Showing posts with label special. Show all posts
Showing posts with label special. Show all posts

Sunday, July 12, 2026

Phụ nữ

Rốt cuộc, phụ nữ thật sự cần gì?

Một người đàn ông sáu múi hay sáu chiếc xe?

Có lẽ điều đó còn tuỳ vào từng kiểu phụ nữ và từng giai đoạn trong hành trình trưởng thành của họ. Nhưng khi đã đi qua những ngộ nhận đầu đời về sức hấp dẫn, đã từng sống đủ với những điều tưởng là mơ ước, người phụ nữ sẽ nhận ra: họ không thật sự ưu tiên “sáu múi”, cũng không cần “sáu chiếc xe”.

Thứ họ khao khát, là được là chính mình trong một mối quan hệ. Chỉ cần như vậy thôi, mọi thứ còn lại mới có ý nghĩa. Bởi không có tự do nào hạnh phúc hơn việc được sống chân thật mà vẫn được yêu thương trọn vẹn.

Trong tất cả những điều phụ nữ tìm kiếm ở một mối quan hệ, có ba yếu tố cốt lõi không thay đổi:

Sự an toàn (về vật chất, sức khỏe, cảm xúc)

Sự tin tưởng (sự chung thủy, thành thật, cảm giác được chấp nhận, được yếu đuối mà không bị phán xét)

Sự đồng điệu giá trị sống (cùng tần số, cùng nhìn về một hướng)

Phụ nữ không phải là sinh vật bị chi phối hoàn toàn bởi ham muốn vật chất. Điều họ cần sâu xa hơn, là sự kết nối tinh thần. Và điều tổn thương nhất, chính là bị định nghĩa rẻ rúng.

Giá trị của một người phụ nữ không nằm ở việc cô ấy chọn ai, mà nằm ở chỗ cô ấy có dám không chọn, nếu mối quan hệ đó khiến mình đánh mất bản thân.

Đã có rất nhiều thế hệ phụ nữ đi qua, âm thầm hoặc dũng cảm phá vỡ những định kiến giới. Nhưng đến hôm nay, vẫn có người nói rằng phụ nữ không nên thành đạt, rằng đàn ông thông minh sẽ không bao giờ lấy phụ nữ thành đạt làm vợ.

Nếu Hai Bà Trưng còn sống, chắc hẳn sẽ rất đau lòng khi nghe điều này. Vì các bà đã leo lên lưng voi không phải để chứng minh rằng mình hơn đàn ông, mà bởi không thể tiếp tục cúi đầu trước một định nghĩa bị áp đặt.

Chúng ta không thể tiếp tục định nghĩa giá trị phụ nữ bằng mức độ dễ bảo, bằng khả năng giữ lửa cho đàn ông hay số lần im lặng đúng lúc.

Phụ nữ có thể dịu dàng, và vẫn có thể thành đạt. Họ có thể làm lãnh đạo, và vẫn là một người mẹ, một người vợ, một người tình đầy cảm xúc. Sự hiền hậu không nằm ở việc chịu đựng, mà ở cách họ dùng quyền lực bằng lòng nhân hậu.

Nếu có ai đó e ngại phụ nữ giỏi giang, thì vấn đề không nằm ở người phụ nữ. Nó nằm ở sự bất an của người đàn ông khi đứng cạnh trí tuệ mà anh ta không kiểm soát được.

Một người đàn ông thực sự thông minh sẽ không sợ tiếng nói của phụ nữ. Anh ấy không ngại khi người phụ nữ có tài sản, có danh tiếng, địa vị, và càng không cần biến cô ấy thành một sự lựa chọn trong thế giới của mình. Anh ấy chọn đồng hành, chứ không chọn ai đi sau lưng.

Phụ nữ không cần xin phép để được toả sáng. Họ cũng không cần làm mình nhỏ lại để người khác thấy mình đủ lớn. Và họ chắc chắn không sinh ra để trở thành sự chọn lựa của ai cả.

Họ là chính họ, một bản thể tự do, đủ đầy, sâu sắc, dịu dàng và mạnh mẽ. Và nếu một người phụ nữ như vậy đến với bạn, đó không phải là điều bạn kiểm soát. Mà là điều bạn có may mắn đồng hành.

FB-Một lần tới nhân gian, phải sống đời rực rỡ

Saturday, May 9, 2026

Tin UFO/UAP

HỌ ĐÃ CÓ VÀ HỌ ĐÃ ĐẾN

Loài người chúng ta không cô đơn trong vũ trụ. Alien là có thật. Họ đã đến trái đất nhiều lần.

Tài liệu mật về UFO nay gọi là UAP vừa được Nhà Trắng cho giải mật đã nói lên điều này.
Sau đây là tổng hợp thông tin của bạn Kevin Nguyen để chúng ta đỡ phải đọc đến tận 120 trang tiếng Anh tài liệu. Rất cám ơn bạn Kevin về bảng tổng hợp này. (mọi người nên vào đọc để đưa ra nhận định của riêng mình) 

Vào ngày 8/5/2026, Bộ Quốc phòng Mỹ (Lầu Năm Góc) đã chính thức bắt đầu chiến dịch giải mật hồ sơ về các Hiện tượng Dị thường Không xác định (UAP) – thuật ngữ mới thay thế cho UFO. Đây là kết quả từ sắc lệnh của Tổng thống Donald Trump ký hồi tháng 2/2026 nhằm thúc đẩy sự minh bạch.

