federal Reserve System đầy mờ ám và bất hợp lý.

Thứ 3, hãy phân tích cái tên Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam = State Bank of Vietnam. Cả tên tiếng Việt và tiếng Anh đều rất rõ ràng. Biết rằng Nhà Nước Việt Nam là đại diện cho toàn bộ công dân Việt Nam, thì có thể coi Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam là sở hữu của toàn bộ công dân Việt Nam. Về mặt tên gọi đã thể hiện rõ ràng, minh bạch những thông tin quan trọng nhứt cần phải có.

Tuy vậy, Việt Nam trong quá trình kết giao với thế giới đã ký kết, đã tham gia nhiều định chế tài chính khác nhau, như IMF, World Bank, và cả BIS được sử gia Carroll Quigley điểm mặt. Việt Nam còn được nhiều tổ chức ngân hàng tư khác tư vấn chính sách. Do đó, mức độ can dự của các tổ chức tài chính bên ngoài vào vị thế chính trị kinh tế xã hội của Việt Nam là 1 chủ đề tối quan trọng, cần được công chúng lưu tâm nhiều hơn.

5. Hy vọng từ gia đình Kennedy

Ngày 19/04/2023, luật sư Robert F. Kennedy Jr. (1954 – ) con trai của cố bộ trưởng tư pháp Hoa Kỳ RFK, cháu trai của cố tổng thống Hoa Kỳ JFK chính thức tranh cử vị trí tổng thống Hoa Kỳ. Là người theo dõi Kennedy Jr gần chục năm nay, tôi có thể nói rằng, ông ra tranh cử không vì danh lợi bản thân mình!

Kennedy Jr tốt nghiệp cử nhân Đại Học Harvard, tốt nghiệp luật sư Đại Học Virginia. Dấu ấn đáng kể đầu tiên trong sự nghiệp của ông là luật sư ngành môi trường trong 1 thời gian dài, mà thành tựu nổi tiếng nhứt là giúp thân chủ thắng vụ kiện tập đoàn Monsanto sản xuất chất diệt cỏ Roundup chứa thành phần glyphosate gây ung thư. [9]

Dấu ấn đáng kể thứ 2 trong sự nghiệp của Kennedy Jr là thành lập và phát triển tổ chức phi vụ lợi Children’s Health Defense = CHD = Phòng Vệ Sức Khỏe Của Trẻ Em. [10] CHD từ lâu đã miệt mài đã kiên trì không ngừng nghỉ để đấu tranh cho rất nhiều vấn đề sức khỏe của trẻ em mà nhiều cha mẹ còn chưa kịp hiểu ra. Do đó, không ngạc nhiên khi Kennedy Jr và CHD được giới truyền thông 1 chiều Tây Phương dán nhãn = antivaccine.

Dấu ấn đáng kể thứ 3 trong sự nghiệp của Kennedy Jr là tất cả mọi hoạt động mà ông và cộng sự đã làm trong những năm CV19 đã qua. Họ đã nỗ lực quá sức mình để đưa ra ánh sáng những tha hóa = corruption của các chính phủ và đại tập đoàn Tây Phương khi thực thi các chính sách chính trị kinh tế xã hội trong bối cảnh CV19. Tôi còn nhớ, 1 đêm khuya năm nào, khi phần lớn ngta còn chưa hiểu bản chất CV19 là gì, tôi ngồi coi Kennedy Jr nói chuyện với công chúng tại 1 công viên hình như bên Berlin, Đức Quốc. Cái giọng khàn đục của ông sang sảng giữa tiếng hò reo của thính giả phản đối những sai trái những lừa bịp xoay quanh CV19 làm tôi ấm lòng.

Những hành động vị tha nhân đó của Kennedy Jr và cộng sự sau này được đúc kết lại thành tác phẩm The Real Anthony Fauci: Bill Gates, Big Pharma, and the Global War on Democracy and Public Health = “Anthony Fauci thực: Bill Gates, đại tập đoàn tây dược, cuộc chiến toàn cầu cho nền dân chủ và y tế công”. [11] Quyển sách rất nhanh chóng trở thành best-seller toàn thế giới.

Với người Việt tại Việt Nam, ngày hôm nay, nếu bạn đã có hiểu biết đầy đủ về vaccine, về CV19, thì đó cũng 1 phần là nhờ công sức của Kennedy Jr và cộng sự năm nào đã khởi hành trên con đường không ai muốn đi, nói những câu chuyện không ai muốn nói, làm những điều không ai muốn làm.

Luật sư Robert F. Kennedy Jr, 69 tuổi, từ lâu đã đi ngược dòng với lợi ích khổng lồ của băng nhóm chính trị gia cấu kết đại tập đoàn, vì lợi ích của trẻ em, vì lợi ích của nhóm nhỏ của người cô thế. Trong mắt nhìn của tôi, mục đích Kennedy Jr ra tranh cử lần này không gì khác hơn ngoài việc đưa những việc thiện ông đã làm trong đời lên 1 tầm rộng lớn hơn, giúp người giúp đời nhiều hơn.

Kennedy Jr không cần vị trí tổng thống để làm việc ông phải làm. Những việc phải làm, ông đã làm xong rồi! Phần còn lại là do người dân Mỹ quyết định. Nếu họ vượt qua được cái ảo giác Dân Chủ đối đầu Cộng Hòa, họ có thể tỉnh táo chọn được cho mình 1 vị tổng thống chính trực bậc nhất lịch sử trong thời đại chúng ta, như tên sách của sử gia Quigley.

6. Hy vọng cho Việt Nam

Đây là đời thực. Tổng thống Mỹ Kennedy đã công khai nói về các hội kín các tổ chức mật. Sau đó ông bị ám sát. Sử gia Carroll Quigley viết sách công bố chi tiết cách thức các hội kín các tổ chức mật chi phối thế giới như thế nào. Sau đó, em trai ruột của Kennedy là ứng viên tổng thống bị ám sát.

Đó là đời thực. Bạn tin hay không tin thì không hề quan trọng, các tổ chức mật này đã thao túng đời sống chính trị kinh tế xã hội toàn thế giới hàng trăm năm nay.

Bạn tin hay không tin, thì nó vẫn đang quyết định bạn có bệnh này hay bệnh kia hay không, chứ không phải là bạn!

Bạn tin hay không tin, thì nó vẫn đang quyết định bạn có được phép đi tới nơi này nơi kia, gặp người này người kia hay không, chứ không phải là bạn!

Tối nay, khi đang ngồi viết những dòng kết này, tôi thoáng thấy đâu đó ai đó viết = “1 con én không làm nên mùa xuân, nhưng nó báo hiệu mùa xuân đang về”. Thiệt hay!

Vậy nên, những lời thiện nên nói cần được nói, những việc thiện nên làm cần được làm.

Sau cùng, người viết bài mượn đôi câu thơ cách đây trăm năm của thi sĩ Tản Đà, để viết vào đây hy vọng cho quê hương xứ sở:

Dân nay trăm triệu muôn người lớn
Nước bốn nghìn năm hết trẻ con

Kan
Nhà, thứ tư 26/04/2023

Tuesday, December 19, 2023

Công nghệ mới

 Tương Lai Một Kỷ Nghệ

Xem được video trên máy computer là nhờ vào 1 miếng chip, là graphics chip.

Graphics chip phát triển theo thời gian. Lúc đầu chỉ là 1 miếng chip nhỏ gắn trên mạch chủ mother board, mà chức năng đơn giản là tải hình ảnh lên màn hình.

Dần dần, graphics chip có thể tải dữ kiện video, qua dung lượng nhỏ (chứa trong dĩa VCD) rồi tới DVD, Blueray. Dung lượng càng lớn, càng cần graphics chip có khả năng tải dữ kiện nhiều & nhanh. Nếu không, hình ảnh sẽ bị giựt hoặc bị đứng.

Những graphics chip phiên bản mới sau này (GPU - Graphics Processing Unit) đều gắn riêng ngoài mạch chủ, vì kích thước khá lớn, & nhiệt độ nóng. 

Với GPU mới, phim video bây giờ xem rõ nét, màu sắc trung thực - vì tốc độ tải nhanh của GPU.

Nếu Intel & AMD là nơi tập trung sản xuất CPU chip, thì công ty NVIDIA nổi tiếng sản xuất GPU. 

Trong khi Intel, AMD, Samsung, Micron, TSMC,….phải xây dựng những nhà máy fabs (*) rộng lớn, để sản xuất ra đủ loại những con chip cho máy tính, TV, xe hơi, tủ lạnh, hàng hoá điện tử,…

Còn NVIDIA không có những nhà máy fabs như thế, mà hãng xưởng nhỏ hơn nhiều. NVIDIA chỉ mua lại chip từ những công ty trên (đa số mua từ TSMC của Đài Loan) rồi “ráp nối” những con chip lại, xong cho ra 1 cục GPU chip, có chức năng tải dữ kiện tốc độ nhanh.

