Showing posts with label Tự giới thiệu. Show all posts
Showing posts with label Tự giới thiệu. Show all posts

Sunday, October 14, 2018

Ảnh mới: Đây là tôi

Đây là tôi đó, những ngày xưa. 
Ham vui, ngu dốt, chẳng phải vừa. 
Nhưng mà tâm tính thật ngay thẳng. 
Nòng súng đại bác cũng phải thua. ( hồi trước mọi người hay nói: - Tính tớ thẳng như... nòng súng"

FB-Trần Thanh Đàn

Tuesday, January 13, 2015

Chào làng

Kính chào các anh VIDI72 và các thành viên của VIDI72 Open,

Cám ơn anh Ái Việt và anh Cao Bình có nhã ý, động viên và tạo điều kiện để em có thể tham gia vào blog này.

Em là Đoàn Hồng Nghĩa, programtervezo matematikus (ELTE). Sống và làm việc 8 năm ở Hung, 5 năm tại Phần Lan, 12 năm ở Việt Nam và giờ định cư ở Canada.

Hy vọng những bài viết của em trong tương lai có thể đóng góp cho diễn đàn những gì mà các anh coi là có giá trị cũng như đem một chút gì phong cách Hung để có thể ôn lại những kỷ niệm xưa cũ ở Hung.


Hôm nay mời các bác "xơi" một chuyện cười Hung:

Egy magyar és egy amerikai egymás mellett utaznak egy repülőn. Az amerikai megéhezik és elővesz egy banánt. Mire a magyar:
- Az mi?
- Ez egy banán!
- Ugyan, ez nem banán! Nálunk 3 kilós banánok nőnek!
Elteszi a amerikai a banánt, elővesz egy narancsot. Mire a magyar:
- Az mi?
- Ez egy narancs!
- Ugyan, mifelénk strandlabda méretű narancsok nőnek! - dicsekszik a magyar.
A amerikai elővesz egy paradicsomot, mire a magyar megkérdi:
- Az mi?
- Ez bazdmeg? Ribizli!

Một anh chàng Hung và một anh chàng Mỹ ngồi cạnh nhau trên chuyến bay. Anh Mỹ đói và lôi ra một quả chuối. Anh Hung thấy:
- Gì thế này ?
- Đây là một quả chuối!
- Cái này mà gọi là chuối à! Bên tao chuối phải 3 cân!
Anh Mỹ cất chuối đi, lôi quả cam ra. Anh Hung lại thấy:
- Gì thế này ?
- Đây là một quả cam!
- Thôi, chỗ tao cam phải to như quả bóng đá! - anh Hung giọng rất khoe khoang.
Anh Mỹ lấy quả cà chua ra, lần này anh Hung lại hỏi:
- Gì nữa ?
- Mẹ kiếp! Đây là "ribizli"!


Tuesday, June 3, 2014

Nguyễn Cao Bình

     Không như các bạn của mình, tôi vn là mt đa trẻ, c sau này cũng vy. Vì tôi là mt Song Tử nên tôi tự cho mình là Hoàng T Bé – Kis Herceg,  mãi vô tư cho ti già.
     Có lẽ, tôi quá vô tư nên bây giờ, khi đã ngót nghét 60, tôi nhận ra: "cuộc đời thì ngắn ngủi mà tôi thì lãng phí quá nhiều rồi". Đúng ra, sống với bản chất, đúng nghĩa còn phải kiên định và mạnh mẽ thì hay hơn nhiều.
     Trong hình dưới đây là tôi (
cuối năm 1973-NEI). Tôi đặt tên cho hình này là "Hoàng tử Bé" vì khi đó tôi còn là 1 cậu bé ở "thời kỳ vàng" (Aranykor), ăn hoài không lớn, học hoài không nhớ, chơi hoài không chán... vô tư mãi không thôi.
      Nhưng kẹt một chút vì tôi và Ái Việt đều là Hoàng tử Bé cả nên để khỏi "trùng" thì tôi là Hoàng tử Yamaha vậy (hiểu theo nghĩa là "già mà còn ham vui" chứ không phải là 'già mất nết', vả lại tôi cũng có 'nết na' gì đâu mà mất).



 
 Tôi hc Magasépítészet Pécs và v nước năm 1975. Sau đó hc tiếp ĐH kiến trúc Sài Gòn và làm thiết kế Nội tht từ 1994 đến nay (tôi từng qua Bulgaria làm công nhân HTLĐ từ 1983 đến 1989).
      Tôi lấy vợ năm 31 tuổi. Vợ tôi là Vũ Thị Kim Thanh, lúc đó 30 tuổi và làm việc tại Trung tâm Vật lý thuộc Phân viện KH Việt nam tại TP. HCM, hiện nay may áo dài ở nhà.
      Tôi có 2 con, con trai (đang học tại NUS, Singapore) và con gái (đang học tại ĐH Jyväskylä, Phần Lan).
      Là người theo chủ nghĩa Tự nhiên và trung thành với 'Trường phái tả thực Ý'.
      Sở thích: Đọc sách, nghe nhạc, xem phim, đá banh... và vô số thứ khác.
      Dưới đây là hình mới chụp của tôi ở thời kỳ "muối tiêu", tuy vậy tôi vẫn còn "nhẹ dạ cả tin" lắm.
   

Saturday, May 3, 2014

Nguyễn Ái Việt


Tôi trước học Vật lý (fizikus) ở Debrecen giai đoạn 1973-1978. Sau này cũng là giáo sư dạy khoa Vật lý lý thuyết (Elméleti Fizikai Tanszék), Đại học Debrecen (Kossuth Lajos Tudomány Egyetem) giai đoạn 1988-1992.
Tôi ở Mỹ gần12 năm, giai đoạn 1992-2004 làm việc ở Đại học Syracuse, Công ty AT&T, Siemens. Sau đó làm ở Bộ Thông tin và Truyền thông đến năm 2009. Từ 2009, làm ở Viện CNTT, ĐHQGHN.
Tôi có 2 con, 1 trai và 1 gái đều học ở Mỹ (Stanford và University of Florida)