1 - Sắc lệnh Tổng thống: Việc công bố là kết quả của lệnh hành pháp từ đầu năm 2026 nhằm minh bạch hóa dữ liệu quân sự.
2 - Vai trò của AARO: Văn phòng Giải quyết Bất thường Toàn miền là cơ quan đầu não xử lý dữ liệu.
3 - Thay đổi thuật ngữ: UAP (Hiện tượng Dị thường Không xác định) chính thức thay thế UFO để bao hàm cả vật thể dưới nước và trong không gian.
4 - Cổng thông tin tập trung: Chính phủ Mỹ thiết lập một "kho lưu trữ số" công khai để người dân truy cập.
5 - Lộ trình giải mật: Tài liệu được tung ra theo từng đợt để tránh gây sốc hệ thống và rò rỉ an ninh.
6 - Sự tham gia của Quốc hội: Các phiên điều trần công khai được tổ chức song song để gây áp lực lên các cơ quan tình báo.
7 - Bảo vệ nhân chứng: Luật mới bảo vệ những người tố giác (whistleblowers) khỏi bị trừng phạt khi tiết lộ thông tin về UFO.
8 - Tiêu chuẩn hóa báo cáo: Quân đội áp dụng một mẫu báo cáo chung cho tất cả các binh chủng.
9 - Kinh phí điều tra: Ngân sách quốc phòng 2026 dành một khoản riêng cho việc phân tích dữ liệu cảm biến UAP.
10 - Hợp tác quốc tế: Mỹ chia sẻ một phần dữ liệu với các đồng minh NATO để đối chiếu radar toàn cầu.
11 - Giám sát dân sự: Các tổ chức khoa học tư nhân được mời tham gia phản biện dữ liệu giải mật.
12 - Phân loại độ bảo mật: Các tệp tin được gán nhãn lại từ "Tối mật" sang "Không mật" sau khi đã che mờ các chi tiết nhạy cảm.
13 - Thời hạn lưu trữ: Quy định mới yêu cầu các hồ sơ UAP phải được xem xét giải mật sau mỗi 10 năm.
14 - Thông điệp Chính phủ: Khẳng định "Minh bạch không đồng nghĩa với việc xác nhận có người ngoài hành tinh".
15 - Tăng tốc tức thời: Khả năng thay đổi vận tốc từ 0 đến siêu thanh mà không tạo ra tiếng nổ siêu thanh (sonic boom).
16 - Cơ động phi lý: Chuyển hướng 90 độ ở tốc độ cao mà không gây hư hại cấu trúc vật thể.
17 - Chống trọng lực: Vật thể lơ lửng không cần cánh, động cơ phản lực hay bất kỳ bề mặt điều khiển khí động học nào.
18 - Khả năng xuyên môi trường: Di chuyển liền mạch giữa không trung, mặt nước và quỹ đạo thấp của Trái Đất.
19 - Tàng hình radar: Nhiều vật thể có khả năng biến mất khỏi hệ thống radar quân sự trong khi vẫn nhìn thấy bằng mắt thường.
20 - Ký hiệu nhiệt: Một số UAP không tỏa nhiệt lượng từ động cơ, thách thức các định luật nhiệt động lực học thông thường.
21 - Phát xạ điện từ: Gây nhiễu sóng radio, hệ thống dẫn đường và liên lạc của máy bay quân sự khi tiếp cận gần.
22 - Cấu trúc vật lý: Được mô tả là có bề mặt kim loại bóng loáng hoặc dạng vật chất như thể plasma.
23 - Kích thước đa dạng: Từ các quả cầu nhỏ đường kính vài mét đến các vật thể khổng lồ như "tàu mẹ".
24 - Hình dạng phổ biến: Hình đĩa (Disc), hình quả bóng bầu dục (Tic-Tac), hình tam giác đen và hình cầu.
25 - Ánh sáng tự thân: Khả năng tự phát sáng với cường độ cao hoặc thay đổi màu sắc khi chuyển trạng thái chuyển động.
26 - Im lặng tuyệt đối: Phần lớn các vụ chạm trán ghi nhận vật thể di chuyển mà không phát ra bất kỳ âm thanh nào.
27 - Vùng tác động: Tạo ra một "vùng nhiễu" xung quanh vật thể, có thể bẻ cong ánh sáng (ngụy trang quang học).
28 - Nguồn năng lượng: Giới khoa học nghi ngờ việc sử dụng năng lượng điểm không (Zero-point energy) hoặc phản vật chất.
29 - Sự biến mất đột ngột: Vật thể có thể "tắt" ánh sáng hoặc di chuyển cực nhanh tạo cảm giác biến mất ngay tại chỗ.
30 - Định vị GPS: Ghi nhận sự sai lệch vị trí nghiêm trọng của các thiết bị theo dõi khi ở gần UAP.
31- Ảnh hưởng sinh học: Gây bỏng, buồn nôn hoặc mất phương hướng cho con người ở khoảng cách gần.
32 - Tương tác vật chất: Có khả năng đi xuyên qua các vật thể rắn như mây dày hoặc thậm chí là nước mà không tạo ra sóng xung kích.
33 - Tính chất tự phục hồi: Một số video cho thấy vật thể dường như thay đổi hình dạng (shape-shifting) trong khi bay.
34 - Tần số rung động: Các cảm biến âm thanh ghi lại được những tần số siêu âm kỳ lạ phát ra từ vật thể.
35 - Điều khiển từ xa: Nghi vấn nhiều UAP là các thiết bị tự hành thông minh thay vì có thực thể sinh học điều khiển.
36 - Phản xạ Radar: Đôi khi vật thể hiển thị như một "khối đặc" nhưng đôi khi lại mờ nhạt như một bóng ma điện tử.
37 - Khả năng phân tách: Ghi nhận một vật thể lớn tách thành nhiều vật thể nhỏ và ngược lại.
38 - Quỹ đạo bay không thể dự đoán: Không tuân theo các đường bay hàng không thông thường.
39 - Tương tác thông minh: Vật thể dường như có phản ứng lại với các hành động bám đuổi của phi công quân sự.