NVIDIA lập ra năm 1993 bởi 3 kỹ sư (1 là gốc Đài Loan) - khi vốn chỉ là $40,000. 3 người cùng 1 ý tưởng tìm ra những cách truyền tải dữ kiện video nhanh - qua cục chip GPU.

Vừa lập ra, lại có ý tưởng hay, nên NVIDIA lập tức được 1 công ty tài chánh Sequoia hỗ trợ vốn $20 triệu.

Vạn sự khởi đầu nan. NVIDIA xuất lô GPU đầu tiên (NV1) - nhưng không vận hành được với Microsoft Operating System, mặc dù kỷ thuật nhanh gấp 4 lần so với những GPU khác. 

NVIDIA không bán được sản phẩm, phải sa thải 50% nhân viên.

Không chịu thua, NVIDIA tiếp tục chế tạo & sản xuất GPU khác (Riva 128). Lúc này, NVIDIA đã gần cạn ngân sách, chỉ còn đủ tiền trả lương 1 tháng cho các nhân viên.

Và 1997, NVIDIA trúng thầu, bán được 1 triệu con chip Riva-128. Từ đó, NVIDIA tiếp tục đi lên. Đến tháng 1, năm 1999, NVIDIA bán cổ phiếu trên sàn NASDAQ.

Những năm tiếp theo, NVIDIA ngoài sản xuất GPU cho máy tính, còn cho ra các loại GPU cho những máy chơi game của Nintendo, Sony XBox. 

Những năm tiếp theo, NVIDIA vẫn ăn nên làm ra, chịu bỏ tiền mua những công ty nhỏ, mang về những kỷ thuật NVIDIA cần đến.

Ý tưởng truyền tải dữ kiện video tốc độ nhanh, đã được NVIDIA ứng dụng thực tế qua những dữ kiện khác nhau.

Kỷ thuật Cloud ra đời. Mục đích Cloud là cần tải & điều hành dữ kiện phức tạp & phải tốc độ nhanh. NVIDIA tiếp tục thiết kế, sản xuất, & bán được những con chip làm công việc Clouding cho Google, Amazon, Microsoft, Bidu (China)…

Chưa kể đến những máy tạo ra bitcoin, phải cần nhiều GPU công suất mạnh. Lại phải cần đến NVIDIA.

Cho đến năm 2017, khi A.I. chỉ là những ý tưởng rất nhỏ, mơ hồ, ít người nghĩ tới, trong đó có Intel, 1 công ty chỉ tập trung vào máy tính cá nhân, máy chủ. Trong khi NVIDIA đã có tầm nhìn tới A.I. và bắt đầu sản xuất chip “công suất” mạnh cho những nhóm nghiên cứu A.I.

Kỷ nghệ A.I. bùng lên cuối năm 2022, khi phiên bản ChatGPT ra đời. Nhiều công ty bắt đầu tìm đến NVIDIA để đặt hàng, nghiên cứu & thiết kế riêng cho mình những mạng A.I. 

Trong đó, China là 1 nơi đang thèm những con chip NVIDIA để theo đuổi A.I. Hiện nay, Mỹ cấm những con chip này của NVIDIA xuất khẩu sang China. (NVIDIA đang tìm cách chế phiên bản khác, yếu hơn để xuất được)

Kỷ nghệ A.I. đã giúp giá trị NVIDIA vọt lên gấp 3 lần trong 1 năm nay. Từ $140/cổ phiếu, nay đã là $460. Tăng 230% giá trị.

Kỷ nghệ semiconductor đã đem lại những lợi tức cao & lâu dài.

NVIDIA chỉ cần 1 thế hệ - 30 Năm- từ $40,000 mà trở thành 1 công ty lớn trị giá $1,200 tỷ. 

Đài Loan, sau 2 thế hệ, nay được xem như là 1 kho kỷ nghệ semiconductor của thế giới. Singapore & Đại Hàn đã học bài học từ Đài Loan, & bắt chước theo.

Giá trị $1,200 tỷ của NVIDIA chắc chắn sẽ tăng  nữa (rất mạnh) trong 5-10 năm tới, khi kỹ thuật A.I. đang thu hút ứng dụng.

Đây là 1 bài học & cơ hội lớn mà Việt Nam không thể bỏ qua, khi chính phủ Mỹ & Nhật mới đây đã bằng lòng giúp tiền & giúp kinh nghiệm kỷ thuật để xây dựng 1 số nhà máy semiconductor tại Việt Nam.

Không những kỷ nghệ này sẽ làm giàu đất nước, mà nếu có tầm nhìn xa hơn, kỷ nghệ sẽ làm “Phương Bắc” không còn ăn hiếp vặt như họ vẫn chưa bao giờ dám lấn biển giành đảo với Đài Loan - Tấn công, xâm lược…Đài Loan. Phá hủy kho chip khổng lồ của thế giới, chắc chắn sẽ là 1 hậu quả lớn cho chính China.

(*) fabs (fabrication): nhà máy chế xuất silicon - qua nhiều bước để thành những con chips.

Nghiep Q. Pham (Trang Văn Chương Miền Nam)

Sunday, November 5, 2023

VÌ SAO NƯỚC MỸ VĨ ĐẠI?

 Nước Mỹ, luôn là một quốc gia vĩ đại, không phải bởi họ tự nhận mình như vậy, mà bởi họ biết cách chỉ trích mình và biết lắng nghe để tự làm tốt lên mỗi ngày.

Với họ, không một ai được coi là hay mô tả như một hình tượng theo nghĩa lãnh tụ, là cha già dân tộc hay trở thành một hình mẫu của quốc gia, ngay cả người khai quốc là Washington, cũng chỉ được coi là một nhân vật lịch sử vĩ đại trong số 4 vị tổng thống tiếp theo tính cho đến nay mà được trạm khắc trên vách đá để ghi nhớ công ơn của họ.

Điều vĩ đại của nước Mỹ, đó là sự tự do tư duy, sự khai sáng trí tuệ, sự rộng mở đối với mọi thành phần và chủng tộc, bất kể thân phận hay gốc gác, và điều vĩ đại hơn cả phần còn lại của thế giới chính là bản Hiến pháp của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ tồn tại vững chãi trong suốt gần 230 năm kể từ khi được thông qua năm 1789 và có hiệu lực năm 1791.

Bản thân nước Mỹ, cũng tồn tại trong lòng của nó đầy những mâu thuẫn, nhược điểm và cả những bất cập, như từ thuở đầu lập quốc vẫn còn duy trì chế độ nô lệ, sự phân biệt chủng tộc, nội chiến, hay người da màu không được bầu cử, tham gia chính trị, bị đối xử tệ bạc và thậm chí ngược đãi. Cho đến những năm 1960s thì Martin Luther King (đứng đầu LBJ) mới giải thoát và chấm dứt cơn đau kéo dài 100 năm cho tình trạng ấy của nước Mỹ.

Họ vẫn có tình trạng vi phạm Hiến pháp, tổng thống vẫn có lúc lạm quyền, nhưng điều làm nên nước Mỹ vĩ đại là ở đó, bản Hiến pháp, được cả thế giới học thuật đánh giá là vĩ đại nhất trong những điều vĩ đại, luôn được bảo vệ khắt khe, nghiêm ngặt, ở đó có cơ chế để kiểm soát mọi thứ không cho nó trở nên tha hoá, suy thoái – tất thảy mọi người đều bình đẳng và có thể thực hiện những quyền chính trị ngang nhau, mặc dù có thể trước đó nó đã từng bị ngăn cản hay hạn chế vì lý do văn hoá hay ý thức hệ còn tồn tại như một trở ngại thực tế.

Để nghiên cứu về nước Mỹ, có lẽ sẽ luôn là quá thiếu thời gian để có thể tìm hiểu một cách cặn kẽ hay thấy hết được mọi ngóc ngách và sự vĩ đại của nó, tôi vẫn đặt tên cho nước Mỹ là con quái vật của thế giới. Chưa bao giờ con quái vật ấy ngừng lớn mạnh mà ngày càng bứt phá một cách khủng khiếp trong mọi mặt, đặc biệt là sự phát triển về khoa học công nghệ và sự dân chủ một cách ngày càng điên rồ, mà tất cả mọi quyền lực đúng nghĩa hoàn toàn thuộc về nhân dân của Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ.

Ở đó, họ kiểm soát quyền lực chứ không kiểm soát con người. Họ khống chế chính trị chứ không cấm cản hay loại trừ con người.

Cơ chế tam quyền phân lập, đối trọng và kiểm soát, đa đảng phái, tư pháp đại diện cho công lý mà không sinh hoạt chính trị, báo chí tự do ngôn luận một cách mạnh mẽ nhất, người dân có thể tước bỏ quyền lực của những nhánh quyền lực nhà nước nếu có dấu hiệu đủ cho họ thấy rằng nó có xu hướng xâm phạm Hiến pháp, những đạo luật hoặc đe doạ tới nhân dân của mình, mà họ là một phần trong đó. Cơ chế bầu cử tự do, công khai, đã lựa chọn được người mà họ cho rằng đủ xứng đáng để đặt niềm tin mà đứng vào vị trí lãnh đạo, nhưng ở đó cũng có cơ chế để phế truất họ nếu không còn đủ tín nhiệm, mà vốn chỉ được đảm nhận hai nhiệm kỳ liên tiếp với tối đa 8 năm tại vị, nếu trúng cử vào nhà trắng.

