Showing posts with label Sport - Thể thao. Show all posts
Showing posts with label Sport - Thể thao. Show all posts

Sunday, January 5, 2025

Chung kết ASEAN Cup - 2024: VN đánh bại Thái Lan cả 2 trận cuối cùng

 Ko có Xuân Son, VN vẫn chiến thắng với 2 bàn cách biệt

TPO - Việt Nam đã đánh bại nhà đương kim vô địch Thái Lan với tỷ số 3-2 ở trận chung kết ASEAN Cup ngay trên sân Rajamangala ở Bangkok. Chiến thắng này làm nức lòng NHM nước nhà và cũng khiến giới mộ điệu khu vực phải ngả mũ thán phục.

Trong bài viết về hành trình đăng quang của ĐT Việt Nam, ESPN đã dùng những từ ngữ mạnh nhất để miêu tả: “Kết quả 5-3 trước Thái Lan giúp Việt Nam đòi nợ thành công trước Thái Lan sau khi thua ở chung kết AFF Cup 2022. Và họ cũng khiến tuyển Thái Lan ôm hận vì họ không giành được danh hiệu vô địch lần thứ 3 liên tiếp.

Trước giải, Việt Nam được cho là ứng cử viên sáng giá nhất vì họ tự tin mang theo đội hình mạnh nhất. Nhưng vào giải, họ vẫn phải vượt qua nhiều nghịch cảnh để có thể vươn tới đỉnh cao.

Nghịch cảnh đến từ những khó khăn ở hành trình đăng quang, đặc biệt là việc thiếu chân sút chủ lực Xuân Son ngay đầu trận chung kết. Xuân Son chắc chắn là cầu thủ có ảnh hưởng nhất của đội. Khi Việt Nam vắng anh, tinh thần của người Thái Lan cũng hưng phấn hơn. Nhưng rồi Việt Nam vẫn vượt khó thành công để giành chiến thắng cuối cùng”.

Tờ Makan Bola của Malaysia miêu tả đây là chiến dịch xuất sắc của Những chiến binh sao vàng. “Việt Nam nâng cao chức vô địch ASEAN Cup 2024 sau màn trình diễn xuất sắc trên sân Rajamangala. Họ đã đánh bại đương kim vô địch Thái Lan đầy thuyết phục để lần thứ 3 nâng cúp”.

Trong khi đó, tờ Bharian của Malaysia nhận xét: “Trên chảo lửa Rajamangala, tuyển Việt Nam chứng minh đẳng cấp và tinh thần tuyệt vời. Họ cho thấy rằng ngôi địch ASEAN Cup 2024 là hoàn toàn xứng đáng”.

Tương tự là tờ Suara của Indonesia: “Việt Nam đã thể hiện tinh thần và phong độ đầy kinh ngạc. Họ đã mất chân sút chủ lực Xuân Son từ sớm. Nhưng họ chứng minh cho CĐV thấy khi mất đi Xuân Son, Việt Nam vẫn là một tập thể gắn kết và mạnh mẽ và chiến thắng dành cho họ là không thể xứng đáng hơn”.

Copy từ net (TPO)

Friday, January 3, 2025

Cập nhật thực lực của đội tuyển

 Nói cho thật lòng về bóng đá Việt Nam, 

    1. Tất nhiên là tôi mừng về chiến thắng của đội tuyển. Tôi cũng là người thực tế và lý trí, nên cũng thấy 2-1 là vừa tầm. Thậm chí có không vô địch tôi cũng mừng cho ngôi á quân của đội tuyện. Và tôi vẫn cổ vũ cho đội tuyển trong trận chung kết tới ở Thái.

     2. Tuy nhiên, có lẽ cũng phải thật lòng với bóng đá Việt Nam. Mọi tình yêu đều phải thật lòng mới có thể để cảm xúc thăng hoa. Trước tiên, tôi cảm thấy lối chơi của đội tuyển chưa thuyết phục. Phải công bằng mà nói nhìn chung ta chưa bằng Thái. Trận hôm qua tôi có cảm giác Thái chưa tung hết sức. Hai con át chủ bài của Thái cuối trận là Suphanat và Supachok, cuối trận mới vào. Các cầu thủ khác đều đá rất dè dặt, cẩn thận. Lối đá của họ có phong cách hơn ta. 

     3. Nói đến phong cách lại là một câu chuyện dài. Đội tuyển của ta không có phong cách nổi trội như thời Park Hang Seo. Tất nhiên, không thế trách ông Kim, vì phong cách đó đã được ông Trousier phá hủy hoàn toàn vì cái tôi của ông ta. Phải nói hành trình của chúng ta tại giải này tương đối dễ dàng. Trước khi có Xuan Sơn, lối chơi của chúng ta không thật sự sắc nét, nếu không muốn nói là lúng túng. Kết quả cũng không có gì nổi bật, thắng Lào (OK, tôi không nhớ VN không thắng Lào từ bao giờ), Indo (chơi sân nhà, thắng tối thiểu một đội Indo không thực sự mạnh như các giải trước), Phillipines (hòa, khá vất vả). Sau khi có Xuân Sơn, chúng ta có trận gặp Myanmar khá tưng bừng do các cá nhân tỏa sáng, chúng ta thắng Sing cũng tương tự. Các đội này đều yếu hơn hẳn ta. 

     4. Tuy vậy, cách đá của ta cũng không có bài bản gì thú vị.  Chưa biết quan điểm của ông Kim là gì ngoài chuyện xoay tua tối đa để giữ thể lực. Nhưng có thể đó là lý do mà ta không có phong cách. Thời ông Park không phải trận nào cũng thắng, nhưng có phong cách rõ và rất cảm xúc. 

     5. Nếu chúng ta thua Thái Lan trong trận tới chỉ là á quân tôi thấy vẫn hài lòng về kết quả. Trừ Xuân Son, trong đội của Thái có 6-7 người tầm cỡ Hoàng Đức hay Quang Hải. Họ có thắng ta cũng xứng đáng. Tuy nhiên tôi vẫn mong đội nhà thắng. Biết đâu. Tuy hàng hậu vệ bây giờ mong manh không bằng thời còn Quế Ngọc Hải, Đình Trọng nhưng nếu Xuân Son may mắn có thể quyết định trận đấu.

Nguyễn Ái Việt (DEBRECEN.vidi72)

Thursday, August 3, 2023

Azok a szép napok: Kỷ niệm WC-1974

Hàng đứng (từ trái qua): 1. Jongbloed, 2. Rijsbergen, 3. Haan, 4. Neeskens, 5. Krol, 6. Suurbier
Hàng ngồi (từ trái qua): 1. Rep, 2. Cruyff, 3. Rensenbrink, 4. Jansen, 5. Van Hanegem

Đây là 1 trong những tấm hình trong cuốn tạp chí Bóng đá của Pháp (Futbol Mundial) phát hành ngay sau WC-74. Tôi rất thích những tấm hình in màu rất đẹp (nguyên khổ giấy) của các cầu thủ nổi bật nhất ở giải này. Riêng hình của đội tuyển HL được in 2 mặt (trang giữa) là hình lớn nhất. Tôi vẫn nhớ giá của nó là 50Ft với trang bìa là hình của "Gerd" Müller 2 tay giơ cao khẩu đại pháo (1 biểu tượng của Müller lúc đó). Tôi đã mua nó ở Quảng trường Tròn và cắt hình của các cầu thủ treo lên tường trong phòng của mình (ktx @ Pécs).

Với những cầu thủ tiêu biểu cho sức mạnh của bóng đá tổng lực, đội HL được giới hâm mộ kỳ vọng sẽ chứng tỏ được vị thế số 1 của mình trước những đại diện mạnh nhất của thế giới: là ứng cử viên lớn nhất cho ngôi vị vô địch tại sân đấu WC ở Tây Đức năm 1974.

Tuy vậy, tại WC-1974 HL ko thi đấu với đội hình mạnh nhất của mình. Hàng thủ của HL bị yếu đi do sự vắng mặt của Barry Hulshoff (libero của Ajax, bị chấn thương đầu gối). Một cầu thủ khác, tiền vệ Gerrie Muhren cũng ko thể thi đấu. Đây cũng là 1 mất mát của HL vì Muhren là cầu thủ quan trọng trong lối chơi tổng lực của Rinus Michels.
Thủ môn Jan van Beveren của PSV Eindhoven từng là sự lựa chọn số một trong suốt vòng loại WC nhưng cũng đã dính chấn thương nên Rinus Michels buộc phải chọn Jongbloed thay thế.
Michels đã tìm cách thay đổi hệ thống với hàng tấn công ba người. Cruyff đóng vai trò trung phong linh hoạt, Rob Rensenbrink của Anderlecht ở bên trái và ngôi sao 22 tuổi của Ajax, Johnny Rep ở bên phải.

