Sunday, November 8, 2020

Vợ chồng và cuộc sống gia đình

 CHUYỆN ĐẠI SỰ...

Hồi mới cưới, sáng sáng hai vợ chồng đều nằm ôm nhau âu yếm trò chuyện. Vợ vẫn thường hỏi “Trưa anh thích ăn gì?”

Anh luồn tay vào áo vợ thủ thỉ “Anh chỉ thích ăn bánh bao thôi.”

Hồi vợ có bầu đứa lớn, tối nào trước khi đi ngủ anh cũng nằm xoa bụng vợ độc thoại mấy lời yêu thương.

Vợ vẫn thường làm mặt nũng nịu “Đêm anh thích ăn gì?”

Anh luồn tay vào áo vợ trêu chọc “Anh ăn chay thôi, cây nhà lá vườn bưởi vợ hí hí.”

Rồi con bé được 20 tháng, công việc lại bận rộn nên vợ thuyết phục bà nội cho cai sữa. Nhưng sáng sáng cái cảnh chồng thơ con mọn vẫn diễn ra như thường. Vợ đầu bù tóc rối vừa vội vàng thay đồ vừa nhắc đi nhắc lại những việc từ trong nhà ra ngõ.

- "Trưa anh thích ăn gì để em còn đi chợ?"

Anh nhìn vợ cười cười “Mướp xào.”

- “Mùa này làm gì có mướp, em có bầu đâu mà anh ăn dở vậy.”

- "Thì ngoài chợ không có mướp, anh ăn mướp nhà cũng được.”

Vợ nghe đến đó biết bị trêu đểu, liếc nhanh xuống ngực rồi hậm hực lườm một cái rõ dài.

- "Đây chỉ có mướp thôi chê mướp thì ra đường ăn phở đi nhé.”

Và thế ngày hôm đó vợ giận dỗi đình công cho hai bố con sáng mì tôm chiều phở nhưng đêm vẫn lại món “mướp xào”.

Rồi anh thấy vợ chăm chỉ bỏ heo, hỏi bỏ làm gì thì kêu chuyện đại sự không thể tiết lộ. Nhưng anh tình cờ thấy vợ bàn chuyện làm ngực với mấy chị đồng nghiệp . Các mẹ bỉm sữa, mẹ 1 con, mẹ 2 con, mẹ nào cũng hô hào khẩu hiệu “phải đẹp thì mới giữ được chồng, ngực phải nở mông phải cong…bla bla đến khổ.”

Mỗi ngày vợ bỏ heo 50k hôm nào nhiều thì được 100k, có hôm bỏ 10k mắt vẫn long lanh hy vọng.

Nhưng rồi vợ đẻ đứa thứ hai chi phí sinh hoạt nhân thêm,công việc của anh lại cần thêm chút tiền chạy vạy. Tối đó vợ đập heo, anh bảo để anh vay thêm bạn bè cũng được, heo em để lo chuyện đại sự của em, đừng đập.

Vợ lắc đầu “Em vẫn còn xoay sở được thì không để anh phải cầu cạnh bạn bè, nợ tiền nợ tình mình không trả được lại khó ăn nói với người ta.”

Đêm đó anh ôm vợ thủ thỉ “Thế còn chuyện đại sự của em thì sao?” . Vợ cười “Thôi để thằng út 2-3 tuổi em bỏ heo sau, giờ quan trọng là chồng thương em thôi, chuyện đó làm hay không làm cũng được.”

Ở với nhau thoáng cái đã hai mặt con nhưng chẳng nhớ bao lâu rồi anh mới lặng lẽ quay lại nhìn vợ, nhìn thật kĩ cơ thể của người đàn bà nơi mà người ta sẽ thấy sự hy sinh được cụ thể hoá trên từng đường nét.

Lần đầu tiên anh cảm thấy được sự mất mát, anh hiểu tại sao vợ không bật đèn khi chúng mình thân mật và không đứng trước gương quá lâu như lúc xuân thì. Anh hiểu tại sao vợ đầu đội trời chân đạp đất không kêu ca nhưng lại chỉ vì vài câu đùi voi ngực mướp là tủi lòng khóc lóc.