Ở Mỹ, không có ai là lãnh tụ, không ai là tinh hoa đến mức không thể thay thế, cũng chẳng có ai là đại diện cho nước Mỹ về trí tuệ, vì không ai được tuyên truyền hay khắc hoạ như một vị vua tối cao, phải đời đời nhớ ơn, mà ở đó mỗi con người chỉ là một phần của lịch sử và với chức phận nào đó của mình, khi hoàn thành sẽ được ghi nhận như một sự đền đáp của quốc gia dành cho họ.

Một anh lính hy sinh trên chiến trường, một người lái tàu ngăn cản đoàn tàu lao xuống vực, một người quét dọn ngăn được một vụ tấn công khủng bố hay một vị tổng thống nào đó ban hành ra đạo luật nâng cao an sinh cho dân nghèo, đều được đánh giá như nhau về tính biểu tượng đối với công lao mà họ đã thực hiện.

Ở nước Mỹ, người cống hiến và làm việc là nhân dân Mỹ, không phải một người hay một vài người, nhất là với cương vị người lãnh đạo – vì với họ, lãnh đạo hay chính trị chỉ đơn thuần là một nghề được trả lương, nếu có nhu cầu và được nhân dân tín nhiệm và bầu lên, đó là chức trách họ phải hoàn thành, chứ hoàn toàn không phải họ ở đó là từ trên trời rơi xuống với sứ mệnh thiên chúa nào cả.

Nhân dân Mỹ tin vào Chúa, nhưng Chúa lại không đặt niềm tin vào một ai, mà họ đặt vào trong Hiến pháp của họ, ngay cả trên những đồng tiền dollar, đều có dòng chữ “In God We trust”, và Bồi thẩm đoàn ở mỗi phiên xử tại toà án đều là 12 người (là số thành viên trong buổi tiệc cuối cùng của Chúa, người thứ 13 là tín đồ Judas đã phản bội Chúa để hãm hại Jesu – kẻ dối trá và lừa gạt) để quyết định đến số mệnh một con người trước vòng lao lý.

Điều mà người Mỹ họ tin, không phải một vài cá nhân xuất chúng nào, mà là ở thứ mà có thể khiến người ta ít phạm sai lầm nhất và nếu phạm phải thì làm sao để ngăn cản hay phế bỏ thứ đó đi, chỉ có thứ đó mới được đặt niềm tin, mà cuối cùng nhất và cũng là quan trọng nhất, chính là bản Hiến pháp vĩ đại của họ và được canh chừng và bảo vệ nghiêm ngặt cũng như tối cao nhất bởi một toà án hoàn toàn độc lập.

Và mọi thứ, sẽ đều bị xét xử theo Hiến pháp của họ.

Còn chúng ta, khi nào có thể thiết lập nên một bản Hiến pháp tương tự như thế cho quốc gia mình?

Luân Lê viết vào ngày 31/10/2016.

Thursday, September 14, 2023

Nước Mỹ: Đi định cư theo con đường HO

 Khi tôi trở về Cai Lậy từ trại Mỹ Phước được vài tháng thì trong thị trấn bắt đầu rộ lên tin đồn sắp có chương trình xuất ngoại dành cho những người thuộc chế độ cũ đã đi cải tạo về. Ban đầu chỉ nghe lơ mơ, bán tín bán nghi mãi cho đến khi ở Sài Gòn có người nộp đơn được phái đoàn Mỹ qua phỏng vấn và đang chuẩn bị ra đi thì anh em mới rủ nhau năm, ba người xuống Sở Xuất Nhập Cảnh tỉnh để dò hỏi và nộp đơn xin xuất cảnh. Công an chỉ hỏi có một câu duy nhất

- Các anh biết tin từ đâu?

- Do thân nhân ở Sài Gòn cho biết là họ sắp đi.

Đến lúc đó chúng tôi mới biết đến chương trình HO và nộp đơn chính thức xin ra đi có trật tự. Khoảng 6 tháng sau ở Sài Gòn bắt đầu có người ra đi theo diện HO1. Lúc bấy giờ mới tin là thật và tôi nhận được giấy báo thuộc diện HO19.

Sau khi có người ra đi đợt đầu tiên, số đơn nộp càng ngày càng nhiều và mỗi năm chỉ giải quyết chừng bốn, năm đợt cho nên HO19 theo ước đoán thời gian có lẽ chờ chừng khoảng hơn ba năm. Đến lúc nầy cán bộ công an ở Sài Gòn xuất hiện một bộ phận dịch vụ xuất ngoại, giá cả tùy theo, nếu muốn lo tại Sài Gòn hay đích thân họ mang ra Hà Nội để đôn lên cho sớm. Ngoài ra một số gia đình còn được môi giới để ghép người đi theo diện vợ chồng hay con cái. Riêng tôi cứ theo qui định và yên tâm chờ vì không muốn xảy ra những trường hợp rủi ro “tham một tấc mất một thước” khi bị phát hiện và rớt phỏng vấn. Tại thị trấn cũng đã có trường hợp gian dối và bị từ chối phỏng vấn vĩnh viễn.

Trong thời gian chờ đợi, tin tức từ bên Mỹ gởi về tràn ngập cùng với số lượng quà và đô la tuồn về rất nhiều cho các gia đình có thân nhân xuất cảnh đi trước theo diện HO làm cho mọi người đều nghĩ chuyện đi Mỹ như lên thiên đàng, nhất là điều kiện kiếm sống còn rất khó khăn trong xã hội. Bấy giờ đô la đổi qua tiền Việt rất cao. Một trăm đô la có thể nuôi sống thoải mái cả một gia đình hàng tháng. Gia đình nào có thân nhân đi Mỹ cũng nhận chính thức mỗi lần lên đến hàng ngàn đô la cho nên rất dư dả để mở tiệm mua bán làm ăn hay sửa chữa, xây cất nhà cửa. Nói chung niềm hy vọng đi Mỹ làm cho mọi người vô cùng phấn khởi.

Ngoài phương diện vật chất đầy hứa hẹn, tinh thần của những gia đình sắp đi Mỹ cũng được nâng cao. Hàng xóm, láng giềng hay bạn bè thân thuộc đều rất hâm mộ và đối đãi rất tử tế. Không có niềm hạnh phúc nào bằng khi được kỳ vọng đến như vậy. Tuy chúng tôi vẫn mua bán bình thường ở cửa hàng ngoài chợ nhưng sinh hoạt lại rất vui và thú vị vì mọi người đều biết rằng chúng tôi sắp đi Mỹ nên việc mua bán cũng thuận lợi, cửa hàng ngày càng đắt khách hàng.

Cùng lúc bấy giờ bắt đầu có Việt kiều lác đác về nước từ các quốc gia như châu Âu, châu Úc… nhưng sau đó chỉ có Việt kiều Mỹ về nước là đông nhất và sinh hoạt ồn ào nhất đồng thời họ mang theo sự hào phóng “Made in USA” làm nức lòng những người chuẩn bị sắp đi Mỹ.

Cứ thế thời gian trôi đi, đôi ba năm qua nhanh không ngờ rồi cũng đến ngày tôi được gọi lên phỏng vấn, tuy có chút trở ngại nhưng cũng xong xuôi mọi thủ tục. Trong thời gian chờ đợi đăng ký chuyến bay tại quê nhà, chúng tôi đi dự tiệc từ giã liên miên cho đến tận ngày đi. Nói chung tất cả đều mong muốn là sẽ còn liên lạc với nhau khi chúng tôi qua bên đó. Hy vọng sẽ có quà về từ Mỹ.

Hôm tiễn chúng tôi đi Mỹ ngoài gia đình thân nhân còn có nhiều bạn bè đủ mọi thành phần có đến vài chục người thuê hẳn hai chiếc xe khách đi từ Cai Lậy đến phi trường Tân Sơn Nhứt. Mọi người chờ đợi quấn quít nhau suốt mấy tiếng đồng hồ cho đến tận khi chúng tôi vào phòng cách ly. Tất cả đều chúc mừng “thượng lộ bình an.” Rồi cũng đến lúc chia tay thật sự, chân bước đi nặng nề mà đầu còn ngoảnh lại, chỉ thấy ánh đèn đêm phi trường mờ nhạt dần trong sương mù buổi tối…

Sau gần 20 tiếng đồng hồ ngồi trên máy bay đi từ Sài Gòn sang Nhật rồi nhập cảnh vào Mỹ tại phi trường Seattle, sau đó đáp máy bay của hãng hàng không nội địa Southwest đi Los Angeles để về thẳng nhà người bảo trợ ở thành phố Long Beach. Ra đón gia đình chúng tôi tại phi trường LAX là người đứng tên bảo trợ chính thức. Ngoài ra còn có các bạn bè đi trước đại diện cho Hội Quốc Gia Hành Chánh ra rước và gia đình người em vợ gọi người bảo trợ bằng cậu bên chồng.