40 - Vụ việc Tic-Tac (2004): Hồ sơ đầy đủ về cuộc chạm trán của tàu sân bay USS Nimitz.
41 - Sự cố Gimbal (2015): Video nổi tiếng về vật thể xoay tròn trên không trung.
42 - Vùng tập trung hạt nhân: UAP thường xuyên xuất hiện quanh các kho chứa vũ khí hạt nhân và tàu sân bay nguyên tử.
43 - Biển Đông và Hoa Đông: Khu vực có tần suất xuất hiện UAP cao được ghi nhận bởi hải quân các nước.
44 -Căn cứ Area 51: Các tài liệu mới làm rõ ranh giới giữa thử nghiệm máy bay mật và các hiện tượng không giải thích được.
45 - Hành lang Alaska: Nơi ghi nhận nhiều vụ bắn hạ các vật thể bay không xác định vào đầu năm 2023.
46 - Vụ Roswell (1947): Các bản ghi chép gốc từ FBI được giải mật thêm, làm rõ các chi tiết mâu thuẫn trước đây.
47 - Dữ liệu Apollo: Các báo cáo của phi hành gia về những vật thể bám đuổi tàu vũ trụ trên đường lên mặt trăng.
48 - Sự cố Phoenix Lights: Phân tích lại các video và lời khai về vật thể hình tam giác khổng lồ năm 1997.
49 - Các vụ việc tại Trung Đông: UAP bám theo các máy bay không người lái (drone) của Mỹ tại các vùng chiến sự.
50 -Bermuda Triangle: Dữ liệu mới về các vật thể chìm (USO) tại khu vực Tam giác quỷ.
51 - Vệ tinh GPS: Ghi nhận các vật thể di chuyển giữa các vệ tinh ở quỹ đạo tầm cao.
52 - Căn cứ quân sự tại Nhật Bản: Các vụ xâm nhập không phận bởi vật thể hình cầu vào đêm tối.
53 - Sự cố Malmstrom AFB: Hồ sơ về việc UAP làm vô hiệu hóa các tên lửa hạt nhân trong hầm chứa.
54 - Vùng LEZ (Low Emission Zone): Một số báo cáo cho thấy UAP có xu hướng tránh các vùng ô nhiễm nặng hoặc điện từ cao.
55 - Đường bay dân dụng: Sự gia tăng các báo cáo từ phi công thương mại trên các tuyến đường bay quốc tế.
56 - Vụ Tehran (1976): Giải mật các bức điện ngoại giao liên quan đến vụ đánh chặn UFO của không quân Iran.
57 - Nam Cực: Các phát hiện về tín hiệu nhiệt dị thường dưới lớp băng trùng khớp với sự xuất hiện của UAP.
58 - Tàu sân bay USS Gerald R. Ford: Các báo cáo mới về UAP xuất hiện quanh tàu sân bay hiện đại nhất thế giới.
59 - Rừng Rendlesham: Cung cấp thêm lời khai từ các nhân chứng quân sự Anh về vụ "Roswell nước Anh".
60 - Núi Shasta: Địa danh nổi tiếng thường xuyên có báo cáo về các vật thể bay dạng đĩa.
61 - Vụ việc tại Brazil: Sự hợp tác giữa Mỹ và Brazil trong việc điều tra vụ rơi vật thể lạ năm 1996.
62 - Kính thiên văn James Webb: Một số dữ liệu quang phổ không giải thích được từ không gian sâu.
63 - Sự cố tại Ukraine: Các báo cáo về vật thể lạ xuất hiện trên vùng chiến sự được ghi lại bởi camera hồng ngoại.
64 - Các căn cứ radar tại Hawaii: Ghi nhận các mục tiêu di chuyển với tốc độ Mach 20.
65 - David Grusch: Cựu quan chức tình báo khẳng định Mỹ sở hữu xác tàu UAP.
66 - Ryan Graves: Phi công hải quân đại diện cho nhóm phi công thường xuyên gặp UAP khi diễn tập.
67 - David Fravor: Chỉ huy phi đội Black Aces, nhân chứng trực tiếp vụ Tic-Tac.
68 - Buzz Aldrin: Những tuyên bố muộn về vật thể lạ trong sứ mệnh lịch sử.
69 - Nhân viên radar dân dụng: Những người từng bị buộc im lặng sau khi ghi nhận vật thể bay siêu tốc.
70 - Bác sĩ quân y: Những người điều trị cho nhân chứng bị thương do tiếp cận UAP.
71 - Các nhà khoa học NASA: Những người bắt đầu thay đổi quan điểm từ hoài nghi sang nghiên cứu nghiêm túc.
72 - Cựu giám đốc AARO: Những chia sẻ về áp lực chính trị khi điều tra UFO.
Nhân viên thu hồi vật thể: Lời khai về các đội chuyên trách thu hồi mảnh vỡ không xác định.
73 - Phi công hãng hàng không thương mại: Sự thành lập hiệp hội báo cáo UAP ẩn danh.
74 - Thủy thủ tàu ngầm: Ghi nhận các tín hiệu sonar di chuyển với tốc độ không tưởng dưới nước.
75 - Các chuyên gia hình ảnh: Phân tích độ xác thực của các video giải mật, loại trừ giả thuyết CGI.
76 - Nhà vật lý học: Các lý thuyết mới về "Đa vũ trụ" hoặc "Chiều không gian thứ 4" để giải thích UAP.
77 - Các quan chức ngoại giao: Tiết lộ về các thỏa thuận ngầm giữa các quốc gia về vấn đề UFO.
78 - Người dân địa phương: Những người sống quanh các căn cứ quân sự hẻo lánh.
79 - Nhân viên vệ tinh: Ghi nhận các vật thể "vào và ra" bầu khí quyển Trái Đất.
80 - Các nhà nghiên cứu độc lập: Vai trò của các tổ chức như MUFON trong việc cung cấp dữ liệu đối chứng.
81 - Các cựu Bộ trưởng Quốc phòng: Những người thừa nhận sự tồn tại của chương trình nghiên cứu UFO bí mật.
82 - Phi hành gia quốc tế: Các báo cáo tương tự từ phi hành gia Nga và Trung Quốc.