''Đội tuyển Hà Lan giữa những năm 1970 là một trong những đội bóng đáng nhớ nhất trong lịch sử bóng đá. Cuộc cách mạng của Bóng đá tổng lực, bộ đồ adidas màu cam mang tính biểu tượng cùng đội hình của những cầu thủ với đẳng cấp thế giới, tất cả kết hợp lại để biến họ trở thành một trong những đội bóng vĩ đại nhất từ trước đến nay của môn thể thao này."
Trích từ 'THE STORY OF THE NETHERLANDS AT THE 1974 WORLD CUP' (C.F. CLASSICS)

Wednesday, December 21, 2022

WC 2022: Mbappe

  1. Tôi không hiểu sao một người khen Mbappe ghê gớm thế. Hat-trick vòng chung kết nghe thì kinh, nhưng 2 quả penalty. Nếu Lautaro Martinez, tận dụng tốt thì khéo đã đã có 3 cú hat-trick, kể cả trận chung kết. Đội Pháp cũng không phải là không có ai đá được penalty, giá giao cho Coman hay Tsounami chắc đá cũng vào.

    2. Mbappe không có quả assist nào, không có yếu tố thủ lĩnh gánh vác toàn đội, phát động tấn công, quyết định lối chơi cho toàn đội, lên công về thủ như Messi, Modric.  Thậm chí vào lúc khó khăn không thấy năng lực xoay chuyển tình thế, hay bừng sáng để vực tinh thần cho toàn đội. Sau các thay đổi người rất xác đáng của bên Pháp (mà lúc đầu tôi lo ngại vì mất cả cặp Giroud và Griezman), nhất là sau quả penalty không tất yếu của Otamendi, toàn đội Pháp tinh thần lên, mới thấy Mbappe bắt đầu có một số pha tăng tốc. Nhìn chung vai trò của Mbappe là đá tự do, như kiểu Pogba, rất dễ nổi và không có trách nhiệm cao.

    3. Quả volley công nhận tốt, nhưng nếu đá ra ngoài thì rất khó coi vì thủ môn đã lỡ trớn sau pha cứu thua trước. Người khác có thể xử lý không gọn ghẽ, nhưng có thể đá vào trong tình huống như thế không có gì đặc biệt. 

     4. Nếu chỉ có tốc độ, khả năng sát thủ tôi có thể kể hàng tá, từ Hoeness, Blokhin trở đi. Ngườ thủ lĩnh của một đội bóng phải có tố chất khác nữa mà tôi chưa thấy Mbappe có.

Nguyễn Ái Việt (DEBRECEN.vidi72)

Tuesday, December 20, 2022

WC 2022: SAU QATAR

 

Xét cho cùng, bóng đá cũng chỉ là một trò chơi, hai mươi hai con người, một trái bóng chu vi 68-72 cm, đường kính 21-23 cm, trọng lượng 400-450 gram, một bãi cỏ rộng chữ nhật chừng 105x68 m. So với các phụ trang của một nhà hát, một sân khấu nhạc kịch, hay một buổi hoà nhạc, thì nó quá đơn giản. 

Vậy mà cái trò chơi đơn giản ấy, từ hơn một trăm năm nay, đã làm điên đảo cả thế giới. Đã từng có sự cuồng nộ bóng đá, chiến tranh bóng đá, ở nhiều quốc gia môn thể thao vua này đã trở thành một tín ngưỡng. 

Thử hỏi có cuộc trình diễn của bất kỳ bộ môn nghệ thuật nào thu hút được tới khán đài tới hàng bảy tám vạn, thậm chí cả trăm ngàn khán giả, chưa kể hàng trăm triệu khán giả truyền hình!

Trận chung kết Argentina-Pháp tối nay là một minh chứng! Hoá ra con người, dẫu đã trải qua hàng chục ngàn năm tiến hoá và trưởng thành, đã đạt tới những thành tựu vô cùng đáng kinh ngạc, thì từ trong căn nguyên, vẫn còn là một sinh thể thích chơi đùa, thích trải qua hồi hộp âu lo ăn thua may rủi! Và bóng đá, ở các cấp độ, đáp ứng được nhu cầu ấy. 

Chỉ âu một nỗi, bóng đá, cũng như rất nhiều trò chơi khác càng ngày càng bị thương mại hoá, bị thao túng, chi phối, khuynh loát bởi đồng tiền! 

Những bê bối của các quan chức FIFA dính tới Qatar 2022 và gần đây nhất, những vụ bắt bớ các nhà lãnh đạo EU tham nhũng liên quan tới Qatar, cho thấy rõ điều đó. Không lẽ nhân loại sẽ bị đánh cắp mất trò chơi yêu thích nhất của mình!

Giáp Văn Chung

Monday, December 19, 2022

Vô địch thế giới: Có nghĩa là vượt lên tất cả

CHAMPIONS OF THE WORLD!!!!!!! 

So many times I dreamed it, so much I wanted it that I still don't fall, I can't believe it......
Thank you so much to my family, to all who support me and also to all who believed in us. We prove once again that Argentinians when we fight together and united we are able to achieve what we aim. The merit is of this group, which is above individuals, is the strength of all fighting for the same dream that was also the one of all Argentinians... We did it!!!

LET'S GO ARGENTINA DAMN!!!!!

We're seeing you very soon...
Nguyên bản/Original

CAMPEONES DEL MUNDO!!!!!!!

Tantas veces lo soñé, tanto lo deseaba que aún no caigo, no me lo puedo creer……
Muchas gracias a mi familia, a todos los que me apoyan y también a todos los que creyeron en nosotros. Demostramos una vez más que los argentinos cuando luchamos juntos y unidos somos capaces de conseguir lo que nos propongamos. El mérito es de este grupo, que está por encima de las individualidades, es la fuerza de todos peleando por un mismo sueño que también era el de todos los argentinos… Lo logramos!!!

VAMOS ARGENTINA CARAJO!!!!!
Nos estamos viendo muy pronto…
Lionel Messi is at Lusail Stadium

Friday, December 9, 2022

WC 2022: Khi giấc mơ của người Brazil bị chôn vùi bằng chiến thắng của Croatia

Croatia đã tiến vào bán kết World Cup sau trận đấu kéo dài với 2 hiệp phụ và loại Brazil trong loạt sút 11m gay cấn vào ngày 09 tháng 12 vừa qua.
Chặng đường tiến vào vòng tứ kết của Croatia ghi bằng chiến thắng hạ gục Nhật Bản (vòng 16 đội) cũng bằng loạt sút 11m và thành tích bất bại ở vòng đấu bảng cho thấy họ là những chiến binh ngoan cường của giải này. Bên cạnh tinh thần thi đấu vững vàng, họ còn thể hiện đẳng cấp của mình với trình độ xử lý bóng và sự phối hợp của nhiều cầu thủ giàu kinh nghiệm trên sân đấu như Luka Modric, Dejan Lovren, Ivan Perisic hay Andrej Kramaric và Josko Gvardiol. Cùng nhau thi đấu 1 cách gắn bó, họ là những cầu thủ đã thể hiện được bước đột phá tại giải World Cup 2022 tại Qatar.

Sau đây là bài viết của Xuân Thọ về đội bóng của 1 dân tộc rất đáng ngưỡng mộ này.

Chiếc cà vạt của tình yêu và tự do

Từ mấy tuần qua, nhờ bóng đá mà người Việt bỗng biết đến một dân tộc nhỏ, ít được báo chí và văn học nước nhà nói đến: Croatia (Người Croate tự gọi mình là Hrvat)

Riêng tôi thì đã chú ý đến xứ sở này từ 1991, khi đến Đức vào lúc dòng người tỵ nạn từ Nam-Tư đổ vào đây. Ngày nay có khoảng 350.000 người Croatia định cư tại Đức, so với 4,2 triệu người trên quê hương họ. Các con tôi đều có bạn thân là người Croatia. Cách đây hai tháng, tôi có viết về doanh nhân, kỹ nghệ gia Mate Rimac, người đã khước từ hàng trăm triệu Euro, không chuyển công ty sang Đức, mà trụ lại ở làng Sveta Nedelja của anh, ngoại ô Zagrev.

https://www.facebook.com/tho.nguyen.9231/posts/2204367099581351

Mate nói: Thế giới biết đến Stuttgart nhờ xe Porsche thì cũng nên biết đến làng tôi qua công ty Automobili. Thế giới phải biết về Croatia qua công nghệ cao chứ không phải chỉ qua bóng đá.

Quả vậy, giờ đây khi nghĩ đến Croatia, ai cũng bị chinh phục bởi bà tổng thống xinh đẹp, phúc hậu và giản dị. Video bà Kolinda Grabar-Kitarović  vào thăm đội bóng nước nhà trong phòng nghỉ, ôm hôn từng cầu thủ một đang ướt đẫm mồ hôi, đã lan truyền khắp thế giới.

Nữ tổng thống Kolinda Grabar-Kỉtarovic tại hội nghị thượng đỉnh NATO hôm qua 12.07.2018

Nhưng không phải ai cũng biết, chiếc cà vạt (Cravate) mà chúng ta đeo trong những dịp lễ hội, trong các nghi lễ, tiếp tân cũng ra đời từ xứ Croatia vào thế kỷ 17.(1)

Trong cuộc chiến tranh 30 năm (1618-1648), lính Croatia thiện chiến được vua Pháp Louis 13 sung vào đạo quân tinh nhuệ mang tên „La Royale Croate“ (quân hoàng gia Croatia). Những chàng trai dũng cảm này được các cô bạn gái tặng cho một chiếc khăn quấn cổ hình ca-rô đỏ trước khi ra trận. Hình tượng của chiếc khăn ca rô với cái nút của tình yêu sau này trở thành khăn quàng cổ cho các hiệp sỹ châu âu khác và người ta gọi nó là khăn Hrvat hay là khăn Croate. Từ „A là Croate“ người Pháp chuyển thành „La cravate“.  Đầu thế kỷ 18, cái tên Cravate ra đời và trở thành mốt của giới quý tộc, thượng lưu.