Người mệt nhoài và cảm giác như đang còn ở trên mây, tôi chỉ cười khi mọi người bắt tay chúc mừng. Chung quanh ồn ào đủ thứ tiếng nói. Người đi như trẩy hội. Tiếng loa phát thanh nhắc nhở hành khách vang vang từ đủ mọi phía. Tôi theo đoàn người chen ra ngoài hành lang đứng bên lề đường chờ xe đến rước.

Dọc đường xa lộ, xe chạy kín mặt đường dài mút tầm nhìn cỡ chừng hơn 2 kí lô mét. Trời tối thẫm không thấy gì ngoài vệt sáng của đoàn xe nối đuôi nhau như một con rắn khổng lồ đang trườn mình bò quanh co trên lớp nhựa đen chảy dài theo vệt sáng đèn pha. Khoảng gần một giờ sau chúng tôi về đến nhà. Văng vẳng đâu đây có ai đang mở nhạc Bolero lời Việt nghe rất mùi.

Chủ nhà đãi bữa ăn tối đầu tiên toàn là đùi gà chiên giòn lót trên sà lách và cà chua đựng trong ba mâm lớn bằng nhôm mỏng trông rất ngon lành. Điều đặc biệt là chỉ có đùi gà không thôi, không có cánh gà hay thịt ức. Thấy tôi có vẻ như bỡ ngỡ chủ nhà nói ngay:

- Chợ Mỹ bán đùi, cánh và thịt ức riêng. Đùi gà là rẻ nhất.

Tôi thật tình nghĩ là chủ nhà khiêm nhường nên nói vậy.

Hai anh bạn rước gia đình tôi ở phi trường cũng được gia chủ mời ở lại dùng cơm luôn với gia đình. Thức uống là bia Budweiser, mùi bia lon thơm phức. Các câu chuyện bắt đầu qua lại đủ mọi điều. Nói chung mọi người đều mừng cho gia đình tôi tới được bến bờ tự do.

Hôm sau, người bảo trợ nói cho gia đình tôi biết ngay là được ăn ở free trong tháng đầu tiên, sau đó nếu muốn tiếp tục ở thêm vài tháng nữa thì đóng góp theo số người, mỗi người $200. Gia đình tôi ba người góp $600. Vậy thôi. Sau nầy tôi mới biết là ít có ai được cá nhân người bảo trợ tốt như vậy, vừa được “free” tháng đầu tiên rồi sau đó lại góp tiền chỉ là tượng trưng.

Sau ba tháng, chúng tôi dọn ra riêng mướn nhà cũng ở gần đó, trong vùng Long Beach. Việc ăn ở tương đối ổn định, hai vợ chồng được trợ cấp của chính phủ trong 6 tháng để đi học nghề. Cơ quan thiện nguyện (USCC) cấp giấy giới thiệu đi học trường dạy nghề trong vùng gần nhà. Nhân viên USCC gợi ý là lần lượt chỉ cần một người đi học thôi còn người kia có thể ở nhà trông con nhỏ chờ người trước đi học xong thì đến lượt người kế tiếp. Trước tiên, nhà tôi ở nhà trông con nhỏ mới 4 tuổi và đồng thời theo hướng dẫn của gia đình bảo trợ lãnh đồ đem về nhà may. Mọi việc đều tiến triển tốt đẹp. Thu nhập cũng khá có dư dả gởi tiền chút đỉnh về giúp cho gia đình và quà cáp cho người quen, thân thuộc ở Việt Nam.

Trong thời gian nầy tôi cũng đi đây đi đó thăm hỏi và xem xét tình hình sinh hoạt xã hội ở Mỹ như thế nào. Giới trẻ thì không nói tới, vì đất Mỹ là nơi đầy triển vọng và nhiều cơ hội cho người trẻ có chí tiến thân trong bất cứ lãnh vực nào. Còn người lớn tuổi, đi theo dạng đoàn tụ gia đình hay HO, ngặt một nỗi là khi sang đây hầu hết đều ở tuổi xấp xỉ gần 50 trở lên cho nên đa phần mọi người đều mong sao cho có việc làm ngay để ổn định gia đình “hy sinh đời bố củng cố đời con.”

Hơn nữa ở khu vực Little Saigon và vùng phụ cận, mọi sinh hoạt vẫn còn mang đậm tính cách của một xã hội thuần Việt. Ngôn ngữ tiếp xúc là tiếng Việt, công việc làm ăn mua bán đa số cũng theo lối người Việt là thích sử dụng tiền mặt cho tiện lợi. Do đó mà một số ngành nghề thường tuyển nhân viên trả lương công nhật. Tuy thấp nhưng là lợi tức ròng, cũng tính theo giờ nhưng làm bao nhiêu giờ lãnh bấy nhiêu tiền không có trừ cấn khoản nào hết. Đến cuối năm khai thuế sẽ nhận được tiền bồi hoàn (tax refund) ít hay nhiều tùy theo điều kiện gia cảnh.

Thứ hai là tìm công việc gì dễ dàng và ổn định, tỷ lệ thất nghiệp thấp như phụ giúp cho các công ty xây cất, dịch vụ sửa chữa tư nhân, trợ giúp các văn phòng dịch vụ đủ loại. Hoặc dự tuyển vào làm lao công trường học hay bệnh viện không đòi hỏi khả năng học vấn hay lưu loát Anh ngữ mà lại hưởng đầy đủ quyền lợi của người làm việc ở Mỹ. Ngoài ra, xin đi làm công nhân lao động phổ thông cũng tương đối dễ kiếm. Còn về trợ cấp xã hội thì tùy theo từng tiểu bang mà sự trợ giúp của chính phủ trong giai đoạn đầu mới định cư có thể khác nhau. Tiểu bang California có chương trình trợ cấp xã hội rất tốt và đầy đủ.

Theo đúng chương trình trợ cấp học nghề, tôi theo một anh bạn hàng xóm người Việt mới quen, qua đây từ năm 1975 hướng dẫn lên trường học nghề mà anh đã từng học trước đây khi mới qua Mỹ, trường ATC (Associate Technology College) ở thành phố Anaheim. Trường chỉ dạy có hai nghề là điện thoại và vi tính. Nghĩ là có thể học được và nhẹ nhàng hơn, tôi chọn ngành vi tính.

Hôm đầu tiên đến trường cũng hơi lúng túng vì không quen với sinh hoạt của trường ở Mỹ, phần khác vì lâu lắm rồi có trên 20 năm tôi đã thôi học. Đọc thì hiểu nhưng nghe và nói còn ngờ nghệch. Được mấy hôm lại muốn thôi, định đi xuống khu người Việt kiếm việc làm “chui”lãnh tiền mặt.

May thay, lúc đó có một người Việt duy nhất đang là nhân viên của trường chuyên trách “tuyển sinh” đi ngang qua lớp, thấy có sinh viên người Việt nên đến giờ giải lao ra ngoài hiên sân trước hút thuốc lá, ông la cà đến làm quen và hỏi thăm, trò chuyện phiếm. Tự nhiên ông có cảm tình, dĩ nhiên ông cũng đoán ra là tôi mới qua Mỹ theo diện HO và khi hỏi chuyện lại biết trước đây tôi tốt nghiệp trường Quốc Gia Hành Chánh (QGHC) ông bèn hỏi:

- Anh có biết ông Hoàng Đình Giang không?

- Thưa tôi có biết. Ông ấy là Chánh Sở Nhân viên, Bộ Nội Vụ VNCH.

- Tôi là Kỹ sư Hoàng Đình Khôi, em ruột của ông ấy.

Khi nghe tôi nói muốn nghĩ học để đi kiếm việc làm ngay. Bác Khôi bảo hãy cố gắng đi học khoảng vài tuần nữa rồi bác sẽ giúp cho có việc làm tại trường, từ từ rồi cũng sẽ quen dần và học được. Quả thật, chỉ mới được hơn một tuần bác gọi tôi lên văn phòng lập thủ tục phỏng vấn đi làm bán thời gian vào buổi chiều và dời lớp học vào ban đêm. Công việc cũng dễ dàng chỉ có mỗi một việc là tắt, mở toàn bộ hệ thống các máy vi tính trong các lớp thực tập. Tan lớp dọn vệ sinh nếu có cà phê hay nước uống đổ tháo trên bàn hay dưới sàn nhà. Chỉ vậy thôi mà lương trả cao hơn gấp rưởi so với sinh viên thực tập (work study).