Từ những tin tức chính thống bên mỹ đưa ra có thể khẳng định: 
 - UFO không còn là chuyện viễn tưởng đơn giản mà là vấn đề an ninh quốc gia.
- Sâu xa hơn là các cuộc thảo luận về vị thế của con người trong vũ trụ nếu có văn minh khác.
- Mỹ vẫn luôn đi đầu và Hy vọng về việc ứng dụng công nghệ UAP vào giao thông và năng lượng sạch.
Chính phủ Mỹ khẳng định đợt công bố 5/2026 mới chỉ là sự khởi đầu của một kỷ nguyên minh bạch mới. 


Mong chờ để bên Mỹ tung thêm thông tin mới để hóng hớt vụ này.

Nguồn: Kevin Nguyen (copy từ fb-Huỳnh Ngọc Chênh)

Tuesday, February 24, 2026

Câu chuyện cuộc sống

 Nói thẳng cho vuông thế này: cơ thể bạn không phải nhà trọ miễn phí. Và tình dục chưa bao giờ là một trò chơi “vui thì chơi, chán thì bỏ” vô hại như nhiều người vẫn tự trấn an mình.

Tôi không bàn đạo đức. Tôi nói về giá trị. Giá trị của thân thể. Giá trị của tâm lý. Và giá trị của sinh lực sống.

Từ Đông y, triết học phương Đông cho đến tâm lý học hiện đại, có một điểm giao nhau rất rõ: phóng túng tình dục luôn đi kèm hao tổn. Cả nam và nữ đều bị ảnh hưởng, nhưng phụ nữ chịu sâu hơn. Vì phụ nữ là hệ tiếp nhận.

Tiếp nhận thân xác.

Tiếp nhận cảm xúc.

Tiếp nhận hormone.

Tiếp nhận sự gắn bó sinh học.

Sinh học không quan tâm bạn tin vào “tự do” hay “hiện đại”. Cơ thể vận hành theo quy luật của nó.

Càng nhiều bạn tình, nguy cơ càng cao: viêm nhiễm, rối loạn nội tiết, u xơ, u nang, sang chấn tâm lý, rối loạn gắn bó, lo âu và trầm cảm. Đây không phải lời dọa dẫm tâm linh. Đây là y khoa và tâm lý học đã nói rất rõ.

Về mặt cảm xúc, mỗi lần quan hệ, cơ thể tiết ra oxytocin – hormone gắn kết. Phụ nữ gắn kết mạnh hơn đàn ông về mặt sinh học. Bạn có thể nghĩ “chỉ là vui thôi”, nhưng cơ thể bạn thì không. Nó ghi nhớ. Nó in dấu.

Còn “năng lượng” – nếu nói đơn giản: khi bạn cho phép ai đó chạm vào mình, bạn cho họ quyền ảnh hưởng đến hệ thần kinh, cảm xúc và ký ức của bạn.

Cơ thể bạn là một ngôi đền. Nếu bạn mở cửa như quán cà phê 24/7, đừng ngạc nhiên khi bên trong dần hỗn loạn.

Không ai cấm bạn sống tự do. Nhưng đừng nhầm tự do với buông thả. Tự do thật sự luôn có ranh giới và trách nhiệm.

Tu thân không phải là đoạn dục cực đoan. Mà là biết tôn trọng cơ thể mình, chọn lọc người bước vào đời, và không để cô đơn đẩy bạn vào những quyết định khiến bạn phải trả giá lâu dài.

Đáng sợ không phải là tình dục.

Đáng sợ là khi bạn xem nhẹ chính mình.

Bùi Hương Ly

Sunday, February 22, 2026

Doanh nghiệp "cha truyền con nối"

Doanh nghiệp gia đình – mô hình kinh tế bền vững mà Việt Nam đang thiếu 

Sống ở Ý gần ba năm, mình dần hiểu rằng nước Ý không được xây dựng bởi những tập đoàn khổng lồ hay những trung tâm thương mại sáng choang. Nó được giữ gìn bởi những cửa tiệm nhỏ nằm rải rác trong từng ngôi làng, từng con phố, nơi người đứng sau quầy không chỉ bán hàng mà còn giữ gìn danh dự gia đình.

Hôm nay mình ghé một tiệm thịt gia đình hơn 60 năm tuổi ở một làng nhỏ vùng Piemonte. Không phải thành phố du lịch, không phải nơi đông đúc, chỉ là một ngôi làng yên bình giữa núi đồi. Nhưng bước vào bên trong, mình thực sự bất ngờ. Không gian được chăm chút kỹ lưỡng, gỗ ốp tường ấm áp, kệ gia vị xếp ngay ngắn trong những hũ thủy tinh, thịt được cắt gọn gàng và trưng bày sạch sẽ. Không hề phô trương, nhưng mọi thứ đều cho thấy một sự tôn trọng sâu sắc dành cho nghề.

Chỉ đọc câu chuyện thương hiệu của họ thôi cũng đủ cảm nhận tinh thần ấy. Họ tự nhận mình là những người thợ thủ công của Piemonte, sống theo nhịp tự nhiên và giữ một sự “cứng đầu” rất riêng – sự cứng đầu thể hiện trong những hành động hằng ngày, cụ thể và chân thật. Mình thích cách họ dùng chữ đó. Cứng đầu để không chạy theo lợi nhuận nhanh. Cứng đầu để không công nghiệp hóa mọi thứ. Cứng đầu để giữ đúng cách làm mà ông nội họ đã gây dựng từ năm 1962.

Họ xem những con vật mình nuôi như một phần của gia đình. Họ tự chuẩn bị đất, tự sản xuất thức ăn, chăm sóc từ khi sinh ra và đặt sự khỏe mạnh của chúng lên hàng đầu. Ở đây, chăn nuôi không phải là một dây chuyền sản xuất. Đó là một mối quan hệ. Và thịt họ bán mang hương vị của cả một vùng đất, không cần những hệ thống truy xuất phức tạp, vì chính họ có thể kể lại toàn bộ hành trình ấy bằng niềm tự hào.

Giá ở đây chắc chắn cao hơn siêu thị. Nhưng người Ý vẫn chọn mua. Vì họ không chỉ mua thực phẩm, họ mua sự tin tưởng. Ở siêu thị, bạn cần mã QR để biết nguồn gốc. Ở đây, người chủ chính là sự bảo chứng. Khi tính tiền, họ còn tặng thêm cho mình một bịch xương để nấu nước dùng cho con trai. Không phải khuyến mãi, không phải chiến lược marketing, chỉ đơn giản là một cử chỉ tự nhiên khi họ thấy một đứa trẻ đứng chờ bên quầy.