Người Croatia tự hào về phát minh này của họ và năm 2008, nhà nước đã chính thức lấy ngày 18.10 là „Ngày Cravate“.

Từ năm 2010, một „Trung đoàn cà vạt“ (Kravat pukovnija) cũng được thành lập từ những người tình nguyện để kỷ niệm trung đoàn„La Royale Croate“ chiến đấu dưới cờ của Louis 13 và để diễu hành trong „Ngày cravate“ cũng như các dịp lễ hội khác.

Trung đoàn cà vạt đang tập duyệt binh. Trên cổ là những chiếc khăn ca-rô đỏ đúng như cách đây 400 năm, tiền thân của cái cà vạt ngày nay

Nước Croatia hôm nay ra đời từ đống tro tàn của cuộc chiến tranh Nam Tư 1991-1995 (3), dấu chấm cuối cùng của của các chế độ XHCN chuyên chế ở châu Âu. 

Trong khi các chế độ XHCN ở Đông Âu đều bị xóa bỏ không đổ máu, (trừ biến cố tháng 12.1989 ở Rumani, do nhà độc tài Ceaucescu ra lệnh bắn vào công nhân biểu tình ở Timisoara), thì quá trình chuyển đổi thế chế ở Nam-Tư là cả một cuộc chiến tranh tàn khốc, đầy hận thù và chết chóc.

Tất cả các nhà nước XHCN ở Đông Âu đều ra đời dựa vào sự có mặt của hồng quân Liên-Xô trên các lãnh thổ đó sau chiến tranh thế giới thứ hai. Nói cách khác là Liên-Xô đã giải phóng các dân tộc này khỏi ách phát xít của Hitler và giúp những người cộng sản ở đó xây dựng chế độ chuyên chính vô sản bằng súng của mình. 

Do vậy, thái độ không can thiệp của Gorbachev đã góp phần tạo nên các chuyển đổi không đổ máu ở tất cả các nước này. Nếu không, các bể máu như Berlin 1953, Budapest 1956 và Praha 1968 có thể lặp lại.

Nhưng Nam Tư thì khác! Cái tên gọi Jugoslavia bắt nguồn từ chữ Juho = phía nam, và Slavia = người Slavia, chung huyết thống với người Nga, Ba-Lan, Bulgaria, Czech, Slowakia, Uncraine ….

Liên bang của các dân tộc phía nam Slavia, được người Việt gọi là Nam-Tư (phía Nam của Nga-La-Tư), ra đời 1918, sau chiến tranh thế giới thứ nhất là như vậy. Đây  là một tập hợp lỏng lẻo của các dân tộc slavia, đa số theo đạo thiên chúa phái chính thống (Orthodox) và sử dụng chữ viết Kirilic của người Nga. Người theo đạo thiên chúa (Catholic) và hồi giáo (Muslime) cùng chung sống trên mảnh đất này.

Hitler và Mussolini, được hỗ trợ bởi các lực lượng phát xít bán nước, đã chia nhau thôn tính Nam Tư và Hy-Lạp từ tháng 3.1941. Từ đó nhân dân Nam-Tư liên tục nổi dậy chống phát xít và ngọn cờ của họ là nhà ái quốc cộng sản Josif Broz Tito. Đọi quân du kích 800.000 người của nguyên soái Tito là lực lượng duy nhất trong thế chiến II đã giải phóng đất nước mình không cần dựa vào đồng minh.

Với nòng cốt vũ trang đó, nguyên soái Tito đã xây dựng nên Liên bang XHCN Nam Tư và bàn tay thép của ông đã giữ cho 6 nước cộng hòa cùng hai tỉnh tự trị với hơn 10 chủng tộc và 3 tôn giáo (thiên chúa, chính thống và hồi giáo) không bị tan vỡ. Cũng với lực lượng vũ trang nòng cốt đó mà khi cả khối XHCN ở đông Âu đã sụp đổ như những căn nhà bằng quân bài và que diêm, Liên bang cộng hòa  XHCN Nam Tư vẫn vững như bàn thạch.

Tuy chế độ XHCN ở Nam tư có khác so với tất cả các nước XHCN còn lại: không phụ thuộc Liên-Xô, mở cửa với phương tây, dân chúng tự do đi lại khắp thế giới, nền kinh tế hoạch toán tự quản v.v.. Nhưng chế độ chuyên chính một đảng và nền kinh tế nhà nước đã kìm hãm đáng kể sự phát triển của các dân tộc trong liên bang. Mặc dù phát triển ổn định trong hòa bình suốt 45 năm, thu nhập theo đầu người của Nam-Tư 1991 là 5500-6500 USD, so với 20.000 USD là mức trung bình ở Tây âu ngày đó.

Tất nhiên những dân tộc kiêu hãnh và văn hiến như người Croate đã không chấp nhận nền hòa bình tù túng đó. Và cuộc chiến tranh Nam-Tư tàn khốc đã bùng nổ, khởi đầu bởi yêu cầu độc lập của các dân tộc Croatia, Slovenia, Bosnia-Herzegovina. 

Kết quả của cuộc nội chiến này là sự hình thành của 7 nhà nước dân chủ, tam quyền phân lập: Serbia, Slovenia, Croatia, Makedonia, Bosnia-Herzegovina, Montenegro và đặc khu Kosovo do LHQ ủy trị.

Tôi nhắc lại sự kiện bi thảm trên để chúng ta thấy được cái giá của tự do và dân chủ.

Trong vòng hơn 22 năm được tự do, phát triển dân chủ và kinh tế thị trường, thu nhập đầu người của những nhà phát minh ra cái cà vạt đã tăng từ 6.500 USD (1994) lên 23.000 USD (2016). (Đặng Tiểu  Bình có mơ cũng không dám!)

Bóng đá Nam-Tư, ngay từ thời Tito đã là một thách thức cho bất cứ cường quốc bóng đá nào. Các câu lạc bộ "Sao đỏ Belgrad", "Hajduk Split" hay "Dynamo Zagreb" đã từng tung hoành ở châu Âu. Đó là một sức mạnh có tính truyền thống. Nhưng chưa bao giờ, đại diện của các nền bóng đá Nam-Slavia vào được chung kết vô địch thế giới. Ngoài trình độ thể thao, tinh thần dân tộc là yếu tố quan trọng để vươn tới ngôi vị này. 

Tất nhiên tinh thần dân tộc sẽ không thể có trong một dân tộc chấp nhận làm nô lệ.

Nhờ quyết tâm đến với dân chủ tự do, người Croatia đã làm nên lịch sử, bất kể cuộc đấu nay mai với Pháp sẽ ra sao.

Cũng nhờ vậy mà chúng ta mới biết đến nữ tổng thống khả ái Kolinda, biết đến một doanh nhân ăn chay nhưng ý chí thép như Mate Rimac, đến một tiền đạo như Manzukic….

Tiền đạo Manzukic sau khi sút vào lưới đội Anh

Vậy các chú rể Việt, mỗi khi thắt cà vạt để đi cưới vợ, hãy nhớ đến câu chuyện tình yêu của các cô gái Croatia 🙂.

Köln, thứ sáu ngày 13.07.2018

Nguyễn Xuân Thọ

Monday, December 5, 2022

Tiền không phải là tất cả (3): Bóng đá, tiền bạc và chính trị

Tiền không phải là tất cả - Nhưng đủ sức tạo dựng và tàn phá bóng đá.

(tiếp theo)

Giải WC 2022 đã chỉ rõ sức mạnh của đồng tiền ở 2 trường hợp: Bóng đá Đông Á và Đông Âu.

Qatar hy vọng dùng tiền để nâng đội bóng của mình lên tầm thế giới, như họ đã làm trong hàng không, vũ trụ, truyền hình, giáo dục đại học, dầu khí v.v. Nhưng bóng đá khó hơn nhiều. Một nước với gần một triệu công dân và chỉ có 6.000 người biết đá bóng thì khó thể hy vọng vào một nền bóng đá mạnh. Có chăng chỉ là một nền bóng đá gà nòi. Các nước nhỏ như Croatia vẫn có thể có nền bóng đá mà ai cũng nể, vì đằng sau đó là cả một dân tộc hâm mộ. Người Qatar kéo đến sân xem đội nhà vì lòng tự hào, vì nghĩ rằng đội nhà sẽ oai lắm, chứ không mấy ai hâm mộ bóng đá. Khi đội nhà thua Ecuador đến quả thứ hai thì họ bỏ về hết, để cho các cầu thủ tội nghiệp cô đơn trên sân nhà. Đó không phải fan của một nền bóng đá. Tiền không mua được lòng hâm mộ là vậy.

Nhưng trường hợp của Nhật và Hàn quốc thì khác hẳn. Tại CHDC Đức năm 1968 tôi đã được xem trực tiếp giải Olympic Mexico qua vệ tinh. Khi đội tuyển bóng đá Nhật thắng Nigeria và hòa Tây-Ban-Nha, hòa Brazil ở vòng bảng, chúng tôi đã gào khản cố vì mừng vui cho dân da vàng. Cuối cùng, đội Nhật giành huy chương đồng. Khi đó không phải vô cớ mà cả thế giới nói về „Nguy cơ da vàng“.