Vợ ơi, bưởi có giá của bưởi, mướp cũng có giá của mướp, chắc gì những người đàn ông tay cầm bưởi ngon mà giấc ngủ đã tròn. Có đáng không , khi vì vài phút đã mắt thích tay mà phản bội tình nghĩa phu thê, làm tổn thương người hy sinh cho mình cả một đời vô điều kiện.

Và thế là đại sự của phụ nữ, đại sự của những người vợ quay đi quẩn lại vẫn chỉ là chuyện chăm con giữ chồng, chuyện vun vén cho tổ ấm của mình được yên lành đi qua những ngày bão.

Và thế là đại sự của đàn ông, đại sự của những người chồng chính là đối đãi với người vợ làm sao để cô ấy luôn cảm thấy hạnh phúc, cảm thấy hãnh diện bởi được trân trọng, trân trọng tình yêu, trân trọng sự hy sinh và trân trọng cả những cơ thể không còn được hoàn hảo theo năm tháng…

Sưu tầm.

( của anh Andy Trương )

Saturday, November 7, 2020

Lẽ đời

 NGHỆ THUẬT TUỔI GIÀ

Xưa nghe người ta nói

Thủ tương Chu Dung Cơ

Có IQ cao lắm.

Cao đến mức bất ngờ.

Vừa rồi ông có viết

Bản tổng kết khá hay

Về nhân tình thế thái.

Xin tóm lược thế này.

Tháng năm trôi nhanh lắm.

Chẳng mấy chốc đã già.

Giờ thanh thản nhìn lại,

Điểm những gì đã qua.

Qua một ngày, đơn giản

Là ta mất một ngày.

Nhưng nếu biết sống đúng,

Là ta lãi một ngày.

Tiền không phải tất cả,

Nhưng cũng không là gì.

Khi sinh ta chẳng có,

Chết cũng chẳng mang đi.

Đừng coi trọng nó quá,

Càng không nên ki bo.

Cần tiêu, cứ thoải mái.

Cần cho thì cứ cho.

Tiền mua được sức khỏe

Thì hãy mua cho mình.

Tiền mua được cái sướng,

Càng nên mua cho mình.

Kiếm được tiền đã khó.

Khó hơn - biết tiêu tiền.

Mình phải làm chủ nó.

Ngược lại sẽ rất phiền.

*

Những tháng năm còn lại

Được sống thì sống đi.

Vậy hãy sống vui vẻ,

Khổ hạnh mà làm gì.

Cần mặc thì cứ mặc,

Cần chơi thì cứ chơi.

Đừng sợ công nghệ mới.

Già, sống là nghỉ ngơi.

*

Suy cho cùng, tiền bạc

Là của cháu con mình.

Công danh là quá khứ.

Sức khỏe mới của mình.

*

Bố mẹ yêu con cái

Là vô tận, vô cùng.

Con cái yêu bố mẹ

Có hạn và chung chung.

Con tiêu tiền bố mẹ

Coi như chuyện đương nhiên.

Hiếm khi thấy bố mẹ

Ngửa tay xin con tiền.

Ngôi nhà của bố mẹ

Là ngôi nhà của con.

Nhưng ngôi nhà của con

Không phải nhà bố mẹ.

Xưa nay luôn vẫn vậy.

Bố mẹ suốt cả đời

Sinh con, nuôi con lớn,

Chỉ mong chúng thành người.

Mà không chờ báo đáp.

Coi như nghĩa vụ mình.

Ai mong chờ báo đáp

Là tự làm khổ mình.

*

Ngộ nhỡ mình đau ốm,

Biết trông cậy ai đây?

Đặc biệt khi ốm nặng,

Phải nằm viện dài ngày.

Vợ và con không thể

Lúc nào cũng ngồi bên.

Họ mệt mỏi, rốt cục

Phải nhờ cậy đồng tiền.

*

Bí quyết của thanh thản

Là triết lý thông minh:

Trên - lắm kẻ thành đạt.

Dưới - ít ai bằng mình.

*

Sống, phải lòng rộng mở,

Tốt bụng với mọi người.

Vui vì làm việc thiện.

Vui vì giúp được đời.

Giàu sang chỉ tạm bợ,

Rồi ai cũng xuống mồ.

Sống thị và sống tốt

Hơn ghế cao, chức to.

Đời có hay có dở,

Lúc sướng, lúc gian nan.