Mình nhận ra rằng ở Ý, kinh doanh không tách rời khỏi mối quan hệ. Nghề không chỉ là công việc kiếm sống, mà là danh dự của cả gia đình. Chất lượng sản phẩm chính là bộ mặt của dòng họ. Họ không mở rộng ồ ạt, không hạ tiêu chuẩn để cạnh tranh giá. Họ chấp nhận bán ít hơn, nhưng giữ chuẩn. Họ chọn nhịp sống theo tự nhiên thay vì theo áp lực thị trường.

Có lẽ chính sự “cứng đầu” ấy đã giúp nước Ý giữ được bản sắc của mình giữa một thế giới toàn cầu hóa. Từ thời trang, rượu vang, ẩm thực cho đến những tiệm thịt nhỏ trong làng, triết lý chung vẫn giống nhau: chất lượng quan trọng hơn số lượng, danh dự quan trọng hơn lợi nhuận ngắn hạn, và gia đình quan trọng hơn thương hiệu.

Rời khỏi tiệm, nhìn con trai mình cắn miếng thịt nguội họ tặng thêm, mình chợt hiểu rằng sức mạnh thật sự của một quốc gia không nằm ở những con số tăng trưởng hay những tập đoàn đa quốc gia. Nó nằm trong những cửa tiệm nhỏ, nơi người ta làm nghề bằng lòng tự trọng và niềm tự hào.

Và có lẽ, chính những doanh nghiệp gia đình ấy mới là nền kinh tế bền vững nhất của nước Ý.

Copy từ FB-Sao Hôm Ngọc Huỳnh

Thursday, December 25, 2025

Viết & ghi lại từ chuyện người thật việc thật: Ngôi nhà của chúng ta (27)

Tôi biết rằng, được sống trên quê hương nơi mình sinh ra là đẹp nhất.

Nhưng khi thấy không thể sống hạnh phúc trong một chế độ cầm quyền, cai quản quê hương, thì việc từ bỏ nó để tìm tới một miền đất khác là quyền và bản năng của con người.

Tôi đã đi du lịch, làm ăn từ Âu sang Á, tới Australia, từng định cư nhiều năm ở Ba Lan, trải nghiệm gần khắp châu Âu và cuối cùng chọn Mỹ làm nơi dừng chân.

Mấy chục năm ở châu Âu, dù quen với cái lạnh 15-20 độ âm C của mùa Đông, nhưng tôi vẫn không thể nào thích được.

Mỹ có đủ mọi miền khí hậu, nếu điều kiện sống không bị ràng buộc bởi việc làm, bạn có thể di chuyển đến tiểu bang nào phù hợp nhất.

Nước Mỹ rộng mênh mông, giàu có, văn minh và hiện đại, tập hợp gần như mọi sắc tộc trên thế giới, nên ra ngoài đường tôi hoàn toàn không có cảm giác mình là người nước ngoài.

Cộng đồng người Việt ở Mỹ đông nhất trên thế giới nên không thiếu bất cứ thứ gì cho đời sống sinh hoạt và dịch vụ (đồ ăn thức uống, rau quả tươi sống tự sản xuất tại các tiểu bang nhiệt đới hoặc nhập khẩu).

Ở các tiểu bang có đông người Việt như California, Texas, Georgia, Pennsyvalnia, Washington, New York, Chicago... các dịch vụ ngân hàng, an sinh xã hội đều có đường dây tiếng Việt miễn phí, chỉ cần biết chút ít tiếng Mỹ là không gặp bất cứ khó khăn gì trong giao dịch. 

Dân gốc châu Á gộp lại tất cả chỉ chiếm khoảng 6% dân số Mỹ, điều này nói lên người Mỹ gốc Việt cũng được nhà nước quan tâm, chăm sóc như thế nào.Tôi từng sống trong một khu đến 99% người Mỹ da trắng ở tiểu bang Georgia, tiếp xúc với họ bình đẳng, tôn trọng nhau, chưa bao giờ có mặc cảm là công dân loại 2.

Ưu đãi chăm sóc sức khỏe miễn phí cho trẻ em, người già và các gia đình có thu nhập thấp ở Mỹ là tuyệt vời.

Hệ thống giáo dục trường công miễn phí cho đến hết lớp 12 không thể nào chê.

Xã hội Mỹ tự do, dân chủ là điều đáng ca ngợi nhất. Bạn có đủ các thể loại báo chí, TV, mạng xã hội thiên tả, thiên hữu, trung dung, độc lập... Lựa chọn xem cái gì là quyền của bạn.

Đó cũng là lý do mà hàng triệu người mỗi năm tìm mọi cách xâm nhập vào nước Mỹ, kể cả bất hợp pháp, để rồi xoay xở trở thành công dân Mỹ.

Cho nên, dù xã hội Mỹ trải qua 12 năm khi ông Obama làm tổng thống, đến thời Biden, rồi Trump, có quá nhiều biến động xã hội, quan điểm chính trị cá nhân mâu thuẫn gay gắt, len lỏi cả vào gia đình, bè bạn, mức độ bình yên của xã hội xuống cấp, chia rẽ chủng tộc, hỗn loạn giới tính... nhưng tôi vẫn yêu nước Mỹ và không bao giờ hối hận về sự lựa chọn của mình.

Tôi không phủ nhận trách nhiệm của cả hai đảng Cộng Hòa và Dân chủ trong những biến động dó.

Tìm hiểu lịch sữ Mỹ thì đã có nhiều giai đoạn còn tồi tệ hơn. Nhưng nước Mỹ với hệ thống tam quyền phân lập vững chắc vẫn vượt qua, tự điều chình và tiến về phía trước.

Một vị tổng thống kém có thể làm nước Mỹ xáo trộn cao lắm cũng chỉ trong 2 nhiệm kỳ, mỗi nhiệm kỳ 4 năm.

Còn nước Mỹ với 250 năm lịch sử đã sinh ra nhiều vị tổng thống Mỹ vĩ đại, cho nước Mỹ và cho thế giới.

Giáo sư kinh tế chính trị Pháp-Mỹ Guy Sorman từng nói “Nếu không có nước Mỹ hiện tại, nhân loại sẽ phải tạo ra một nước Mỹ khác”.