Ban đầu thật sự là tôi thấy rất khó trong việc học. Trước đây lúc còn trẻ đang độ tuổi còn đi học tôi cũng có nghe nói đến hệ thống điện toán IBM trong các công sở, nhưng chưa bao giờ thấy chứ đừng nói chi đến việc tiếp cận máy. Cho nên đến lúc nầy tuy là ở Mỹ nhưng ngành vi tính cũng vẫn còn mới mẻ, máy móc còn xa lạ đối với người tị nạn mới nhập cư. Màn hình nhỏ đen trắng chỉ thấy toàn là chữ chi chít xếp thành hàng khó nhớ. Lập trình sử dụng trên máy là DOS 6.22 chưa có windows như sau nầy. Nhưng từ khi làm việc có nhiều cơ hội phụ giúp giảng viên tiếp cận máy nên học hỏi thêm được rất nhiều và ngày càng thêm thích thú.

Bên cạnh đó, bác Khôi giúp đỡ hết lòng, đươc vài tháng bác đề nghị cho tôi được chuyển sang làm việc ở phòng Lab của trường, phụ trách kiểm soát máy móc thu, phát cho sinh viên đem về thực tập ở lớp. Nghề nghiệp thăng tiến là ở chỗ nầy. Khi thu, phát linh kiện điện tử dùng máy test biết cái nào tốt, cái nào hư thật nhanh vì sinh viên xếp hành chờ rất đông khi bắt đầu cũng như khi tan lớp. Thời giờ còn lại là sửa chữa các linh kiện vi tính kể cả màn hình với các kỹ sư hay nhân viên kỹ thuật lành nghề trong trường.

Sau gần 9 tháng ra trường, nhờ làm việc ở phòng Lab nên rất chuyên nghiệp và cũng chính nhờ bác Khôi đề nghị tuyển dụng ở lại trường để tiếp tục làm việc ở phòng Lab chính thức. Lương bổng ổn định, công việc quen hằng ngày tương đối dễ dàng. Chữ nghĩa, giao tiếp cũng bắt đầu trôi chảy và càng ngày càng thích ngành vi tính hơn nên tôi quyết định ghi danh theo học buổi tối ở trường gần nhà, Long Beach City College.

Từ khi đặt chân lên đất Mỹ tôi chỉ tham gia hoạt động chính trong hội Quốc Gia Hành Chánh và Đồng Hương. Ngoài ra còn tham dự vào các sự kiện hay lễ hội được tổ chức trong cộng đồng người Việt tại địa phương. Hằng tuần đi lễ và sinh hoạt trong cộng đoàn Công giáo Việt Nam ở nhà thờ Saint Lucy, Long Beach.

Sau khi đứa con gái nhỏ được 5 tuổi nhà tôi không còn lãnh đồ về nhà may nữa vì bận đưa, rước hai đứa đi học ở hai trường khác nhau và công chuyện nhà bề bộn choán hết thời giờ. Một thời gian sau, nhà tôi có một người bạn quen hướng dẫn theo học hai buổi do thành phố Long Beach tổ chức để lấy chứng chỉ chăm sóc trẻ em tại nhà. Từ đó nhà tôi lãnh chăm sóc cho hai đứa cháu họ ban ngày, tiền thù lao cũng góp phần ổn định cho thu nhập gia đình.

Dần dà rồi cũng tới, tôi tốt nghiệp trường Cao Đẳng và chuyển lên Đại Học Long Beach (California State University, Long Beach.) Lúc bấy giờ ngành vi tính phát triển rất mạnh, nhất là kể từ khi có hệ điều hành Windows 95. Ông giám đốc trường dạy nghề ATC rời trường chuyển qua kinh doanh bằng cách mua lại một hãng vi tính ở thành phố Anaheim. Môt hôm tình cờ ông về lại trường cũ có một ít công việc, sẵn dịp ông đi quanh thăm các phòng, ban trong trường. Khi ra đến phòng Lab thấy tôi vẫn còn làm việc ở đó. Sau khi chuyện trò xã giao, ông hỏi tôi:

- Anh còn tiếp tục đi học không?

- Thưa vâng. Tôi vẫn đang theo học ở Cal State Long Beach.

- Anh theo học ngành gì?

- Ngành Computer Science.

Vậy thôi. Không có gì thêm. Thế nhưng, một tuần lễ sau từ văn phòng giám đốc công ty VPC Computers ông gọi điện thoại cho tôi làm một cuộc hẹn tại văn phòng. Tôi có hỏi ý kiến của bác Khôi, bác chuẩn bị lên làm giảng viên chính thức của trường và đang đề bạt tôi sẽ thế chân Bác trong văn phòng tuyển sinh. Bác bảo:

- Đi ngay.

Tôi còn đang lưỡng lự, vì dù sao công việc ở trường học tuy lương bổng không cao lắm nhưng ổn định. Cứ như thế nầy trước đã và chưa biết đường nào tốt hơn. Bác Khôi bảo:

- Tau xem tử vi của mi “Thái Dương tọa Thiên Di” đắc địa nên mi luôn sống và làm việc gần mặt trời. Ra đời, đi xa là có quới nhân giúp đỡ.

Tôi đến văn phòng công ty đúng hẹn và ông giám đốc chỉ thăm hỏi xã giao theo như thường lệ. Không có phỏng vấn hay hỏi han gì về nghề nghiệp mà chuyển ngay xuống phòng tuyển dụng để biết thêm chi tiết giấy tờ cần nộp và chinh thức đi làm trong tuần tới. Không có huấn luyện hay thử tay nghề gì cả.

Sau đó tôi bắt đầu nhận việc ở phòng kỹ thuật của công ty, chuyên lắp ráp hệ thống máy chủ (server builder) và phục hồi dữ liệu (data recovery). Được vài tuần, kỹ sư trưởng phòng đề nghị tôi theo học các lớp thi lấy chứng chỉ hệ điều hành (Microsoft) và phần mềm chuyên môn (Software App.) cũng ở trường Đại học Long Beach. Vừa học vừa làm công việc rất ổn định và thú vị. Lương bổng tăng dần với đầy đủ quyền lợi dành cho người đi làm nên tôi quyết định mua nhà ở Long Beach.

Lúc bấy giờ kể từ khi bắt đầu có hệ điều hành Windows XP thì ngành vi tính phát triển trở nên thông dụng, máy tính cá nhân là nhu cầu cần thiết và không thể thiếu trong mọi sinh hoạt xã hội. Mạng lưới Internet bao phủ toàn cầu. Công ty bắt đầu phát triển mua bán và cài đặt phần mềm (software) cho khách hàng. Tôi lại phải tiếp tục ghi danh học thêm về Networking và Web trong các lớp học buổi tối, có hôm về tới nhà gần 10 giờ đêm.

Dần dà mọi việc đều ổn định, đứa con gái lớn học hành tấn tới, thắng giải học bổng toàn phần Bill Gates và đi New York theo học ngành Dược. Đứa nhỏ học rất giỏi và rất chịu khó phụ giúp mẹ công việc nhà. Sinh hoạt gia đình tương đối đi vào nề nếp tôi đỡ bận tâm và bắt đầu dành hết thì giờ cuối tuần để tham gia vào các hoạt động xã hội cùng với các anh em trong các tổ chức mà mình thuộc về trước đây. Thật ra, từ lúc sang Mỹ đến giờ tôi vẫn sinh hoạt chung với các anh em, nhưng mức độ đóng góp còn rất khiêm nhường, chỉ chủ yếu là góp tiền để giúp đỡ những người cần được giúp đỡ còn ở lại Việt Nam.

Tôi bắt đầu tham gia đứng tên bảo trợ trong vùng Long Beach cho người Việt đi định cư theo diện tỵ nạn đến Hoa Kỳ cần có người hướng dẫn lập thủ tục cần thiết để được hưởng các quyền lợi căn bản ban đầu, y hệt như hồi tôi mới sang Mỹ. Đưa đón, giúp đỡ thuê nhà chung cư và nạp đơn xin trợ cấp của chính phủ. Đa số thuộc chương trình HO qua trễ.

Trước hết họ ở tạm nhà tôi trước khi ra mướn nhà riêng, tôi cũng theo tiền lệ rất tốt là “free” tất cả trong tháng đầu tiên. Mọi việc đều diễn tiến tốt đẹp mãi cho đến khi chương trình HO chấm dứt.

Vui nhiều và cảm thấy rất hào hứng khi làm công việc thực tiễn nầy. Có lần tôi bảo trợ cho gia đình một anh bạn gốc Hạ sĩ quan Quân cảnh ở cùng quê Cai Lậy trước đây. Trong lúc chờ đợi hoàn tất mọi thủ tục xuất cảnh, anh em có liên lạc thư từ, điện thoại thường xuyên. Anh ta gần như cả đời chôn chặt ở miền quê Cai Lậy, nay quyết định bỏ tất cả để đi Mỹ nên có rất nhiều câu hỏi liên quan đến đời sống và sinh hoạt ở một đất nước xa lạ, khác màu da và tiếng nói.