Gặp khó, cứ bình tĩnh

Và không quá cầu toàn.

*

Tuổi già là cái tuổi

Sẽ không thực sự già

Nếu ta biết có được

Một cách sống hài hòa.

Vui, không vui thái quá.

Không thái quá khi buồn.

Quá nhàn thành buồn tẻ,

Đau đầu vì quá ồn.

*

Đừng nghĩ già là hết,

Không còn nhu cầu chơi.

Hãy tìm trò thích hợp

Mà sống khỏe với đời.

Cả chuyện tâm, sinh lý,

Cả đối với người già

Cũng phải giữ đều đặn

Cho khí huyết lưu hòa.

*

Cái Sinh Lão Bệnh Tử

Là quy luật của trời.

Lúc phải chết thì chết,

Xứng đáng một con người.

Không cưỡng được số mệnh,

Nuối tiếc mà là gì.

Ta đặt dấu chấm hết

Rồi thanh thản ra đi.

Thai Ba Tan

Kádár-korszak: Tiền/học bổng thời sv

Friday, November 6, 2020

Con đường đã mất...

 Con đường xưa nhất Sài Gòn

Đường Tự Do (sau 1975 là đường Đồng Khởi), vào thời Pháp thuộc mang tên Catinat và ít lâu trước đó gọi là đường số 16. Con đường này đã có từ thời nhà Nguyễn khi lập thành Gia Định. Đầu con đường giáp với bờ sông Bình Giang (Sài Gòn), từng là nơi vua nhà Nguyễn đến nghỉ ngơi và… tắm (Bến Ngự). Dân chúng hầu như ai cũng biết đến con đường này. Đó là nơi sinh hoạt của giới thượng lưu Sài Gòn.

Có rất nhiều tài liệu và hình ảnh về đường Catinat qua các thời kỳ do người Pháp và người Mỹ ghi lại đủ biết con phố này rất ấn tượng như thế nào! Tác giả Nguyễn Tiến Quang tại Pháp ghi nhận: “Pallu de la Barrière, một trong những người Pháp đầu tiên, đã miêu tả con đường số 16 này vào năm 1861, như sau: “Du khách đến Sài Gòn nhìn thấy bên hữu ngạn con sông một đường phố mà hai bên bị đứt quãng bởi những khoảng trống lớn. Phần lớn nhà cửa làm bằng cây lợp lá cọ ngắn; số khác ít hơn, làm bằng đá. Mái nhà lợp bằng ngói đỏ làm vui mắt và tạo được cảm giác yên bình…”. Tính cách quan trọng của con đường Catinat thể hiện ở chỗ nó được thực dân Pháp sử dụng làm trung tâm của bộ máy thuộc địa.

Theo một số sử liệu, Catinat là tên một Thống chế Pháp sinh năm 1637 và mất năm 1712, phục vụ dưới thời vua Louis XIV. Giữa thế kỷ XIX, Pháp lấy tên Catinat đặt cho một chiếc tàu chiến từng tham gia trận đánh Sài Gòn năm 1859 và dựa vào chi tiết này, De La Grandière đặt cho con đường số 16 tên Catinat (trường hợp tương tự cũng xảy ra với rạch Thị Nghè, được Pháp gọi là Arroyo d’Avalanche).

Năm 1864, Nha Giám đốc Nội vụ (Direction de  L’Intérieur), người dân đương thời gọi là “Dinh Thượng Thơ”, được xây dựng, nhìn ra đường Catinat, phía đối diện dinh Thủy sư Ðề đốc. Viên chức lãnh đạo cơ quan này, xét về mặt cai trị, chỉ xếp sau Thống đốc Nam Kỳ, trực tiếp chỉ huy các tham biện Pháp và quan lại Việt Nam cấp huyện, phủ, đốc phủ sứ. Ðầu thập niên 1880, ngay trên lộ trình con đường chạy qua, mọc lên ngôi nhà thờ Notre Dame, về sau được cư dân Sài Gòn gọi là Nhà thờ Ðức Bà hay Vương Cung Thánh Ðường. Sau lưng nhà thờ là đường Norodom, lấy tên ông hoàng xứ Cambodge (Campuchia) đến thăm Sài Gòn vào đầu năm 1867, nhân cuộc đấu xảo canh nông đầu tiên tổ chức tại đây.