Quan điểm chính trị của tôi, thích hay không thích một vị tổng thống là quyền của công dân được Hiến pháp bảo vệ.

Ở nước Mỷ, người ta có thể yêu đất nước mình mà không cần phải tôn thờ bất cứ cá nhân nào.

Nếu có va chạm quan điểm với ai đó, tôi cũng xem là bình thường trong một xã hội tự do và đa nguyên.

Tôi chọn sống thanh thản, tôn trọng người khác và giữ quyền độc lập cho chính mình.

Lê Diễn Đức

Monday, December 15, 2025

Peres và Putin

Câu chuyện giữa Shimon Peres, người có 2 nhiệm kỳ Thủ tướng và 1 nhiệm kỳ quyền Thủ tướng Israel, với Vladimir Putin vào năm 2015, có thể còn được coi là lời khuyên với một số chính khách khác.

Ông Peres chốt hạ một câu khiến ông Putin lặng người: “Tin tôi đi, kẻ thù và hận thù là tổn thất lớn nhất trong cuộc đời. Anh đang đầu tư vào sự ngu ngốc”.

Nội dung cuộc nói chuyện tại buổi gặp mặt cuối cùng giữa cựu Tổng thống Israel Shimon Peres và Vladimir Putin năm 2015 gần đây đã được công bố. Ông Peres đã chân thành giải thích cho Putin, rằng tất cả sẽ mất hết và không còn gì có thể cứu vãn được, vì tất cả các nỗ lực hiện nay của ông Putin đang trở nên vô ích vì sẽ không thể đạt được bất cứ điều gì.

Ông Peres nói với ông Putin: “Anh đang ở độ tuổi 63, còn tôi đã 93 rồi, thế anh muốn đạt được điều gì trong 30 năm tới vậy? Anh đang đấu tranh vì điều gì thế? Vì dân tộc anh hay vì muốn là kẻ thù của người Mỹ chăng?”

Ông Putin đáp: “Không phải như thế”.

Ông Peres hỏi tiếp: “Nước Mỹ muốn chiếm một phần nước Nga chăng? Không, giữa anh và ông Obama có những vấn đề không hiểu nhau chăng?”

Ông Putin vặn lại: “Tại sao ông lại nói vậy?”

Ông Peres trả lời: “Hãy nghe tôi đi, tôi không phải là gián điệp, anh có thể tâm sự với tôi về tất cả kia mà”.

Ông Putin hỏi tiếp: “Thế ông nghĩ sao?”

Và ông Peres liền trả lời: “Hoàn toàn không phụ thuộc vào những gì anh gây ra, nước Mỹ sẽ vẫn chiến thắng đấy”.

Ông Putin hỏi:  “Tại sao như thế?”

Ông Peres trả lời: “Vì họ là những người hạnh phúc, còn anh thì không!”.

Ông Putin cười.

Và ông Peres nói tiếp:“Mỗi ngày, khi một người Mỹ tỉnh dậy vào buổi sáng, anh ta nhìn thấy gì nào? Nhìn về phương Nam là đất nước Mexico họ giang tay đón nhận những người Mexico ở trên đất nước mình. Nhìn về phương Băc, nước Canada, người Canada chẳng phải là những người bạn tốt nhất trong thế giới này sao?

.Vậy thì Obama còn phải lo lắng gì nữa nhỉ? Còn anh, khi anh thức dậy vào buổi sáng, anh có biết chắc rằng ai là hàng xóm thân thiện của anh không? Trung Quốc, Afganistan, Nhật Bản à? Lạy Chúa! Họ biết rất rõ rằng anh có rất nhiều đất đai, và anh không chia cho họ một tấc nào cả đâu. Anh sở hữu tới 20% nước ngọt, nhưng lại có biếu không cho ai một giọt nào cả. đâu! Bởi vậy mà, khi tuyết tan ở vùng Siberia, điều đầu tiên mà anh sẽ nhìn thấy đó là những người Trung Quốc. Bởi vì hiện ở Viễn Đông họ có mặt rất nhiều trong khi tại đó lại có rất ít người Nga của anh”.

Ông Peres cũng đề cập vấn đề thứ hai với ông Putin: “Nước Mỹ là đất nước có sự phân bổ hợp lý nhất giữa diện tích, đất đai và dân số. Ở nước Nga sự phân bổ đó là tồi nhất. Hai mươi triệu cây số vuông. Ôi, lạy Chúa! Nhưng đất nước của anh không có đủ người để đến ở. Người Nga rồi đây sẽ chết dần. Đừng ảo tưởng trước những điều nịnh nọt và tán dương của bọn bồi bút nhé. Không ai tha thứ cho anh cả đâu. Tại sao người Nga tuổi thọ chỉ có 62  trong khi người Mỹ lại thọ đến 82 tuổi?”

Ông Peres lạnh lùng nói tiếp: “Anh hành xử như một vị Sa Hoàng. Các vị Sa Hoàng đã làm gì nào? Họ đã xây dựng hai thành phố St. Petersburg và Moscow như những cái tủ kính  bày hàng. Dù anh muốn hay không, anh sẽ phải thấy điều đó. Những phần còn lại của Nga thì chẳng khác nào đất nước Nigeria, nhưng khác chăng là nó phủ đầy tuyết. Những người dân của anh  đang hấp hối. Anh không cho họ cuộc sống tốt đẹp hơn. Anh có nghĩ rằng họ liệu sẽ tha thứ  cho anh chăng?”

Ông Peres ngừng lại rồi hỏi tiếp: “Thế tại sao nước Mỹ lại tươi đẹp?”

Ông Putin trả lời: “Bởi vì họ là những người hay viện trợ cho các nước khác”.

Ông Peres lại hỏi tiếp: “Tại sao Châu Âu lại có nhiều vấn đề?”

Ông Putin trả lời: “Bởi vì họ thủ cựu”.