Nói chung là lo sợ với tình hình gia đình một vợ ba con chưa tới tuổi trưởng thành liệu có sống nỗi hay không? Rồi còn về đất đai, thổ nhưỡng có khắc nghiệt lắm không? Ra đi nên mang theo những thứ gì? …v…v… Tôi thường trả lời chung chung là thời tiết, khí hậu ở đây cũng gần giống như ở Sài Gòn nhưng mát hơn vì có gió biển thổi vào. Tóm lại không cần mang theo những thứ không cần thiết lắm, bên nầy có đủ thứ hết “không nên chở củi về rừng” Ra đi cho gọn nhẹ, an toàn là được.

Khi sang tới Mỹ, cũng như bao gia đình khác tôi rước về nhà và phải mất gần 2 tuần lễ chở đi làm các thủ tục giấy tờ định cư. Chưa xong thì anh lại đổi ý. Một buổi sáng anh hỏi tôi xem có quán cà phê nào ở gần nhà không. Tôi nói:

- Có quán cà phê bán kèm bánh ngọt (Donut) ở cách nhà khoảng chừng 10 phút đi bộ.

Chúng tôi ra đó, cà phê rẻ 80 cent một ly. Đường, cream lấy pha tự do. Sau khi tìm một góc bàn nhỏ nhìn ra đường xe cộ qua lại đông vui. Anh bắt đầu hơi lúng túng nói với tôi rằng anh muốn cùng với gia đình chuyển xuống quận Cam, khu người Việt và đã liên lạc được với một vị Mục sư Hội thánh Tin lành ở dưới đó bảo trợ. Tôi ngạc nhiên hỏi:

- Sao vậy?

Anh trình bày rằng nghe nhiều người quen bảo rằng ở dưới đó đông người Việt dễ làm ăn và sinh hoạt cũng thuận tiện hơn cho những người Việt chân ướt, chân ráo mới qua Mỹ như gia đình anh. Tôi im lặng chưa kịp nghĩ xem có điều gì làm anh buồn hay lấn cấn không thì đột nhiên anh hơi nhỏ giọng vừa đủ nghe rồi nhìn thẳng vào tôi nói:

- Vậy chớ sao tới nay anh vẫn chưa nói gì về số “tiền lương truy lãnh” của gia đình tôi?

Tôi như người từ trên trời rớt xuống:

- Tiền lương gì?

Anh kể rằng hồi mấy năm còn ở Việt Nam chờ đi Mỹ có nghe nhiều người đồn đại rằng những người thuộc chế độ cũ khi sang đây sẽ được chính phủ Mỹ trả tiền lương truy lãnh trong 10 năm kể từ sau ngày 30 tháng 4. Tôi còn chưa kịp nói điều gì, anh mạnh dạn nói tiếp:

- Hầu như mọi người đi HO sang đây chưa đi làm một ngày nào mà cũng được lãnh tiền mỗi tháng cả ngàn đô la gởi về ngay cho gia đình hay người thân còn ở lại Việt Nam. Chẳng những thế họ còn gởi kèm theo rất nhiều quà cáp có trị giá tương đương với lương bổng. Thậm chí có người bảo là họ sẽ được lãnh tiền như thế đến suốt đời. Thế nếu không phải tiền lương truy lãnh thì là tiền gì?

Tôi không thể giải thích chi tiết ngay cho anh mà chỉ nói đó là trợ cấp xã hội cho người định cư theo diện nhân đạo. Chứ không phải lương, tiền gì cả. Trường hợp của anh cũng có thể lãnh tiền trợ cấp 6 tháng ban đầu, đầy đủ tiền mặt và trợ cấp tiền thực phẩm khoảng gần một ngàn đô la hằng tháng. Sau đó, tùy theo hoàn cảnh của mỗi người, nếu có đi làm lợi tức thấp thì anh cũng sẽ được lãnh thêm trợ cấp tiền thuê nhà, bảo hiểm sức khỏe và trợ cấp cho gia đình có con nhỏ cho đến khi đứa nhỏ nhất trên 18 tuổi.

Sau khi nghe tôi trình bày đại khái như thế anh có vẻ hiểu ra nhưng còn hơi mơ hồ:

- Có thật vậy không?

- Thật …

Thế rồi một năm sau, từ Little Saigon anh đến thăm và chúc Tết gia đình tôi. Mọi việc đều ổn định, gia đình anh sống rất hạnh phúc. Trong lúc hào hứng anh còn nói thêm hiện nay gia đình anh được chính phủ trợ giúp còn nhiều hơn là tiền lương truy lãnh mà anh đã nghe đồn đại trước đây. Con cái đều được đi học đàng hoàng, được phục vụ ăn trưa miễn phí và không phải trả bất cứ một khoản tiền nào.

Anh chọn một cuộc sống bình thường, không có đi học lại nên xin đi làm công nhân cho một hãng làm bánh bột bắp, vợ anh sau khi học xong khóa mấy tháng, thi đậu ra trường đi làm tóc và móng tay. Đời sống gia đình tương đối đầy đủ, còn về tinh thần thì tự do thoải mái không hề bị chính quyền sách nhiễu hay gây khó khăn vô cớ. Anh nói:

- Đất Mỹ đúng là nơi “đất lành chim đậu.”

Tôi cũng thầm nghĩ như vậy. Thật là may mắn.

Ngoài kia gió xuân đang về, nghe thoảng đâu đây giọng ca quen thuộc “xuân nầy con không về” nhè nhẹ lan xa…

Hình: Ba dắt con đi ... (1993)

Trần Bạch Thu

Wednesday, September 13, 2023

Khu nhà của những người hiền lành tốt tính

Trong gần 500 năm, tiền thuê nhà của cư dân khu phố Fuggerei ở Augsburg, Đức vẫn giữ nguyên là 0,88€ mỗi năm.

Cách trung tâm thành phố không xa, một cộng đồng gồm những ngôi nhà nhỏ trát vữa mù tạt đứng thẳng hàng là nơi sinh sống của 142 cư dân. Đó là một nơi yên tĩnh với những khoảng sân bình dị và những bức tường được trang trí bằng dây leo mọc um tùm được xây dựng theo một thỏa thuận 500 năm tuổi: Cư dân của khu phố Fuggerei trả tiền thuê không quá 0,88 € mỗi năm – tương đương khoảng 1 đô la Mỹ.

Đầu thế kỷ 16, gia đình Fugger định cư ở Augsburg vào năm 1367, Fuggers sống nhờ buôn bán hàng dệt thoi, nhưng gia đình có đầu óc kinh doanh này đã nhanh chóng thiết lập các mối quan hệ quan trọng và trở thành một trong những gia đình giàu có nhất thành phố.

Trong những năm qua, họ đã mua được nhiều tài sản và bất động sản trên khắp Augsburg và thành lập một số sáng kiến ​​xã hội.

Jakob Fugger đã tự khẳng định mình là chủ ngân hàng giàu có nhất trong thị trấn, khiến anh ta có biệt danh là "Jakob Fugger the Rich". Nhưng để nâng cao giá trị của gia đình mình, Jakob Fugger cảm thấy có trách nhiệm với xã hội và muốn cống hiến cho cộng đồng dưới dạng chỗ ở hợp túi tiền cho các gia đình nghèo hơn.

Ý tưởng về Fuggerei ra đời, và vào năm 1521, ông hiến đất để thành lập một khu nhà ở xã hội - đầu tiên trên thế giới - dành cho các gia đình và cá nhân có nhu cầu, nhưng áp dụng một số điều kiện: cư dân phải là người Công giáo, đã đăng ký công dân Augsburg và là người hiền lành.

Theo: Culture Trip / Kiến Không Ngủ

Thursday, July 13, 2023

Phương Tây: Đi học trường công lập (Dành cho ông bà cha mẹ đang khốn khổ chạy trường cho con cháu)

 GIÁO DỤC TIỂU HỌC Ở VƯƠNG QUỐC ANH...! 

  Năm 1993, tôi được cử đi học dài hạn ở Anh quốc. Học được vài tháng, tôi đưa vợ và con gái sang cùng. Trước đó một tháng, tôi đến một trường tiểu học công lập gần khu nhà trọ. 

  Gặp bà Hiệu trưởng, tôi trình bày việc xin học cho con gái. 

Bà Hiệu trưởng niềm nở hỏi : 

- Con anh tên gì? sinh năm nào? ở VN đang học lớp mấy?

- Thưa, con gái tôi là Hoàng Vũ Thu Hằng, sinh năm 1983, đang học lớp 4, ngày 15/9 tới sẽ đến London. 

- Vậy 9h ngày 16/9 anh đưa con gái đến trường.

Tôi ngạc nhiên, hỏi: 

- Tôi phải nộp giấy tờ gì? phải mua sách, vở, đồ dùng học tập gì ? học phí thế nào?

- Anh không phải nộp bất kỳ giấy tờ gì. Ở Anh quốc, trẻ em đến tuổi là đi học; không phải nộp học phí; không phải mua sách giáo khoa và đồ dùng gì cả; quần áo đồng phục cũng do trường lo. Thời gian học tại trường là 5 ngày/tuần; từ 9h - 16h, trưa ăn nghỉ tại trường. 