Năm 1886, Pháp khởi công xây trụ sở Sở Bưu chính và Viễn thông (nay là Bưu điện) trên khu đất đối diện với mặt tiền nhà thờ, nằm giữa con đường Catinat và đường Paul Blanchy (nay là Hai Bà Trưng). Cuối đường Catinat, có một tháp nước cao, được xây dựng năm 1878 nhằm cung cấp nước uống cho cư dân trong vùng. Tuy nhiên, đến năm 1921, với sự phát triển của dân cư, tháp nước này không đáp ứng được yêu cầu nên bị đập bỏ. Ngày 1-1-1900, nhà hát Tây (nay là Nhà hát thành phố) được khánh thành trên giao lộ đường Bonard (nay là Lê Lợi) và Catinat, trở thành nơi biểu diễn thường xuyên của những đoàn hát từ phương Tây đến.

Ðường Catinat thuở ban đầu kéo dài tới đường Mayer (Hiền Vương/Võ Thị Sáu). Khi qua giao lộ với đường Norodom (Thống Nhất/Lê Duẩn) thì gọi là Catinat prolongée (Catinat nối dài). Sau khi Pháp đặt tháp nước và thành lập quảng trường Thống chế Joffre thì đoạn đường này mới đặt tên lại là Blancubé và Garcerie. Cuối cùng đường Catinat còn dài 630 mét, từ đầu đường Bến Bạch Ðằng đến Vương Cung Thánh Ðường là kết thúc.

Trong Nam kỳ phong tục nhơn vật diễn ca, xuất bản năm 1909, tác giả Nguyễn Liên Phong miêu tả đường Catinat như sau:

                                “Nhứt là đường Ca-ti-na

                                  Hai bên lầu các, phố nhà phân minh,

                                   Bực thềm lót đá sạch tinh,

                                   Các cửa hàng bán lịch thanh tốt đều,

                                    Máy may mấy chỗ quá nhiều,

                                     Các tiệm tủ ghế dập dìu phô trương,

                                      Ðồ sành, đồ cẩn, đồ đương,

                                      Ðồ thêu, đồ chạm trữ thường thiếu chi…

                                       Nhà in, nhà thuộc, nhà chà,

                                        Nhà hàng ăn ngủ với nhà lạc son (xoong),

                                         Phong lưu cách điệu ai bằng,

                                          Ðường đi trơn láng, đèn giăng sáng lòa,

                                           Thứ năm, thứ bảy, thứ ba,

                                            Với đêm chúa nhựt hát nhà hát Tây…”.

Qua miêu tả trên, ta thấy hình ảnh nhộn nhịp của phố Catinat đã hoàn chỉnh từ những năm đầu của thế kỷ 20, nếu so với các con phố thương mại trung tâm như Charner (Nguyễn Huệ) Bonard (Lê Lợi). Ngoài những khách sạn, nhà hàng có từ thuở ban đầu, tạo nên một hình ảnh Á Ðông, từ năm 1954 về sau, các văn phòng, hiệu buôn, khách sạn, nhà hàng bắt đầu thay đổi hình dạng theo kiểu kiến trúc tân thời, không còn lưu lại nét cổ xưa riêng biệt.

Giới văn phòng, văn nghệ sĩ, thương gia đã làm nên cái trục “văn hoá không tên” qua ba địa điểm café, nhà hàng thường lui tới. Ðó là Givral – La Pagode – Brodard, khó phai mờ trong ký ức của những người Sài Gòn.

Một là nhà hàng Givral ngay góc đường Tự Do và Lê Lợi. Xưa kia nguyên là tiệm thuốc Tây đầu tiên ở Sài Gòn. Cũng theo tài liệu của Nguyễn Tiến Quang, tiệm khai trương năm 1865, chủ nhân là Lourdeau, sau làm Xã trưởng Sài Gòn (1870). Ít lâu sau, hiệu thuốc được giao lại cho Holbé, tiến sĩ dược khoa, một nhân vật khá nổi tiếng của đất Sài Gòn xưa, từng làm Phó Chủ tịch Phòng Thương mại Sài Gòn, Phó Chủ tịch Hội đồng quản hạt Nam Kỳ (Conseil colonial de la Cochinchine). Holbé từng điều chế ra một loại biệt dược có tên “Gouttes Holbé” dành cho những tay nghiện á phiện cai nghiện. Về sau, nhà thuốc Tây về tay Renoux, rồi Solirène và mang tên vị chủ nhân này trong một thời gian dài, trước khi bị thay thế bởi nhà hàng Givral.