Ông Peres tiếp tục giải thích: "Nước Mỹ hay đem cho, mọi người nghĩ rằng đó là vì họ hào phóng. Tôi thì nghĩ rằng đó là bởi vì họ là những người khôn ngoan. Nếu anh hay đem cho, anh tạo ra bạn bè. Việc đầu tư hữu ích nhất đó là gây dựng nhiều bạn bè. Người Mỹ có can đảm chấp nhận kế hoạch Marshall, đem một lượng lớn GDP của họ để cho một Châu Âu đang hấp hối sau chiến tranh lần thứ Hai. Và như vậy, họ đã chỉ ra rằng đó là sự đầu tư tốt nhất trên thế giới. Không có một quốc gia Châu Âu nào mà không trải qua thời kỳ đế chế, Sa Hoàng, Người Pháp và người Anh, người Bồ Đào Nha… và tất cả. Và điều gì đã xảy ra? Họ đã bị ném ra ngoài và không còn gì.

Nước Anh, một đế quốc lớn nhất, nơi mà "mặt trời từng chưa bao giờ lặn", có tất cả các đại dương, và rồi người thổ dân da đỏ tốt bụng đã đuổi họ đi và không để lại gì cho họ ngoài ba hòn đảo nhỏ, để rồi người Anh không biết phải làm gì.

Cuối cùng ông Peres chốt hạ một câu khiến ông Putin lặng người:

“Anh tin tôi đi, kẻ thù và hận thù là tổn thất lớn nhất trong cuộc đời. Anh đang đầu tư vào sự ngu ngốc.

Thái Bá Tân (dịch)

Friday, December 12, 2025

Sinh ra để làm gì?

Cách Mình Tìm Ra Mục Đích Sống (Ikigai), Và Biến Nó Thành Dòng Tiền Bền Vững!

(Ngay cả khi đang ở trong trạng thái mơ hồ)

Có một giai đoạn khá dài, mình sống đúng “chuẩn chỉnh xã hội”:

- Công việc không tệ.

- Thu nhập đủ để không phải lo ngay ngáy.

- Mỗi năm vẫn có vài chuyến đi chơi “cho đỡ chán đời”.

Nhìn từ bên ngoài, đó là “ổn”.

Nhưng tối về, tắt đèn, nằm xuống, trong đầu chỉ còn một câu hỏi rất khó chịu:

“Cuộc đời mình… rốt cuộc để làm gì?”

Và đau ở chỗ này: Mình không hề lười.

Mình đã đọc sách, xem video, làm đủ mọi bài test tính cách, test nghề nghiệp, test Ikigai…như bao người 🙁

Nhưng càng tìm, mình càng… mơ hồ.

- “Mình thích nhiều thứ quá.”

- “Mình làm được nhiều thứ, nhưng cái gì là của mình nhất?”

- “Làm sao để biết mình không phí mất cả đời vào một hướng sai?”

Cho đến một ngày, mình nhận ra một nghịch lý:

- Mục đích sống không xuất hiện khi bạn cố móc nó ra bằng lý trí.

- Nó hiện lên khi năng lượng – kỹ năng – và hành động của bạn… giao thoa ở cùng một tần số.

Và chính lúc mình bớt cố “đẻ” ra purpose, bắt đầu sống như thể mình đã có nó, và mọi thứ từ từ xoay chuyển:

- Mình rõ hơn mình sinh ra để làm gì.

- Mình bắt đầu đóng gói nó thành những thứ có giá trị trao đổi (Value Exchange)

- Và biến nó trở thành một hệ thống để tạo dòng tiền bền vững, chứ không chỉ là “niềm vui nội tâm”.

Dưới đây là 5 chiến lược mình đã đóng gói lại.

Nếu bạn đang ở trạng thái mơ hồ, đây chính là lộ trình để vừa tìm được mục đích sống, vừa biến nó thành thu nhập!

P/S: Như thường lệ, cuối bài mình luôn có quà (Đó là “Ikigai Income Map”), để bạn không chỉ hiểu, mà còn kiếm được tiền từ cái mình sinh ra để làm.

Okay, vào bài thôi! 

Chiến lược 1: Mục đích sống không phải câu trả lời, mà là trạng thái bên trong!

Trước khi bạn “biết mình sinh ra để làm gì”, bạn đã phát một “tín hiệu” rất rõ:

- Có người phát tín hiệu: “Mình đang lạc lối, nhưng mình muốn hiểu bản thân.”

- Có người phát tín hiệu: “Thôi kệ, sống sao cũng được, miễn có lương.”

Vũ trụ không phản hồi theo lời bạn nói, mà phản hồi theo tần số bạn sống.

Hiện thực hoá không phải là ngồi viết 100 lần “Tôi giàu, tôi thành công” trên giấy.

Hiện thực hoá là:

“Mình chọn tin rằng cuộc đời mình có ý nghĩa.

Và từ hôm nay, mình sống như một người đang trên đường bước vào ý nghĩa đó.”

Ikigai, nói cho gọn, là:

- Cái bạn yêu

- Cái bạn giỏi

- Cái thế giới cần

- Và cái bạn được trả tiền

Nhưng nếu bên trong bạn là: “Chắc mình cũng thường thôi mà” thì bốn vòng tròn đó chỉ nằm trên giấy.

Trước khi hỏi “Mục đích sống của mình là gì?”, hãy hỏi:

“Mình có dám tin rằng mình xứng đáng có một mục đích sống, và xứng đáng được trả tiền vì sống đúng với nó không?”

Khi tần số này chỉnh, bạn sẽ không còn đi tìm purpose với tâm thế “xin cho”, mà bắt đầu tìm nó trong trạng thái:

“Mình biết bên trong mình có cái gì đó rất có giá trị.

 Việc của mình là bóc nó ra, nhìn nó cho rõ, rồi trao nó cho đúng người.”

Từ tâm thức đó, mọi quyết định sau này sẽ khác hẳn.

Chiến lược 2: Đừng ngồi đoán Ikigai – hãy biến nó thành chuỗi thí nghiệm (có bằng chứng)

Cách nhanh nhất để “không thể” tìm ra mục đích sống:

Là ngồi nghĩ một mình và chờ “đáp án đúng”.

Mình đã từng:

- Vẽ vòng tròn Ikigai trong sổ.