Nhật Bản và Hàn là hai nền kinh tế hàng đầu, và cũng là hai nền dân chủ mẫu mực ở châu Á. Họ có chính sách phát triển bền vững trong nhiều lĩnh vực, kể cả bóng đá. Cả hai đội đều chấp nhận làm bị bông nhiều thập kỷ cho các đội Âu-Mỹ tập làm bàn. Mặc dù không lớn tiếng kêu gào tiến lên tầm thế giới, nhưng bóng đá đã đạt được sự hâm mộ lớn trong xã hội và đó là nền tảng cho sự trưởng thành chậm nhưng chắc của 2 nền bóng đá này. Ngày nay, các cầu thủ Nhật và Hàn rất được ưa chuộng ở châu Âu. Ưa chuộng không chỉ vì kỹ thuật, thể lực rất tốt, mà vì sự đam mê, chịu khó và đặc biệt là sự khiêm tốn. Những Son Heung Minh, Shinji Kagawa có trình độ và hiệu quả không kém các siêu sao châu Âu, nhưng nhận lương thấp hơn và đặc biệt là rất lễ độ với huấn luyện viên, với khán giả và báo chí. 

Từ giải WC 2002 ở được đăng cai song song ở Nhât-Hàn, tình hình đã thay đổi. Cả hai đội chủ nhà đều lọt vào vòng sau và cuối cùng Nam Hàn xếp thứ tư thế giới. Điều đáng nói là FIFA chấp nhận cho hai nước đăng cai được vào thẳng giải mà không ai cho là vé rẻ rúng như Qatar hay Nam-Phi. (Vé của Nam Phi là vé chính trị vì thành tích hòa hợp dân tộc sau khi phá bỏ chủ nghĩa Apartheid nên không ai kêu ca).

Ở giải năm nay, hai đội Đông Á này lại lần nữa khẳng định sự phát triển bền vững của họ, khi đánh bại các đội sừng sỏ như Đức, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha. Cái hay ở đây là họ không vỗ ngực nghĩ rằng mình đã là cha thiên hạ. Họ biết rằng sức mạnh của họ nằm ở kinh nghiệm của bóng đá châu Âu mà các cầu thủ của họ mang về từ đó. Sau lưng họ là hàng triệu người hâm mộ. Fan ra fan, đội nhà thắng không cởi truồng chạy ra phố, không coi mình là cái rốn của vũ trụ. Đội nhà thua không bỏ về, ở lại đến cùng để dọn rác. 

Tới đây cũng có thể hai đội này sẽ bị ông lớn nào đó chặn lại, nhưng dù sao thành tích của họ là không thể chối cãi và hai nền bóng đá này trong tương lai gần sẽ nằm trong top 20 của thế giới. Đó là kết quả của đồng tiền đầu tư có bài bản.

--

Trong khi đó, đồng tiền đã phá hoại bóng đá ở Đông Âu. 

Sau chiến tranh thế giới thứ hai, phe XHCN hình thành ở Đông Âu. Bóng đá và thể thao đã trở thành quốc sách của các nhà nước XHCN nhằm nêu cao tính ưu việt của chế độ. Khác với nền bóng đá chuyên nghiệp ở Tây Âu sống bằng tiền thu từ bóng đá, với quyền chuyển nhượng mua bán cầu thủ, bóng đá Đông Âu được nhìn nhận như một môn thể thao nghiệp dư, một môn thể thao nhân dân. 

Nhà nước XHCN thao túng và chỉ đạo thể thao như mọi lĩnh vực  xã hội khác. Các câu lạc bộ ở đó đều thuộc các tổ chức nhà nước. Ví dụ các đội Dynamo ở Đông Âu, dù là ở Kiew, Dresden hay Zagreb, đều thuộc ngành công an. Các đội Sao đỏ đều thuộc quân đội. Các liên hiệp xí nghiệp lớn đều bỏ tiền ra nuôi các đội bóng. Cầu thủ các đội công an thì đeo lon cảnh sát, quân đội thì là sỹ quan. Thấy nhân tài nào hay thì đưa vào nghĩa vụ quân sự. Nhà nước tạo ra các trường huấn luyện, trung tâm thể thao lớn.

Một số người có thể còn nhớ đến cơn lốc bóng đá Hungary từng làm khuynh đảo các sân có châu Âu trong những năm 1950-1960. Trận thắng đội tuyển Anh 6-3 ngay tại sân Wembley ngày 25.11.1963 ngày nay được coi là „Match of the Century“ (Trận bóng thế kỷ). Năm 1954, đội tuyển Hungary vào chung kết ở Thụy Sỹ sau khi thắng  CHLB Đức 8-3 ở vòng bảng. Trận Chung kết Đức thắng Hungary 3-2.[1]

Đội tuyển Hungary trước "Trận đấu của thế kỷ" tại sân Wembley London. Đội trưởng Ferenc Pushkas ngồi giữa

Vụ xe tăng Liên Xô đàn áp đẫm máu cuộc nổi dậy 1956 của nhân dân Hungary đã tàn phá nền bóng đá nước này. Nhiều cầu thủ bị giết chết hoặc bỏ ra nước ngoài. Nhưng bóng đá Đông Âu vẫn phát triển. Trọng tâm chỉ chuyển dịch từ Hungary sang Nam Tư, Liên Xô, Tiệp Khắc, Ba-Lan.

Chiến thuật đá bóng ép (Pressing), vốn đươc coi là phát minh của bóng đá hiện đại, đã được huấn luyện viên Wiktor Maslow đưa vào thử nghiệm thành công tại các câu lạc bộ Torpedo Moskva và Dynamo Kyiw đầu những năm năm 1960. Cũng năm đó Liên Xô giành chức vô địch châu Âu và năm 1976 là đội Tiệp Khắc.

Đội tuyển LIên Xô giành cúp vô địch châu Âu 1960, sau khi thắng đội tuyển Nam-Tư. Người đi thứ hai, đội mũ là thủ môn Lev Yashin, vốn được coi là thủ môn giỏi nhất thế giới trong thế kỷ 20

Năm 1983, trong một trận đấu giao hữu giữa CLB Viktoria Backnang  của Đức và Dynamo Kyiw, ông Valery Lobanowsky đã áp dụng thành công chiến thuật ép ngược (Counter pressing). Lobanowsky vốn là nhà toán học nên tư duy bóng đá của ông rất khoa học. Ông cùng nhà tin học Anatoli Zelentsov  đã mở đường cho việc ứng dụng máy tính phân tích đấu pháp và chuẩn bị cho trận đấu sau. Ông đã dẫn dắt Dynamo Kiyv hai lần đoạt cúp C2 (Vô địch các đội đoạt cúp quốc gia) và đưa đội tuyển Liên Xô vào chung kết giải Châu Âu 1988. [2]

Trong phần lớn thế kỷ 20, bóng đá hướng về Đông Âu để tìm nguồn cảm hứng. Ở hai giai đoạn rất khác nhau, trước và sau Thế chiến thứ hai, Đông Âu là ngọn hải đăng của sự hiện đại và tư duy tiến bộ trong bóng đá.

Sự sụp đổ của nền kinh tế XHCN và khi các đường biên giới Đông-Tây bị xóa bỏ  năm 1990, nền bóng đá Đông Âu cũng tan rã. Các cầu thủ và huấn luyện viên giỏi đều bỏ xứ sở ra đi kiếm tiền ở phương Tây. Thiếu tiền, các trung tâm huấn luyên, nghiên cứu bóng đá của nhà nước bị giải thể. Hậu quả vô cùng nặng nề.

Năm 1986, Steaua Bukarest (CLB quân đội Rumanie) giành cúp C1 và năm 1989 lại vào chung kết C1. Năm 1991 Sao đỏ Belgrad (cũng của quân đội Nam Tư) giành cúp vàng C1. Vậy mà từ đó đến nay không còn CLB nào của Nam-Tư cũ và Rumanie vượt qua được vòng đấu bảng của Champions League nữa.

Trong giải Bundesliga (Đức) hiện nay chỉ có một đội bóng xuất phát miền Đông, đó là Union-Berlin, còn lại tất cả các CLB từng vang bóng một thời nay đều chìm nghỉm trong hạng hai hoặc hạng ba. Đội RB-Leipzig tuy đóng ở miền Đông, nhưng do tiền của từ tập đoàn tư bản RED BULL đổ vào. 

Ở Nga và Ukraine, các tập đoàn cá mập mới đã đầu tư vào các CLB bóng đá ở đó rất nhiều. Khách đến thăm các CLB Spartak-Moskva, Zenith St. Petersburg, Schachtar Donetz hay Dynamo-Kiyv không khỏi ngạc nhiên về cơ ngơi huấn luyện ở đây. Có nhiều mặt chúng vượt xa các trung tâm ở Bayern hay Amsterdam. 

Nhưng nền chính trị tham nhũng thao túng các liên đoàn bóng đá cũng như xã hội thiếu dân chủ, không minh bạch đã kìm hãm sự phát triển bóng đá ở hai nước này. So với đồng tiền của các ông lãnh chúa Ả-Rập đổ vào các CLB như Paris St. Germain hay Man-City thì hiệu quả đầu tư vào bóng đá Nga, Uktraine thấp hơn rất nhiều. Do đó những kẻ có tiền như Abramovich lại đổ tiền vào các CLB phương tây. Tất nhiên ở đâu bóng đá cũng gắn với tham nhũng. Nhưng ở những xứ có pháp luật minh bạch, báo chí có tiếng nói giám sát, đồng tiền đầu tư vào bóng đá sẽ nảy nở nhanh hơn và bóng đá được hưởng lợi.