Nhà văn Văn Quang (Nguyễn Quang Tuyến) ghi lại hồi ức của mình: “Givral đông nhất và đáng kể nhất vào mỗi buổi sáng. Phóng viên trẻ thường tụ tập ở nhà hàng này vì nó ở ngay trước trụ sở Hạ nghị viện, các ông dân biểu thường ra ngồi giải lao tại đây và “thảo luận” đủ thứ chuyện bên lề. Và chuyện bên lề bao giờ cũng hấp dẫn hơn chuyện trong nghị trường. Chuyện “bí mật quốc gia, chuyện phe nhóm, gia nô và không gia nô, chuyện tình bà nghị ông nghị…” cứ nghe mấy ông này là có đủ tin giật gân trong ngày. Cánh phóng viên thường bắt mối rất chặt chẽ với các ông bà dân biểu và nghị sĩ thượng hạ nghị viện. Thật ra họ có quyền lợi hỗ tương: anh cho tôi tin, báo tôi yểm trợ lập trường của anh. Trong số những phóng viên, ngoài người Việt Nam còn có một số phóng viên người Mỹ, Pháp từ khách sạn Continental trước mặt ghé sang. Hoặc cũng có một số phóng viên người Việt làm cho các đài truyền hình, truyền thanh nước ngoài săn tin tại đây”.

Hai là nhà hàng La Pagode nằm ở góc đường Lê Thánh Tôn và Tự Do. Nhiều người rất nhớ khung cảnh của nhà hàng cà phê La Pagode mà mình lui tới. Nhà văn Văn Quang nhớ lại: “Khách hàng của La Pagode hầu hết là nhà văn nhà thơ, nhạc sĩ, ca sĩ. Cứ vào buổi chiều, sau giờ tan sở là tụ tập lại đây. Tất nhiên cũng ngồi thành nhóm. Những ngày đầu tôi thường đi cùng Thanh Nam, Thái Thủy, Hoàng Thư và đến đây thường gặp các anh Nguyên Sa, Trần Thanh Hiệp, Mặc Thu, Cung Trầm Tưởng, Mai Thảo, Phạm Ðình Chương, Tạ Quang Khôi, Viên Linh, Nguyễn Ðạt Thịnh, Phạm Huấn, Anh Ngọc, Nhã Ca, Trần Dạ Từ, Nguyễn Ðình Toàn…”.

Cuối cùng là quán café Brodard nằm ở góc Tự Do – Nguyễn Thiệp. Bên kia đường là vũ trường Tự Do của ông Cường lùn và chị “tài pán” Nhựt. Bà chị này hành nghề cai quản các em từ vũ trường Ritz Hà Nội vào Nam. Ở đây lại đông vui vào những buổi sáng muộn và buổi tối khi “gà lên chuồng”. Nơi lui tới của những “dân đi chơi đêm” Sài Thành. Những “anh hùng hảo hớn” như Khê – Thăng Long Xích Thố, anh em ông Kim đầu bạc, Kính Tennis, Chương Marine cũng lui tới ngồi tán chuyện giang hồ. Các đại gia, tiểu gia thời đó không nhiều, chỉ vỏn vẹn một số ông dược sĩ, doanh nhân có xế bốn bánh đủ để chở các em đi ăn đêm.

TN.

Nguồn: Ly Lê 

Classical architecture: Patio

 Andalusian patios are central open spaces in the courtyard houses of Al-Andalus (Spain). The stone patios are an architectural evolution of the Roman atrium.

(Wikipedia)

Ảnh: from DiscoverImages.com

Thursday, November 5, 2020

Bên dòng sông xanh

BlueHour

Nếu đó là quê hương?

 A father said to his daughter “You have graduated with honors, here is a car I bought many years ago. It is a bit older now. But before I give it to you, take it to the used car lot downtown and tell them I want to sell it and see how much they offer you for it. 

The daughter went to the used car lot, returned to her father and said, “They offered me $1,000 because the said it looks pretty worn out.” 