 Ngày 15/9, con đến London, tôi định cho nó nghỉ vài hôm rồi đi học. Không ngờ, khi chưa thấy con tôi đến trường như đã hẹn, ngày 17/9 bà Hiệu trưởng liền gửi giấy cho tôi, yêu cầu đưa con đi học ngay. 

  Mấy hôm thấy con sáng đi học tay không, chiều cũng về tay không, hớn hở, không có cặp, không mang sách vở gì về nhà, tối không làm bài tập gì cả; quen kiểu VN, tôi sốt ruột chạy đến gặp bà HT:

- Thưa bà HT, con tôi tối về không phải học gì ạ? Không có bài tập về nhà à? thứ 7, CN cũng không học gì à? 

- Không! anh yên tâm, con đã học đủ cả ngày ở trường rồi.

 Tôi mới vỡ lẽ: trẻ em trong tuổi học tiểu học, trung học cơ sở ở Anh quốc: 

- Bắt buộc phải đi học, bố mẹ không phải nộp bất kỳ giấy tờ gì; được học ở bất kỳ trường công lập nào, không phải theo khu vực hộ khẩu. 

- Học không mất tiền, không phải mua sách giáo khoa, vở, bút, đồng phục ...

- Chỉ học ở trường, về nhà không phải học gì thêm. 

- Chương trình học nhẹ nhàng, chú trọng kỹ năng và các môn như: bơi, nhạc, hoạ. 

- Con không đi học, bố mẹ phải chịu trách nhiệm, nặng có thể bị đưa ra toà, chuyển cho người khác nuôi...

(theo GS Hoàng Hoa- Bài copy từ trên MXH)

Tuesday, July 4, 2023

Nước Mỹ _ United States of America

 Đã có rất nhiều những bài viết về nước Mỹ mà tôi đã được đọc! Nhất là  những bài viết bằng tiếng Việt! Không phải là một người có kiến thức về văn chương, càng không phải là một nhà chính trị, tôi vẫn có một mong muốn (nếu không nói là tham vọng) được viết về đất nước này. Không phải bằng  “ngòi bút” của một nhà văn, nhà chính trị hay một “nhà”  gì đó mà bằng tấm lòng của một con người rất đỗi bình thường. Tôi không dám viết hay thêm những lời ca ngợi nước Mỹ bởi điều đó không cần thiết. Những bài viết của nhiều tác giả đã làm thành công điều đó. Hơn nữa, nước Mỹ đã tự thể hiện mình là một quốc gia như thế nào trên thế giới . 

      Tôi là một người yêu hoa. khi nghĩ đến nước Mỹ tôi nghĩ đến Hoa hồng! Một loài hoa có sức sống mãnh liệt! Một loài hoa yêu ánh sáng mặt trời như loài người yêu tự do! Khi mùa đông phủ băng giá, những cây hồng với những cành gai xương xẩu khô khốc bị vùi trong tuyết tưởng như đã chết. Nhưng mới cuối đông, trên những thân hồng khẳng khiu, người ta thấy những chồi non màu nâu hồng ngấp nghé rồi chẳng mấy chốc  những cành hồng khoẻ khoắn, với những chiếc lá và nụ hồng xanh biếc vươn ra như muốn bay lên cao hơn, xa hơn, dưới ánh sáng mặt trời của mùa Xuân! Khi những đoá hồng đủ màu sắc, đỏ, hồng, cam, trắng, vàng, tím … với đủ mọi dáng kiểu khoe sắc rực rỡ trong nắng , tôi như thấy sức sống tràn trề của một đất nước có tên là Hợp chủng quốc Hoa Kỳ (United States of America)!

        Khi bạn là người nhập cư hợp pháp đến Hoa kỳ, bất kể bạn là ai, nam, phụ, lão, ấu… tài giỏi hay tàn tật… bạn đều được chào đón. Một tổ chức nhân đạo của chính phủ sẵn sàng giúp đỡ bạn sinh sống và thích nghi với cuộc sống trên “đất khách quê người” . Cho dù bạn tay trắng và như một kẻ “câm” (không nói được tiếng Anh), một kẻ “điếc” (ai nói tiếng Anh bạn cũng chẳng hiểu) và “què” (bạn không có phương tiện để di chuyển trên một xứ mà. hầu như trên 18 tuổi ai cũng phải có một cái xe hơi để lái đi làm)! Một trường học tiếng Anh dành riêng cho tất cả người nhập cư. đến học miễn phí, đầy đủ sách vở, thầy cô tận tâm, chuyên. nghiệp và thân thiện … Ở đó họ giúp bạn miễn phí mọi việc chính. đáng cần thiết. Từ khám sức khoẻ, mua bảo hiểm đến tư vấn việc. làm và có cả những bữa ăn hay hội họp … Có một lần tôi được nhờ để phiên dịch cho một chị người Việt mới qua. Chị làm rơi một cái bóp có rất nhiều tiền, một giáo viên thấy vậy đã tìm lại được và trả lại cho chị. Chị lập tức rút ra ngay 100 đô la biếu thầy. Thầy hoảng quá không biết làm sao để nói cho chị ta hiểu nên đã tìm tới tôi lúc đó cũng đang học trong trường. Tôi phải nói là chị mà đưa tiên cho thầy là thầy bị đuổi việc đó, chị mới nhận lại tiền nhưng vẫn không hết ngạc nhiên. Còn thầy thì cảm ơn tôi rối rít.

      Nước Mỹ không thích những kẻ lười biếng và gian dối! Bạn trung thực và nỗ lực làm việc phù hợp với bản thân bạn sẽ tồn tại và thành đạt trên đất Mỹ. Một người rửa chén, phục vụ vệ sinh bạn vẫn được tôn trọng như tất cả mọi người cho dù bạn vừa nhập cư. Nhưng bạn phải vượt qua cái tôi của chính mình! Bạn phải hơn bạn ngày hôm qua. Xã hội, luật pháp Mỹ giúp bạn tự bước đi trên đôi chân và vươn lên bằng đôi tay và khối óc của chính bạn. Hơn thế nữa nước Mỹ cần trái tim của bạn. Giáo dục của Mỹ dạy trẻ em đầu tiên là tự tin, yêu thương và chia sẻ. Sau đó dạy kỹ năng sống song song với dạy kiến thức cơ bản của một con người. Tôi hay chuyện trò  với rất nhiều những anh chàng và các cô gái rất trẻ người Mỹ chỉ bằng, thậm chí nhỏ hơn tuổi con tôi (sinh ra và lớn lên trên nước Mỹ). Họ mới tốt nghiệp phổ thông nhưng không đi học tiếp mà muốn đi làm kiếm tiền trước để tự lập rồi mới tính chuyện có đi học nữa hay không. Khi tôi  than thở với họ rằng tôi đã quá già, quá muộn để đi học họ đều bảo với tôi: Không bao giờ là muộn! Còn nhiều điều nữa nhưng có lẽ không cần thiết dài dòng và vốn văn chương của tôi cũng không đủ để viết…

      Nhưng nước Mỹ không phải chỉ toàn những điều tốt đẹp … Những vụ xả súng, bắn giết, biểu tình, phản đối chính phủ…v.v.. và v.v… Báo chí thế giới và cả báo chí Việt Nam vẫn dăng những tin “động trời” xảy ra trên nước Mỹ. Có những bài báo Việt đưa tin nào là Người Mỹ đói xếp hàng chờ thức ăn từ thiện, nào là ngừi Mỹ thất nghiệp, người Mỹ bắn nhau thậm chí người Mỹ chửi cả Tổng thống… tất cả đều có thật trăm phần trăm. Người Mỹ được tự do ngôn luận, tự do thể hiện chính kiến của mình dưới mọi hình thức hợp pháp và được pháp luật bảo vệ. Những bài báo hay những chính kiến đưa ra những gì tạm gọi là “tồi tệ” của nước Mỹ thì hầu như chính quyền Mỹ và người Mỹ “lẳng lặng” xem xét và tìm ra giải pháp để làm cho nó tốt hơn. Tự do ngôn luận trên các phương tiện tryền thông là một điều kiện để nước Mỹ luôn có phản biện để tự hoàn thiện. Môi trường làm việc của người Mỹ là biết tôn trọng và chấp nhận sự khác biệt của mỗi con người nhưng trên tất cả là biết tôn trọng Hiến pháp và pháp luật. Tôn trọng hiến pháp và pháp luật là tôn chỉ và truyền thống của người Mỹ. HIến Pháp Mỹ đã làm tôi thực sự xúc động khi đọc và học nó! Tôi thầm thán phục và biết ơn những người Mỹ đã làm nên và bảo vệ Hiến pháp Mỹ! Một Hiến pháp thật Nhân bản và Khoa học (Tôi xin mạn phép được thốt lên như vậy như khi được thấy sự toả sáng của một viên kim cương chứ tôi  vì không  đủ kiến thức và lý luận để dám đánh giá Một HIến Pháp như hiến pháp của nước Mỹ). Ở nước Mỹ bạn được dạy bạn là duy nhất, như một con số, nhưng một con số đứng một mình không làm nên gì cả! Nhà của bạn, ngay cả Tổng thống nếu không được cho phép cũng chỉ đứng ngoài. Nhưng khi bạn muốn làm gì ngoài nhà của bạn, bạn phải tôn trọng tất cả các ý kiến của hàng xóm xung quanh. Một người sống hợp pháp ở Mỹ hoàn toàn có đầy đủ điều kiện và quyền lợi cơ hội sống và làm việc trên đất Mỹ, được pháp luật Mỹ bảo vệ! Đây cũng là một lý do để nghề luật sự là nghề hái ra tiền trên đất Mỹ! (Người Mỹ rất thích kiện?)