Hậu quả là bóng đá Đông Âu giờ đây vẫn lẹt đẹt. Sức sống và truyền thống của thời kỳ hoàng kim trước 1990 chỉ đủ để duy trì mảnh đất sản sinh ra các tài năng „đánh thuê“ cho Tây Âu. 

Xét về truyền thống và sự hâm mộ bóng đá, Việt Nam có lợi thế hơn hẳn Nhật và Hàn. Từ hơn 20 năm qua, đã có những đại gia Việt Nam đầu tư vào bóng đá một cách bài bản và đầy tham vọng. 

Cũng là đổ tiền, nhưng sự khởi sắc của bóng đá Nhât, Hàn bên cạnh sự trì trệ của nền bóng đá „tỷ phú“ Nga, Ukraine cho thấy: Đổ tiền vào bóng đá mà không cải cách xã hội thì dù có tiềm năng đến mấy cũng tịt. 

Nguyễn Xuân Thọ

Bài trước: https://www.facebook.com/tho.nguyen.9231/posts/pfbid05SoBKeP4Laf188trfgWnfBF9JGpLPiDzRpysrGjh5Du8eSqbXUuQNEt1hzsJ1zCSl

Sunday, November 27, 2022

Tiền không phải là tất cả (2) - Nhưng mua được chính trị.

 (Tiếp theo)

Giải WC 2022 này đem lại nhiều bất ngờ đầy kịch tính, ví dụ như Đức thua Nhật, Ả rập Xê Út quật ngã Argentina. Xưa nay vẫn vậy. Từ năm 1966 Bắc Triều Tiên đã quật ngã Italia. Ở giải 2018, Đức cũng bị Nam Hàn cho về vườn từ vòng bảng. Đó là sự diệu kỳ luôn chứa đựng trong bóng đá. 

Có điều là trật tự thế giới bóng đá vẫn chưa thay đổi về cơ bản: „Chủ nghĩa thực dân bóng đá“ của Châu Âu và Nam Mỹ vẫn ngự trị. „Các nước thế giới thứ ba“ như Nhật Bản, Nam Hàn, Ả Rập Xê Ut, Senegal v.v. có được những thành tích bất ngờ tại các giải WC chính vì nhờ có kinh nghiệm từ Châu Âu do hội „lính đánh thuê“ mang về.

Nền bóng đá ở châu Á, châu Phi và Bắc Mỹ, thể hiện qua các giải vô địch quốc gia và khu vực vẫn là „ao làng“ so với hai nền bóng đá kia. Do vậy việc các trai làng quật đổ các võ sỹ thành đô mới là niềm cảm hứng mà bóng đá đem lại. Ai cho rằng „ao ta“ nay đã to như biển tức là vẫn ngộ nhận. 

Khoảng cách đang rút ngắn lại, nhưng còn lâu mới đến lúc người Việt háo hức xem giải vô địch Nhật Bản qua K+, chứ đừng mong dân Đức xem tường thuật tại chỗ trận chung kết AFF như ta thức đêm xem từng trận vòng bảng Euro.

---

Điều đáng nói nhất trong giải WC này là các tranh chấp chính trị mà hậu quả của nó chưa ai lường được.

Từ lâu người ta đã coi FIFA là một ổ Mafia. Rất nhiều vụ tai tiếng đã làm cho nhận định này càng trở nên vững chắc. Việc Qatar được đăng cai giải 2022 cũng chứa đựng khá nhiều dấu hỏi. Liệu các quan chức FIFA  bỏ phiếu cho Qatar năm 2010 có ăn tiền của vương triều Thani nay không thì còn phải chờ. Nhưng chắc chắn là ông J.Blatter hy vọng vào thu nhập lớn khi bầu cho Qatar. Sau quyết định chọn Qatar, FIFFA đã bị phản đối dữ dội bởi các lý do: 

- Khí hậu nóng bức ở đó không phù hợp cho việc đá bóng ở cường độ cao. Dù đá vào mùa đông nhưng vẫn phải xây các sân vận động có điều hòa nhiệt độ khiến việc tiêu thụ điện rất cao, gây ô nhiễm môi trường.

- Lúc đầu Qatar đăng ký cho mùa hè 2022, nhưng dân Âu-Mỹ phản đối vì không ai chơi bóng ở nhiệt đôh trên 40°C nên giải được chuyển sang mùa đông, khiến lich đấu giả của đa số các nước bị xáo trộn.

- Nước chủ nhà không có nền bóng  đá lớn nên hệ thống sân bãi không có, phải xây dựng từ đầu một loạt sân vận động, sau giải lại bỏ trống. Đây cũng là lãng phí tài nguyên.

- Nước chủ nhà không có nền bóng đá mạnh  mà lại đương nhiên được chiếm 1 vé vào giải chung kết, không công bằng. 

- Nước chủ nhà có quá nhiều luật lệ khắt khe hồi giáo khiến quyền tự do của cổ động viên sẽ bị hạn chế, nhất là những người LGBT[1].

Về sau người ta còn biết rằng Qatar đã lợi dụng sức lao động rẻ mạt của hàng triệu thợ khách từ các nước nghèo để xây hạ tầng cơ sở cho WC 2022. Trong điều kiện luật lao động và chế độ an sinh xã hội cho thợ khách chưa cải cách kịp thời nên đã xảy ra rất nhiều bi kich, thảm họa cho họ và gia đình. Từ năm 2015 trở đi, thế giới nói đến vấn đề này rất nhiều. Chính phủ của các ông Scheich cũng chỉ cái cách nửa vời, lấp liếm là chính. Đã có nhiều ý kiến đòi đưa giải ra khỏi Qatar.

Bất chấp các phản ứng trên, FIFA vẫn „kiên định lập trường“ và ông chủ mới là Infantino lại càng bám vào Qatar. Triều đình Thani biết vậy nên càng dùng tiền để trói chặt Infantino. Nói theo kiểu của ta là cả Qatar và FIFA đều đưa cả „hệ thống chính trị“ vào cuộc. Một bên quyết dùng tiền để đưa thanh thế của chế độ lên tầm thế giới, bên kia thì dùng tiền để thao túng bóng đá toàn cầu. Không ở đâu dễ kiếm tiền bằng  làm việc với bọn độc tài, không bị dân và quốc hội kiểm soát ngân sách.

Phải sòng phẳng một điều rằng: Trong thế giới Ả rập thì Qatar là nước có điều kiện thuận lợi nhất cho việc đăng cai một sự kiện quốc tế lớn như vậy. Vương triều Thani là một tập đoàn phong kiến gia đình trị, nhưng là một tập đoàn có tầm nhìn, có tư tưởng khai phóng nhất trong khu vực. Đã từ lâu phụ nữ ở đây được tự do học hành trong các trường đại học, được phép lái xe, được phép làm chủ doanh nghiệp và có kinh tế độc lập với chồng. Thani biết rằng sẽ đến lúc nguồn dầu khí cạn kiệt, hoặc nếu không cạn kiệt thì cũng không còn là nguồn năng lượng chính của thời đại. Vì thế ông ta đã đầu tư cho việc phát triển kinh tế, xã hội, văn hóa của đất nước: Dịch vụ y tế, giáo dục miễn phí cho toàn dân, học bổng đại học hào phóng cho sinh vên du hoc ở Âu Mỹ. Các trường đại học và viện nghiên cứu ở đây thu hút những giáo sư giỏi nhất từ châu Âu và Mỹ. Nước tý hon này lập ra công ty hàng không vũ trụ Qatar Aeronautics and Space Agency, giống như NASA. Kênh truyền hình Alzajera ở Doha hiện là một trong ba kênh thông tin hàng đầu thế giới (sau BBC và CNN). Khi dịch Covid-19 xảy ra Qatar Airways là hãng hàng không duy nhất liên tục nối liền cả ba châu Lục Á, Âu, Mỹ. vv và vv

Những thành tích của chế độ độc tài phong kiến Thani trong việc phát triển đất nước nói lên sự khác biệt của họ so với các chế độ độc tài chỉ biết ăn tận kiệt nguồn lực đất nước, chỉ biết bóc lột dân mình. 

Và việc giành qyền đăng cai WC 2022 cũng chính là một trong những chính sách phát triển đất nước bằng tiền.

Các giải WC 2010 (Nam Phi) và 2014 (Brazil), doanh số của FIFA khoảng 4,5 tỷ USD, Nhưng WC 2018 ở Nga, con số này tăng vọt lên 6,5 tỷ. Năm nay FIFA đạt được ở Qatar là 7,5 tỷ USD, trừ tất cả mọi khoản, còn lãi hơn 1 tỷ USD.

Tiền nhiều như vậy khiến Infantino mờ mắt và trở thành con tin của triều đình Qatar. Cho đến hôm nay FIFA và Doha đã là một liên minh, được gắn bỏ bới không biết bao nhiêu chữ vàng. Vì vậy Qatar thỏa sức nói dối và lật lời hứa. Hứa không cấm rượu bia rồi nuốt lời hưa, hứa không phân biệt đối xử với LGBT  rồi cấm đeo băng có chữ One Love, hứa tự do báo chí nhưng luôn chặn các phỏng vấn live, khi thấy có các câu hỏi „nhậy cảm“.