The father said, now “Take it to the pawn shop.” The daughter went to the pawn shop, returned to her father and said,”The pawn shop offered only $100 because it is an old car.” 

The father asked his daughter to go to a car club now and show them the car. The daughter then took the car to the club, returned and told her father,” Some people in the club offered $100,000 for it because it’s a Nissan Skyline R34, it's an iconic car and sought by many collectors” 

Now the father said this to his daughter, “The right place values you the right way,” If you are not valued, do not be angry, it means you are in the wrong place. Those who know your value are those who appreciate you......Never stay in a place where no one sees your value.

Never!

Địa chỉ & kỷ niệm ko quên trong ký ức: Khách sạn Tròn/Körszálló

Fél évszázadnyi történetet, rengeteg betont és az egyik legszebb fővárosi kilátást rejti a Szilágyi Erzsébet fasornál tornyosuló Hotel Budapest. A szocialista presztízsberuházásként 1967-ben épült Körszálló nemcsak a szocializmus egyik legmenőbb hoteljének számított, de a kor éjszakai életét is meghatározta: budai aranyifjak, nyugati diplomaták, sportolók, hírességek mulattak és szálltak meg itt. Kelet és nyugat találkozott.

Address: Budapest, Szilágyi Erzsébet fasor 47, 1026 Hungary

(trích từ We Love Budapest)

1975 (Ảnh: Hungarian Treasures)

Hiện tại: View 1

Hiện tại: View 2

Entrance

Wednesday, November 4, 2020

Thời kỳ quá độ: Tiến tới 1 xh văn minh nhất Quả Đất

Thời bị chê là hủ lậu/phong kiến, đến trường "tiên học lễ hậu học văn", người đời bảo nhau: "Giấy rách phải giữ lấy lề", "Đói cho sạch rách cho thơm"... cái gì ăn, cái gì cúng phải đâu ra đấy.

Nay đổi mới, đến đời 'đớp đểu ăn dày', người đời chẳng ai bảo ai, đua nhau bon chen chụp giật, ăn chẳng chừa thứ gì, từ đồ ăn đồ cúng đến cả ...đồ thờ.

Từ cao trào đến thoái trào

 Lịch sử từ Đảng cs Đông Dương đến Đảng Lao động VN và nay là đảng cs VN đã cho thấy: Ban đầu là 1 tổ chức của những người tiên phong, xả thân/tâm huyết. Từng là thời kỳ của những người ưu tú đầy lãng mạn. Và bây giờ là của những người nhất thời, ăn theo thuở ở theo thời, tùy lúc chỉ chực chờ dứt áo đi luôn...

Trang thơ Hungary: Sợ hãi và Hy vọng

CÓ MỘT NGƯỜI ĐI TRÊN NHỮNG NGỌN CÂY [thơ dịch]

PAS: Hôm nay ngày 1/11 là ngày Các Thánh (All Saints) ở bên này, cũng là ngày nhớ đến những người đã khuất.

Nhớ đến bài thơ này, đã rất chạm đến mình khi đọc bản tiếng Hung và đã dịch ra tiếng Việt mấy năm trước. Post lại chia sẻ với các bạn.

CÓ MỘT NGƯỜI ĐI TRÊN NHỮNG NGỌN CÂY - Kányádi Sándor 

Có một người đi trên những ngọn cây

thắp lên và tắt đi những vì sao định mệnh

Ai cũng sợ trừ những người tuyệt vọng

chẳng còn gì để mất mới bàng quan

Bản thân tôi đeo nỗi sợ trời ban

Trước nay được trời thương vì biết sợ

Tôi không biết nếu một ngày tôi lỡ

ngã xuống rồi người có thắp cho tôi

Ngọn nến thiêng cho tôi được đổi đời

Cho hồn tôi sinh về ngôi sao mới

Hay bóp nát tôi thành nắm tro đen tối

Hiu quạnh lang thang chẳng chỗ tái sinh về

Có một người đi trên những ngọn cây

Người ta nói quyền năng trùm vũ trụ

Cát bụi cỏ cây người đều làm chủ

Hy vọng là đây Sợ hãi cũng là đây!

Phan Anh Sơn dịch

Tuesday, November 3, 2020

Quan chức, lãnh đạo có cần bằng cấp từ thạc sĩ trở lên?