        Điều cuối cùng tôi muốn nói đó là sự “Kỳ thị” ở nước Mỹ. Có hay không? Xin thưa là có. Có chứ! Con người trên nước Mỹ cũng là những con người. Cũng có hỷ, nộ, ái, ố. Nên người tốt xấu đều có cả! Nhưng vấn đề là bao nhiêu người xấu, bao nhiêu người tốt! Cơ hội cho người ta được sống tốt là bao nhiêu! Đó là sự khác biệt của một xã hội. Cũng có những người tự cho mình là “quý tộc” là đẳng cấp cao hơn người khác. Nhưng pháp luật MỸ không cho phép điều đó ! Xung quanh tôi, những người Mỹ thật thân thiện, nhân ái và dản dị chân thật! Với tôi, sống tôn trọng, hoà đồng, nhân ái và tự tin sẽ khiến bạn không gặp sự kỳ thị. Lối sống tham lam, ích kỷ, gian dối, lười biếng, không tôn trọng luật pháp sẽ đẩy bạn xa cách mọi người! 

         Khi tôi đang viết nhữn dòng tâm tư này, những tiếng pháo hoa vang lên râm ran quanh nhà. Người Mỹ đã bắt đầu bắn pháo hoa mừng ngày Quốc Khánh! Tôi bước ra ban công ngắm những. chùm pháo hoa sáng rực rỡ trên bầu trời Nước Mỹ. Tôi trân trọng gắn lên trước nhà lá cờ Nước Mỹ, lá cờ  không phải của “đất khách quê người” mà là của một đất nước tôn trọng quyền Tự do, nuôi lớn niềm Hy vọng của con người.

Hình ảnh: copy từ FB

copy từ FB-Dung Phan (Trang Văn chương miền Nam)

Tuesday, June 20, 2023

Trên tường ĐH danh tiếng

 9 CÂU NÓI NỔI TIẾNG TRÊN TƯỜNG THƯ VIỆN ĐẠI HỌC HARVARD

1. Lúc này nếu ngủ bạn sẽ có một giấc mơ, nhưng lúc này nếu học bạn sẽ giải thích được ước mơ.

2. Ngày hôm nay nếu bạn lãng phí, đồng nghĩa với việc bạn bóp c.h*t quá khứ và vứt bỏ ngày mai.

3. Khi nào bạn cảm thấy thời khắc đã muộn, khi đó thực sự là thời điểm để hành động.

4. Sự kh.ổ nh.ọ.c khi học chỉ là tạm thời, sự đ.a.u kh.ổ vì không học đến nơi là mãi mãi.

5. Hạnh phúc có lẽ không có thứ lượt, nhưng thành công thì có.

6. Học tập phải chăng là nhiệm vụ cả đời, ngay cả người học cũng không thể chứng minh, còn có thể làm gì?

7. Hãy đón nhận sự kh.ó nh.ọ.c không thể chối từ.

8. N.ước b.ọt hiện tại sẽ là nước m.ắ.t của ngày mai.

9. Người đ.ầu tư cho tương lai là người thực hiện đến cùng.

Nguồn: Đại học Harvard 

Thursday, June 8, 2023

Khi Chủ tịch hãng phim biến mất

MỘT TÂM HỒN VĨ ĐẠi!

Ở tuổi 45, Scott Neeson có đủ thứ mà một con người mơ ước: chức vụ Chủ tịch hãng phim XX Century FOX, biệt thự sang trọng, xe hơi thể thao và danh sách những người nổi tiếng trong đám bạn bè. Song, ở trên đỉnh vinh quang của sự nghiệp, bất ngờ với tất cả, anh đã bỏ ngành kinh doanh điện ảnh, bán đi tất cả tài sản và mãi mãi biến mất, không dây dưa với thế giới điện ảnh.

Scott tâm sự:" tôi có thể làm việc ở hãng phim đến cuối đời. Một điều quá đơn giản. Tôi không nghĩ là tôi bất hạnh hơn ai đó trong số các nhà sản xuất thành công ở Hollywood. Nếu bạn nhìn tôi từ bên ngoài thì nghĩ là tôi hạnh phúc. Nhưng bản thân mình, tôi không nghĩ như vậy".

Scott ngẫu nhiên đến Phnom Penh, thủ đô của Campuchia trong đợt nghỉ phép đầu tiên trong 12 năm làm việc không có ngày nghỉ. Anh chỉ muốn nhìn thấy chùa chiền Châu Á và Campuchia chỉ là một chặng dừng chân trong dự kiến vài nước cần đến. Một lần, ngồi uống cà phê vỉa hè, khi Scott cho tiền một đứa trẻ ăn xin thì một vị khách ngồi kế bên bỗng nói "nếu ông muốn giúp trẻ em thật sự thì hãy đến bãi rác thành phố". Rồi không hiểu sao, anh nghe theo lời khuyên này 

"Những gì tôi nhìn thấy là cú sốc khủng khiếp. Khoảng 50 đứa trẻ bới các thùng rác để tìm đồ ăn thừa sống qua ngày. Tôi có thể sờ được mùi rác thải... Chỉ có mình tôi, không có dịch vụ xã hội nào bên cạnh. Tôi nghĩ phải làm gì đó hoặc đành để đám trẻ bơ vơ bên thùng rác.Tôi có thể quay đi và làm bộ không nhìn thấy gì. Nhưng rồi tôi bỗng cảm thấy mình phải có nghĩa vụ ở đây... ". - Scott nhớ lại.

Ngay hôm đó, anh thuê phòng cho 2 đứa trẻ vô gia cư tá túc, cách xa bãi rác, rồi lo chữa bệnh cho chúng. Scott nói tiếp " để đảm bảo cuộc sống cho một đứa trẻ vô gia cư ở Campuchia chỉ cần có 40 đô. Nói ra điều đơn giản này tôi thấy xấu hổ với bản thân..."

Trên đường về lại Mỹ, Scott nghĩ ngợi cách giúp đám trẻ tội nghiệp và anh thấy thiên chức của mình là ở mảnh đất đầy đau thương này. Và vào năm sau, anh sắp xếp lịch làm việc trong tháng với thời gian biểu 3 tuần làm ở Hollywood, 1 tuần ở Phnom Penh.

Scott nhớ lại có lần, 1 trong 5 diễn viên được trọng vọng nhất ở Hollywood đã gọi điện than phiền bữa trưa hãng chiêu đãi không được "sang trọng, đúng tầm vóc". "Tôi nổi điên. Anh ta đến bằng máy bay riêng và than vãn một bữa ăn "không ra gì", trong khi tôi đứng đối diện với những thùng rác, nhìn những đứa trẻ đang chết dần chết mòn vì đói. Cuộc đời tôi ở Hollywood chỉ là trang trí, giả dối. Tôi phải bỏ hết và bay sang Campuchia".

Dù nhiều người khuyên can, Scott Neeson đã bán tất cả tài sản ở Mỹ để có số tiền đủ nuôi ăn học cho 200 đứa trẻ trong 8 năm.

Anh đã lập ra tổ chức Cambodian Children's Fund giúp trẻ cơ nhỡ để thu hút thêm tiền giúp đỡ từ các nhà hảo tâm. Đến nay, số trẻ được ông giúp ăn học, chăm lo y tế, chỗ ở đã lên tới 2000 trẻ.

Scott không có con riêng và anh bộc bạch:" tôi chưa bao giờ lấy vợ và cảm thấy điều đó là không cần thiết. Là đàn ông độc thân khi kinh doanh điện ảnh ở Hollywood là cuộc sống quá tốt. Ở Los Angeles, không thiếu những phụ nữ tuyệt vời, nhưng trong những giấc mơ điên rồ nhất, tôi không hình dung mình có thể cưới ai. Giờ đây, tôi đã có những đứa con phải chăm bẵm. Sau 10 năm nữa, chúng sẽ lo lại cho tôi, còn tôi sẽ là ông của chúng".

Trước đây, ở Hollywood, vào ngày nghỉ, Scott thích chèo thuyền và chơi bóng bàn với bạn bè, còn giờ, cựu Chủ tịch của hãng phim lớn nhất thế giới ngày ngày ở bãi rác bên những đứa trẻ "quy hoạch còn dài, tương lai còn mù mịt". Và anh thốt lên "tôi không nghĩ là sẽ về lại Los Angeles".

copy từ FB-Lan Pham (Hà Nội trong tim)