Cả hai gã Thani và Infantino dùng tiền để làm chính trị, để thao túng thế giới và bóng đá, trong khi chính họ lại sử dụng tinh thần: „Không được chính trị hóa thể thao“ để thực hiện ý đồ của mình.

Nhiều cầu thủ không phải là những kẻ nấp vào đó để tránh cái gọi là „chính trị“. Là cầu thủ chuyên nghiệp, họ phải tuân thủ quy định của FIFA để đội nhà không bị thiệt. Nhưng họ không chịu thua: Đội Iran đồng lòng không hát quốc ca để phản đối chế độ bạo hành ở quê nhà. Trên khán đài, có những cô gái Iran khóc khi nhìn thấy cảnh đó. Đội Đức giơ tay bit miệng chụp ảnh để phản đối việc bị mất quyền tự do ngôn luạn. Đội trưởng Anh Harry Kane đeo băng đội trưởng có chữ "No discrimiation". Bà Faeser, bộ trưởng nội vụ (Cũng là bộ trưởng thể thao Đức) sang dự trận Đức-Nhật cũng đeo băng One-Love ngồi trên khán đài A.

Đội tuyển Iran không hát quốc ca nước nhà, chấp nhận các hình phạt khi trở về nước

Bà Nancy Faeser, bộ trưởng nội vụ Đức đeo băng tay "One-Love" đến dự trận Đức-Nhật Bản

Thủ môn Đức M. Neuer bị kiểm tra băng đội trưởng trước khi ra sân

Cuộc tranh hùng bóng đá đã trở thành một trò chơi mèo vờn chuột quyết liệt. Ngay cả kẻ đòi tách chính trị khỏi thể thao cũng tham gia cuộc đấu trí này. Nước chủ nhà cho phát hành rất nhiều băng tay có hình quốc kỳ Palestina. Một số quan chức Qatar ngồi cạnh bà Faeser cũng đeo băng có biểu tượng Palestina để phản ứng lại. 

Băng tay của các cổ động viên Qatar do chính phurnuowcs chủ nhà phát hành và khuyến khích dân chúng đeo. Trông đó là quốc kỳ Palestine

Khi bị hỏi là tại sao các vị cấm băng tay One-Love vì lý do chính trị, nhưng lại đeo băng Palestina? Câu trả lời: „Palestina là một phần máu thịt Ả-rập nên đây là văn hóa của chúng tôi, còn cái kia là chính trị“.

Thế đấy. Bóng đá chính là chính trị mà có giấu mặt kiểu gì cũng lộ ra. Vậy thì tại sao các hoạt động khác của cuộc sống, từ giá lit xăng đến nạn kẹt xe lại không phải là chính trị? 

Những kẻ nói „Tớ không quan tâm đến chính trị“ tức là đang làm chính trị theo kiểu giấu tay để tiếp tay cho những kẻ lợi dụng quyền lực chính trị của mình thao túng mọi hoạt động của xã hội.

--

[1] LGBT = viết tắt của  của Lesbian, gay, bisexual, and transgender. (Nữ đồng tính, nam đồng tính, lưỡng tính và chuyển giới)

Nguyễn Xuân Thọ

Bài trước:  https://www.facebook.com/tho.nguyen.9231/posts/8730475060303823

Tuesday, November 22, 2022

Tiền không phải là tất cả (1)

 Trận mở màn WC 2022 đã khẳng định một điều. Nhiều tiền không giúp được gì mấy cho bóng đá. Ecuador, đội bóng trung bình của Nam Mỹ đã giúp đội Qatar, đương kim vô địch châu Á mở mắt. Biển cả khác xa ao nhà, dù là cái ao to.

Qatar sống trên núi tiền từ dầu mỏ đã đạt được khá nhiều. Có tiền thì một triệu người Qatar có thể sai khiến 2 triệu nô lệ để làm cho xứ sở của họ trở thành tâm điểm thế giới. Không chỉ giải WC 2022 đầy tranh cãi, mà rất nhiều sự kiện thể thao và chính trị khác đã được tổ chức ở Doha. Qatar đã trở thành một siêu cường mini, thao túng các xung đột ở Trung Đông. Qatar đang là một đế quốc hồi giáo khiến cả thế giới phải bàn với họ mỗi khi muốn đạt được điều gì ở Afghanistan. 

Nền bóng đá Qatar được bơm tiền để hy vọng làm nên cơm cháo gì đó trong cơ hội ngàn năm có một WC 2022 này. 

Vô ích, vì bóng đá khác với chính trị, kinh tế ở chỗ nó là cái gì đó gắn với văn hóa, với truyền thống. Các nước mới giàu như Trung Quốc, Qatar có thể dùng tiền để khuynh đảo nền chính trị và kinh tế thế giới. Nhưng cho dù có mở các trung tâm đào tạo hiện đại nhất, có mời các huấn luyện viên giỏi nhất, có bỏ tiền mời các siêu sao về đá ở nước mình, bệnh lùn vẫn không thể khắc phục được. Chỉ những huấn luyện viên tầm trung, cần tiền, chỉ có các siêu sao đã về hưu trên sân cỏ châu Âu chạy sang các nước này. Vì nền bóng đá cần có truyền thống. Giải bóng đá Trung Quốc có nhiều khán giả nhất thế giới, ăn tiền khủng từ quảng cáo và vé bán, vẫn chỉ là giải bóng đá mỳ xào. Từ mỳ xào đến sơn hào hải vị không chỉ là các món đổ vào chảo, mà là nghệ thuật, là truyền thống và ngày nay còn là cả một nền khoa học. Tất cả những điều đó không thể mua bằng tiền.

Ngay cả ở các nước châu Âu có trình độ bóng đá lâu đời, đổ tiền vào một CLB cũng không ăn nhanh được. Mancester City và Paris Saint Germain với giá mua cầu thủ cả tỷ USD cũng phải chờ mỏi mắt mới hy vọng giành được cup Champions League. 

Hy vọng nhân dân Qatar anh hùng không thối chí, nghiêm túc rút kinh nghiệm, vững bước tiến lên dưới sự lãnh đạo của vương triều.

(Còn tiếp)

Nguyễn Xuân Thọ

Sunday, June 26, 2022

HLV đội tuyển bóng đá nữ: Bác Chung gái

 "Bố Chung gái

Bức ảnh này đang viral dã cmn ngan sau khi các cô gái trà đá của chúng mình húp soạt lẩu thái để vô địch SEA Games. 

Có thể bạn đã biết HLV Mai Đức Chung có nickname là Chung gái. Nguyên do bố ông đã huấn luyện bóng đá gái từ năm 1997.

Trong 25 năm qua, bố chưa từng gọi riêng bất cứ nữ cầu thủ nào vào phòng làm việc.

25 năm qua, bố được xu tiền thưởng nào là ase..nôn hết cho cô Uyển- Mai Thị Nóc đang túm áo (trong hình).

Có lần, bố Chung gái kể: Phòng sinh hoạt của bọn nó ở CLB nằm dưới gầm cầu thang sân vận động. Có bữa nắng nhiệt độ lên tới 40oC, cả đêm chúng nó ko sao ngủ được. 

Có lần bố bào một ngôi sao như Quang Hải, tiền lót tay 10 -15 tỉ/ năm, số tiền “đủ nuôi nguyên một đội nữ mấy chục con người”., chưa nói đến lương vài chục triệu/ tháng, chưa nói đến thưởng.

Trong khi thì các cô gái trà đá cuối tháng trừ hết mọi khoản xong, mỗi đứa chỉ còn 1,9 triệu.

1,9 củ, chưa bằng bữa nhậu- nhưng “chỉ giữ lại tầm 400k cho mọi khoản xà phòng, kem chống nắng, kem dưỡng da, và cả…băng vệ sinh.

Bố Chung bảo “chúng nó” tháng chưa tới 2 củ thì “lót tay” hay danh vọng-vietsub- cái cmj.

Bố Chung, được xu thưởng nào trừ thuế thu nhập đồng đó, trong khi vẫn có niềm vui “khao” các nữ tuyển thủ khi họ nuốt hết giáo án. 

Mỗi bữa bố Chung khao hết 500k, bữa nào “đỡ đỡ hơn” thì 450k.

Ối chao ơi 450-500k cho một bữa khao 28-30 cô gái, một bữa khao “chúng mày uống gì thì uống”!

Dường như không ngẫu nhiên các nữ tuyển thủ được gọi một cách yêu thương là các cô gái trà đá. 

Có đứa con nào mà yêu thương người cha grab, thợ hàn.. bằng cách vung tay toé loe đòi trà sữa, lẩu thái ko hở giời"

-Nhà báo Đào Tuấn chia sẻ-

--------------------

Khi đọc những dòng chia sẻ trên tôi thực sự đã rưng rưng nước mắt, những khó khăn vất vả của đội tuyển nữ và HLV Mai Đức Chung từng ấy năm trải qua, nếu không có thành công như ngày hôm nay thì những khó khăn này đâu ai biết đến. Cảm ơn HLV Mai Đức Chung và những cô gái kiên cường mạnh mẽ, đã không quản ngại những khó khăn vất vả đó vẫn yêu nghề, kính nghiệp, gắn bó không rời suốt bao nhiêu năm qua.