 Mấy hôm nay buồn lo nhiều khi thấy cảnh đồng bào miền Trung gian nan với bão, lụt. Thiên tai nầy trầm trọng hơn ngày xưa một phần là do hậu quả của tình trạng phá rừng và việc xây dựng các  dự án thuỷ điện không đúng theo quy hoạch bảo vệ rừng. Được biết nhiều chính quyền địa phương thiếu các chuyên gia chuyên môn sâu về thuỷ điện, về môi trường. 

  Hôm nay đọc tin thấy báo cáo của Ban Tổ chức Trung ương cho biết có 67/67 (100%) đảng bộ trực thuộc Trung ương đã hoàn thành đại hội nhiệm kỳ 2020-2025, đã bầu được 3.330 nhân sự cấp ủy. Đặc biệt tôi chú ý thông tin có 66,7% cấp ủy viên có trình độ thạc sỹ trở lên. Ban Tổ chức TƯ và nhiều tờ báo đăng tin đã dùng tiêu chí nầy để đánh giá là chất lượng của cán bộ cấp ủy rất cao, cao hơn kỳ trước 23 điểm phần trăm. 

   Đọc tin nầy tôi thấy buồn. Buồn là ở VN vẫn xem bằng cấp trên đại học là tiêu chí để đánh giá cán bộ, một suy nghĩ sai lầm mà chỉ ở VN mới có. Hơn nữa, nhiều người, kể cả tôi, đã nêu vấn đề nầy từ mấy chục năm trước mà vẫn không thay đổi.  Con số 66,7% là vô cùng lớn. Ngay tại một nước tiên tiến như Nhật, con số tương ứng có lẽ chỉ độ vài phần trăm!

    Cách đánh giá cán bộ như ở ta chỉ làm cho văn bằng giảm giá trị, làm cho tệ nạn chạy theo bằng cấp trầm trọng hơn. Ở các nước khác, cán bộ quan chức cấp cao hay cấp lãnh đạo chỉ cần tốt nghiệp đại học, và trong quá trình công tác phải thường xuyên tự (hoặc được) bồi dưỡng, cập nhật kiến thức chuyên môn trong lãnh vực mình phụ trách. 

    Ở VN thạc sĩ, tiến sĩ quá nhiều trong khi chuyên gia về các lãnh vực (như thủy văn, môi trường nói ở trên) thì thiếu hụt nhiều. 

   Nhân đây tôi đề nghị các nhà báo khi nói về các lãnh đạo hay quan chức chỉ nên nói chức vụ của họ (Bí thư, thứ trưởng, vụ trưởng, v.v..), không nên thêm Tiến sĩ... dù họ có học vị ấy vì học vị ấy chẳng liên quan gì đến công việc lãnh đạo hay quản lý của họ.

Trần Văn Thọ

Đường tàu mùa thu

 Őszi kirándulás a Svábhegyen, Budapest XII. kerületében. A színes lombok között hosszan kanyarog a Gyermekvasút vonala.

© Kardos Ildikó/2020.november

Nửa đời suy tư...

LẮNG CHÌM TRONG KÝ ỨC.

Nửa đời người tôi học được, có những việc mình phải buông xuống khi mình đã chẳng còn có thể níu kéo.

Nửa đời người tôi học được, có lắm lúc mình chùn chân mỏi gối nhưng vẫn có thể gượng dậy.

Nửa đời người tôi học được, công danh có thể làm mình tự hào nhưng nó sẽ không là mãi mãi.

Nửa đời người tôi học được, đúng và sai chỉ đơn giản là hai thái cực con người đặt ra.

Nửa đời người tôi học được, đớn đau rồi sẽ qua, điều quan trọng là mình có dám đối diện.

Nửa đời người tôi học được, đời người là hữu hạn nên không cần chứa chất hận thù mà hãy chan hòa bằng tình yêu thương, sẻ chia cuộc đời.

Nửa đời người tôi học được, hạnh phúc đích thực không phải cứ là bên cạnh nhau, mà đơn giản là con người ta hiểu nhau.

Nửa đời người tôi học được, kinh nghiệm sống không phụ thuộc vào số năm mình đã sống, mà nó phụ thuộc vào cách mình đã sống những năm qua.

Nửa đời người tôi học được, mỗi ngôi sao trên trời có vẻ đẹp riêng của chúng và mỗi người có thể tỏa sáng theo cách rất riêng của mình.

Nửa đời người tôi học được, những con sóng kéo nhau vào bờ rồi sẽ tan, nhưng người đời biết đến sự hiện diện của chúng.

Nửa đời người tôi học được, người đời có thể dè bỉu mình khi họ muốn, có thể tâng bốc khi họ cần.

Nửa đời người tôi học được, tiền tài có thể làm mình hạnh phúc nhưng người ta nói: Khi bạn nhắm mắt, thứ bạn đem đi được chỉ là những gì bạn đã cho đi.

Nửa đời người tôi học được, tình yêu sẽ không vĩnh cửu vì có ngày tình yêu ấy sẽ phôi pha.

Nửa đời người tôi học được, trong cuộc đua mình có thể không về đầu, vì điều còn đọng lại trong lòng người là cái cách mà mình tự kết thúc con đường ấy dù cho có thương tích.

Nửa đời người tôi học được tại sao phải chọn hai con đường, khi hai con đường ấy có thể song hành cùng nhau.

Nửa đời người tôi học được, dám hết mình vì những người mà mình thương yêu.../...

HCT – 24102020. 

Monday, November 2, 2020

Hội tụ chi bộ M72-SG

 SN Minh "Tây" là cái cớ quá to để tụ tập. Btcb Lê Quang Bình phán: mem nào đến trễ sẽ bị phạt, vắng mặt sẽ phạt gấp đôi (Đc Dui Nguyen chuẩn bị tinh thần nhé! Ko phải đe đâu đấy). Thế nên, hôm nay ai cũng đến sớm, trừ Minh "Tây" vì ỷ là chủ xị nên đến trễ nhất hội.

Ký ức/Emlékezet: Dana Winner

 
Ảnh: danawinner.com

In 1990 she released her first single Op het dak van de wereld, (Dutch: "On the roof of the world"), a cover of The Carpenters' Top of the World from 1973. In 1993 she became really popular with Woordenloos (Dutch: "Without words"). However, it was only in 1995 that she released her only hit single so far to reach the Dutch Top 40, Westenwind. This was a cover of the former hit One Way Wind by the Volendam group The Cats.

After her first success, Dana Winner also became well known in Germany and South Africa. At the end of the 1990s, she began singing in other languages and did not release an album in Dutch between 2000 and 2006.

Text: Wikipedia

Pécs legszebb háza

Pécs legszebb háza a VASVÁRÝ VILLA ....Zsolnay remekmű. Most a MAGYAR TUDOMÁNYOS AKADÉMIA SZÉKHÁZA  Nagyon büszkék lehetünk rá, mert CSODASZÉP..

 

Pécsi képek

Thể hiện ngôn từ

 Ngôn từ rất phong phú. Nếu ko thể bày tỏ là do con người thiếu cảm xúc và trung thực.

Thể hiện ntn tùy mỗi người. Đó là quyền/tự do lựa chọn cho đúng tính cách của mình, ko thể sáo rỗng!

Sunday, November 1, 2020

Fordítsuk meg a sorsunkat

 "Gazdag, aki egészséges. Aki erős. Aki nem szorul másra. Aki föl tudja vágni a fáját, meg tudja főzni ételét, meg tudja vetni ágyát és jól alszik benne. Aki dolgozni tud, hogy legyen mit egyék, legyen ruhája, cipője és egy szobája, amit otthonának érez. Fája, amit fölapríthasson. Aki el tudja tartani a családját, étellel, ruhával, cipővel, s mindezt maga szerzi meg: az gazdag. Örvendhet a napfénynek, a víznek, a szélnek, a virágoknak, örvendhet a családjának, a gyermekeinek és annak, hogy az ember él. Ha van öröme az életben: gazdag. Ha nincsen öröme benne: szegény. Tanulj meg tehát örvendeni.." 

Wass Albert: Így jó élni!

Những kẻ bất lương

 Cuộc sống/sinh mệnh của con người đang bị vô số kẻ bất nhân coi thường/chà đạp. Dù đó là ai, có thân thế và danh tính là gì, nếu vô tâm, vô cảm trước sự đau khổ của đồng loại, thì cũng chỉ là những kẻ vô lại bất lương thôi.