Không có thành công nào trải đầy cánh hoa hồng, kiên trì và bền bỉ đội tuyển nữ của chúng ta đã xuất sắc và cực kỳ xứng đáng với những thành công vang dội năm châu bốn biển.

Quá xuất sắc, quá xuất sắc rồi các chị ơi ❤

#rabbit #IPC

Wednesday, June 15, 2022

Thêm 1 trận thắng: Come on, Hungarians

Tuyển Anh thua thảm 0-4 trên sân nhà

Dù được chơi trên sân nhà Molineux và được đánh giá cao hơn nhiều so với Hungary, tuy nhiên tuyển Anh lại gây thất vọng lớn. Họ bị thủng lưới ngay từ phút 16, khi đội khách tổ chức pha dàn xếp phối hợp đá phạt ấn tượng.

Khi trận đấu kéo sang 20 phút cuối cùng, Hungary tiếp tục bứt tốc. Từ một pha xử lý bóng lỗi của Kalvin Phillips, họ đã tổ chức đợt phản công sắc nét và Roland Sallai đã mang về bàn thắng nhân đôi cách biệt cho đội khách.

Nhận 2 bàn thua, hàng thủ Tam sư ngày càng trở nên lúng túng trong những tình huống phòng ngự.

Chỉ 10 phút sau đó, mành lưới của Aaron Ramsdale lại một lần nữa rung lên. Lần này, Zsolt Nagy đã tung ra cú sút tuyệt đẹp khiến khán đài tại Molineux như chết lặng. Đến đây, Hungary gần như chắc chắn đã bỏ túi 3 điểm.

Mọi thứ ngày càng trở nên tồi tệ hơn cho đoàn quân HLV Gareth Southgate khi trung vệ John Stones nhận tấm thẻ vàng thứ hai và buộc phải rời sân.

Sự chênh lệch về mặt quân số đã được Hungary tận dụng tốt, khi cầu thủ vào sân thay người  Daniel Gazdag ghi bàn thắng ấn định tỷ số 4-0 chung cuộc.

Đây có thể được xem như một trong những thắng lợi lịch sử của Hungary trước tuyển Anh. Với 3 điểm có được, hiện tại Hungary đã vươn lên dẫn đầu bảng đấu với 7 điểm. 

Trường Sơn - Theo saigonthethao.vn

Szép volt, fiúk!

 

Ez a kép, igen ez az, amelyre vártam egész életemben!

Ilyennek szerettem volna mindig látni a magyar válogatottat.

Ezért győztünk, mert a magyar lélek az pont ilyen!

KÖSZÖNÖM ISTENEM! KÖSZÖNÖM NEMZETEM! KÖSZÖNÖM FIÚK!

Tóth Zoltán

Monday, June 13, 2022

Bình luận bóng bánh

 U23

   1. Thú thực xem giải U23 thích hơn xem vòng loại thứ 3 WC. Chẳng phải vì cầu thủ hay hơn hay HLV "kỳ tài" như các BLV đang tung hô. Nhiều cảm xúc hơn. Cũng như xem bóng đá nữ thích hơn bóng đá nam, giải cơ quan hay giải làng hay hơn xem V-League. Muốn có cảm xúc đối thủ phải đồng cân lạng và có xác suất cho các kịch bản khác nhau. 

  2.  Trận hôm qua các báo lại nói là "ngẩng cao đầu", "suýt làm nên chuyện". Tôi hoàn toàn không thấy suýt hay soát nào cả. Ta thua họ toàn diện và khác về đẳng cấp, đến mức đa số thời gian không giữ nổi bóng để chuyền lấy 3 nhịp trở lên mỗi khi có bóng. Khi họ có bóng, 3-4 cầu thủ của ta cũng không truy cản được một người của họ. 

  3. Công bằng mà nói Việt Anh, Thanh Bình đá đạt yêu cầu. Hai hậu vệ cánh tròn vai. Mạnh Dũng có nét đáng yêu. Các tiền vệ và tiền đạo khác cũng cố gắng trình diễn những gì họ có, nhưng không có tác dụng gì. Mà không có tác dụng tức là thất bại. Mà đá bóng quan trọng nhất chỉ là hướng tới kết quả. Không thắng cũng được, nhưng phải có các cố gắng hướng tới kết quả. 

  4. Thực tế, chúng ta đá như để lấy tiếng "ngẩng cao đầu", hùng hục như húc vào đá, đá kiểu chỉ đi đến một kết cục duy nhất là thua. Nếu gọi là đá đẹp, thì Hoàng Anh Gia Lai và Công Phượng đã làm từ nhiều năm nay. Tôi không cho là tấn công biên, sút xa được vài quả là đẹp hay là toàn bộ mục tiêu của việc tham gia giải. 

  5. Lý lẽ "thử nghiệm" cũng không đúng. Thử nghiệm chỉ tốt khi có phương án dẫn đến cơ hội thắng. Cách đá như hôm qua không có cơ hội nào cả. May mà khi thủ môn bị  đuổi đã sắp hết giờ, có khả năng vỡ trận và thua nặng sấp mặt luôn.  Chúng ta đã quá lạc quan tếu, phổi bò, nông nổi, đá không suy nghĩ. 

   6. Thời HLV Park Hang Seo có thể nói chúng ta đã "tìm ra" một phương án tương đối thành công với các đội bóng Tây Á trên cơ. Nếu chúng ta muốn thử nghiệm thì hãy kiện toàn phương án đó. Tôi không đòi hỏi phải đá 3 hậu vệ, nhưng đá phải điềm tĩnh, chững chạc và chú trọng an toàn. Chúng ta có ở đẳng cấp để thủ môn rời xa khung thành 30-40m để chơi bằng chân, trong khi chỉ có duy nhất 1 hậu vê ở phần sân nhà không?

   7. Thắng thua là chuyện thường, nhưng đá như hôm qua chúng ta sẽ không bao giờ thắng được và vì thế thử nghiệm không có bổ ích gì.

Nguyễn Ái Việt (DEBRECEN.vidi72)

Monday, May 23, 2022

Bóng đá SEA Games 31: U23 VN đã rất may mắn vì ko thua!

 «CHỦ-NGHĨA ÁI-QUỐC TÚC-CẦU» của NGƯỜI VIỆT

Chiến thắng của Tuyển U23 Việt trong trận chung kết môn bóng đá nam SEA Games 31 tối 22 tháng 5 hoàn toàn do may mắn, chứ không hề do sự vượt trội của năng lực.

Tuyển U23 Thái rõ ràng cầm bóng nhiều hơn, tấn công sắc sảo hơn, và đã có không ít cơ hội ghi bàn trong những tình huống mà tuyến phòng thủ của Tuyển U23 Việt thực sự chệch choạc và tê liệt. Vấn đề của người Thái chỉ là thần May Mắn đã không niềm nở với họ.

Việt Nam trận này chơi phòng ngự - phản công cũng không phải là một sáng tạo gì ghê gớm, mà là sự lựa chọn không mạo hiểm của kẻ yếu. Trong mọi trận túc cầu, khán giả được tận hưởng nhiều nhất khi cả hai đội cùng chơi tấn công và khi đó, dĩ nhiên, số bàn thắng sẽ nhiều hơn. Lối chơi phòng ngự - phản công và việc chỉ có 01 bàn thắng duy nhất sau hơn 2 phần 3 thời gian trận đấu không thể ghi bàn trong điều kiện lợi thế sân nhà tự nó nói lên rằng Tuyển U23 Việt không hơn gì Tuyển U23 Thái về đẳng cấp, thậm chí vẫn còn non hơn đối thủ về cả kỹ thuật cá nhân, kỹ năng hiệp đồng đồng đội, tâm lý thi đấu và thể lực.

Mặt khác, một chiến thắng cơ bắp trình còi ở tầm khu vực có đáng để tự hào thái quá như thế không? Thực chất, sự khao khát chiến thắng trong môn bóng đá nam và cách ăn mừng chiến thắng (nhắc lại là đạt được do may mắn) như đang thấy chỉ là sự phản ánh của một tâm lý tự tôn đã bị vùi dập thường xuyên dưới mặc cảm yếu đuối và tự ti, và bị tổn thương triền miên bởi những thất bại ê chề trong hầu như mọi lĩnh vực của đời sống, từ kinh tế - xã hội đến chính trị. 😳

Nguyễn Quốc Khánh

Monday, December 27, 2021

Bình luận bóng đá: AFF Cup

 Xem đội tuyển VN đá giải AFF cup lần này thấy mọi thứ đều tốt, chỉ dở mỗi chuyện ghi bàn thôi. Cả trận với Indo chỉ cần ghi 1 bàn thôi cũng không không làm được. Cuối trận với đội Campuchia chỉ cần ghi thêm một bàn nữa thôi cũng không làm được. Trận cuối cùng với Thái Lan chỉ cần ghi hai bàn thắng thôi cũng không làm được. Nói chung với đội yếu hay đội mạnh thì cái dở của đội tuyển cũng chỉ là không ghi bàn mà thôi.

Cũng may là ở bán kết gặp đội Thái Lan thì thua cũng vinh dự, chứ  gặp và thua đội Singapore thì xấu hổ lắm.

Nếu FIFA đổi luật sang chơi đẹp mà không cần quan tâm đến bàn thắng thì Việt Nam đã vô địch Đông Nam Á rồi.

Thực ra, khi cả nước đã chuyển từ tự tin sang tự kiêu, đặc biệt là trên báo chí và truyền hình, thì việc đổi tuyển thua trận là đương nhiên. Đừng có trách các cầu thủ.

Ngô Mạnh Hùng

Wednesday, August 18, 2021

Vĩnh biệt danh thủ kiệt xuất, A Világklasszis támadó!

Gerd Müller, Khẩu Đại Pháo của nước Đức, một trong những cầu thủ ghi bàn xuất sắc nhất thế giới vừa qua đời.

Thế giới bóng đá đã ghi lại lịch sử bóng đá đầy kỳ tích của anh ở Bayern München và đội tuyển Đức với danh hiệu "Bomber der Nation" (vua dội bom) và "kleines dickes Müller".

Vua dội bom (World Cup-1974)
Ảnh: UK Today News

Cuộc sống ko chỉ đầy hào quang, chính rượu đã hủy hoại danh thủ sau những điều kỳ diệu đã tạo cho Müller một sự nghiệp sáng chói trên đỉnh cao của danh vọng.

"Nhưng rất may là số phận đã không quá nghiệt ngã với huyền thoại một thời của bóng đá Đức. Những người đồng đội cũ đã không quên anh. Franz Beckenbauer có lần đã nói: "Bóng đá Đức sẽ không thể có được chức vô địch châu Âu năm 1972 cũng như vô địch thế giới năm 1974 nếu không có Müller. Chúng ta không thể để cho một người bạn của chúng ta như Müller phải chịu cảnh hẩm hiu như vậy". Thế là có cả một chiến dịch do những người bạn cũ của Müller ở Câu lạc bộ Bayern Munich, đứng đầu là Uli Hoeness, khi đó đã là một thành viên trong ban lãnh đạo của câu lạc bộ, phát động để giúp đỡ Müller. Thoạt đầu, họ quyên góp tiền để có thể trả lệ phí cho Müller điều trị tại một trung tâm cai nghiện rượu. Rồi sau đó, quan trọng hơn, là tìm cho anh một công việc. Mà không có gì thích hợp hơn cho Müller là được hít thở không khí của bóng đá, điều sẽ giúp anh xa lánh được sự quyến rũ của ma men. Bởi vậy, năm 1992, Câu lạc bộ Bayern Munich đã ký hợp đồng với Müller, thoạt đầu là với nhiệm vụ tìm kiếm những tài năng trẻ cho câu lạc bộ. Tiếp theo, Müller chịu trách nhiệm huấn luyện các tiền đạo trẻ, một công việc mà chắc chắn là anh có nhiều kinh nghiệm để truyền thụ, cũng như huấn luyện các thủ môn của đội bóng để vô hiệu hóa những tiền đạo như Müller. Sau đó, Müller trở thành huấn luyện viên đội bóng nghiệp dư của Câu lạc bộ Bayern Munich." (Wikipedia)

Những đồng đội thật sự của Müller đã làm những điều đáng cảm phục!

Gerd Müller with the Bundesliga "Torschützenkanone" or goal scorer's canon, which he won on seven occasions (Ảnh: DW)

Tuesday, December 10, 2019

SEA Games: VN trở lại ngôi vị của mình ở ĐNA

Trận thắng huy hoàng sau 60 năm chờ đợi của bóng đá Việt Nam

Thi đấu 7 trận trong 15 ngày và chưa để thua bất cứ đội bóng nào, U22 Việt Nam lần đầu tiên trong lịch sử SEA Games đã mang về tấm huy chương vàng danh giá.
TRẬN THẮNG HUY HOÀNG SAU 60 NĂM CHỜ ĐỢI CỦA BÓNG ĐÁ VIỆT NAM

Thi đấu 7 trận trong 15 ngày và chưa để thua bất cứ đội bóng nào, U22 Việt Nam lần đầu tiên trong lịch sử SEA Games đã mang về tấm huy chương vàng danh giá sau 60 năm chờ đợi.

90 phút thi đấu và 3 bàn thắng lịch sử

Tiếng còi khai cuộc vang lên trên sân vận động Rizal Memorial (Philippines), bắt đầu 90 phút thi đấu trong trận chung kết bóng đá nam SEA Games 30. U22 Indonesia không giấu ý đồ tấn công phủ đầu Việt Nam sau tiếng còi khai cuộc. Indonesia dồn bóng sang hai biên, thực hiện nhiều cú sút xa nhưng không thể gây khó khăn cho Văn Toản cùng đồng đội. 

Về phía U22 Việt Nam, thầy trò HLV Park Hang-seo chủ động chơi áp sát, không để đối thủ có nhiều khoảng trống để phối hợp. Bàn thắng tìm vào lưới đối phương ở phút 39 (Đoàn Văn Hậu). Kết thúc hiệp 1, U22 Việt Nam giành được lợi thế dẫn bàn trước. 


Thế chủ động vẫn thuộc về U22 Việt Nam trong hiệp đấu thứ 2. Đoàn quân của HLV Park Hang-seo không gặp nhiều khó khăn để bẻ gãy những pha lên bóng của đối thủ.

Phòng ngự chặt chẽ, hàng công U22 Việt Nam mang về bàn thắng thứ 2 ở phút 59. Tiến Linh làm tường cho Hùng Dũng băng lên tung cú dứt điểm tuyến hai không cho Nadeo cơ hội cản phá. Phút 73, Văn Hậu lại tỏa sáng, đồng thời đặt dấu chấm hết cho những nỗ lực của U22 Indonesia bằng tình huống băng vào đá bồi sau cú sút phạt khó chịu của Hoàng Đức.



Nỗ lực trong những phút cuối không thể giúp Indonesia có dù chỉ là bàn danh dự. Trận chung kết bóng đá nam khép lại với thắng lợi 3-0 dành cho thầy trò HLV Park Hang-seo.

Chiếc thẻ đỏ và giấc mơ của HLV làm lên kỳ tích cho bóng đá Việt Nam

Phút thứ 77, huấn luyện viên (HLV) Park Hang-seo phải nhận thẻ đỏ do phản ứng với trọng tài chính người Saudi Arabia. Nguyên nhân từ việc trọng tài vẫn để trận đấu diễn ra dù U22 Việt Nam thiếu 2 cầu thủ là Hà Đức Chinh và Văn Hậu. Khi ấy, đoàn quân của HLV Park đang dẫn trước 3 bàn.


HLV người Hàn Quốc cho biết: "Tôi xin lỗi về chiếc thẻ đỏ. Lẽ ra, tôi phải kiềm chế hơn, giữ bình tĩnh hơn. U22 Việt Nam đã chiến thắng, nhưng tôi vẫn muốn gửi lời xin lỗi tới mọi người".

Tuy nhiên, hơn ai hết, người hâm mộ bóng đá Việt Nam đều hiểu ông Park không cần xin lỗi về tấm thẻ đó. Ông bước ra khỏi khu vực dành cho HLV với tràng pháo tay và những tiếng hô vang gọi tên ông.

Ông Park cho biết ông đã mơ cùng tuyển Việt Nam vô địch SEA Games ngay từ khi lên nhậm chức vào 2 năm trước. Ông khẳng định chiến thắng là công lao của tất cả thế hệ đi trước. 

"Bí quyết vô địch SEA Games chính là tinh thần dân tộc".

Song để có được tinh thần dân tộc ấy, trước hết đội bóng phải được dẫn dắt bởi vị thuyền trưởng tài ba. Người đàn ông từng bị chính giới truyền thông quê hương đặt cho biệt danh Sleeping Sir (Ngài ngủ gật) trên băng ghế chỉ đạo trận đấu.

Khoảnh khắc chờ đợi suốt 60 năm của bóng đá Việt

Sau bàn thắng thứ 3 của trận đấu, nhiều người bắt đầu đổ ra đường để ăn mừng. Họ có lý do để tự tin khi mới chỉ phút 73,nhưng đã gần như nắm chắc chiến thắng trong tay. Hai năm nay, người hâm mộ bóng đá Việt Nam đi "bão" nhiều hơn, mỗi lần đi "bão" là cảm xúc khác nhau, và lần này cũng là cảm xúc thật đặc biệt.

Trên sân Rizal Memorial lúc ấy, "cơn bão" từ các khán đài liên tục gọi tên HLV và các cầu thủ, "cơn bão" từ chính trong lòng các chàng trai trẻ tuổi mới đôi mươi, "cơn bão" từ người đàn ông Hàn Quốc tay vỗ lên tim và giơ cao lá cờ đỏ sao vàng. Khoảnh khắc ấy, hàng triệu người hâm mộ bóng đá Việt Nam đã chờ đợi 60 năm nay.

"Sau này khi con lớn, tôi sẽ kể về ngày hôm nay cho con nghe", Hùng Dũng chia sẻ sau trận đấu.

Có lẽ 90 phút này với Hùng Dũng sẽ là những phút giây đáng nhớ nhất cuộc đời anh khi được vinh dự là một trong 2 cầu thủ trên 22 tuổi tham dự giải đấu này. "Bông hoa nở muộn" và sự lựa chọn của HLV Park đến giờ này vẫn chưa có gì phải hối hận. 

Zing.vn