- Ghi đầy đủ “điểm mạnh – đam mê – giá trị”.

Rồi… đóng sổ, tiếp tục sống y như cũ 🙂

Mọi thứ chỉ thay đổi khi mình làm ngược lại:

Thay vì hỏi “Mục đích sống của mình là gì?”, xong bế tắc.

Mình tập trung vào:

“Trong 30 ngày tới, mình sẽ thử nghiệm những gì?”

Mình chọn ra 3 “vùng nghi vấn Ikigai”:

- Viết & kể chuyện.

- Coaching 1-1, đào sâu vào bên trong người khác.

- Xây hệ thống & sản phẩm giúp người khác thiết kế lối sống và tạo ra dòng tiền từ điều đó dễ hơn trong kỷ nguyên AI.

Rồi mình không ngồi tưởng tượng nữa.

Mình thử nghiệm thật:

- Viết bài đều hơn, coi loại nội dung nào khiến mình… phê, và người khác chạm (Tức là viral đó)

- Coaching free vài bạn, nhìn cảm giác bên trong mình thay đổi thế nào sau mỗi buổi.

- Đóng gói hệ thống mình đang xài thành mini offer, thử bán với giá vừa đủ xem thế nào.

Mình ghi lại:

- Cái gì khiến mình quên mất thời gian?

- Cái gì người ta cảm ơn mình nhiều nhất?

- Cái gì người ta sẵn sàng trả tiền, dù mình còn làm hơi… đơn sơ?

Okay, nhớ nè:

Ikigai không rơi xuống từ trời.

Ikigai được lộ diện khi bạn:

- Chọn 1–3 giả thuyết về việc “Có thể mình sinh ra để làm cái này”.

- Biến nó thành hành động thử nghiệm thật.

- Đo lại cả năng lượng bên trong lẫn feedback bên ngoài.

Từ mơ hồ → rõ dần (Do có bằng chứng)

Từ rõ dần → đóng gói (Tạo thêm niềm tin)

Từ đóng gói → thu tiền (Bắt đầu có “trách nhiệm” với mục đích sống của bạn)

Đó là cách Ikigai thực sự vận hành, không phải Ikigai trên nằm trên cuốn sổ tay của bạn!

Chiến lược 3: Mục đích sống phải được đóng gói thành giá trị cụ thể, chứ không phải caption cảm xúc

Có một cái bẫy rất “tâm linh”:

Cảm thấy rất “thức tỉnh”, rất hiểu bản thân,

nhưng… không ai biết phải trả tiền cho mình vì cái gì.

Mục đích sống không chỉ để bạn cảm thấy mình “đang thức tỉnh”.

Nó phải có hình dạng cụ thể trong thế giới vật lý:

- Một lời hứa: “Mình giúp ai, đi từ điểm A đến điểm B.”

- Một cấu trúc: 4–6 tuần, 3 tháng, 1 năm,… họ sẽ đi với mình như thế nào.

- Một kết quả đo được: thu nhập, sự rõ ràng, trạng thái bình an, kỹ năng mới,…

Ví dụ:

“Mình sinh ra để chữa lành, và cứu thế giới” → quá mơ hồ.

“Mình giúp phụ nữ từng bị bỏ rơi xây lại tự tin và tạo ra thu nhập riêng 20–30 triệu từ chính câu chuyện của họ” → bắt đầu thấy được.

Mọi thứ về tâm linh và không giúp bạn hay người khác thay đổi cuộc sống thì đó chỉ là phù phiếm. 

Và việc hiện thực hoá phải đến từ những dòng chảy rõ ràng.

Năng lượng của bạn → Được đóng gói lại thành một lời đề nghị → Được trao cho đúng người → Được quy đổi thành tiền.

Ngày mình dám viết rõ:

“Mình giúp những anh chị em kinh doanh tự thân có thể tìm được ý nghĩa cuộc đời, và biến lối sống cá nhân trở thành dòng tiền bền vững”

Là ngày:

- Những người “đúng tần số” bắt đầu tự tìm tới.

- Cuộc trò chuyện bớt lan man và đi thẳng vào kết quả.

- Mỗi lần có người chuyển khoản, mình biết rõ mình đã trao lại cái gì.

Mục đích sống + Sự thử nghiệm (hoặc trải nghiệm) + đóng gói = tài sản.

Mục đích sống + để trong đầu = nhật ký.

Bạn chọn mình sống như chủ tài sản, hay tác giả nhật ký, là tuỳ bạn.

Chiến lược 4: Khi bạn căn đúng trục giữa “Ikigai” và “tiền”, tiền trở thành… phụ phẩm

Ở chiến lược 3, mình có nói về tiền như một kết quả từ mục đích sống.

Nhưng ở chiến lược này, mình sẽ xoay chuyển tâm thức bạn 1 chút.

Mình nhận ra một điều khá thú vị:

- Khi mình bán từ năng lượng “Mình cần tiền”, tiền trở thành “người lạ”

- Khi mình bán từ năng lượng “Đây là công việc mình sinh ra để làm”, tiền trở nên rất… thân quen.

Ikigai không chống lại tiền.

Ikigai là sự kết hợp của ý nghĩa và sự đủ đầy.

Trong đạo, có câu: “Vô cầu tự đắc” – không phải “không cần gì”, mà là: 

“Mình không bám chặt vào kết quả, nhưng mình làm rất nghiêm túc phần của mình.”

Khi nói chuyện với khách,

Mình không còn cố chứng minh: “Em có mục đích lắm, em giỏi lắm, em ngon lành cành đào lắm… anh/chị phải mua của em.”

Mình chỉ đứng ở trục rất rõ:

 “Đây là thứ em được sinh ra để làm.

 Nếu anh/chị đang ở đúng giai đoạn này, em có thể giúp.

 Còn nếu chưa phải lúc, mình vẫn chúc nhau đi đúng đường.”

Khi xây dựng content,

Mình không còn nghĩ: “Post này phải ra bao nhiêu đơn?”

Mình chỉ hỏi: “Post này có giúp người đúng nhận ra ‘Đây là thứ mình cần’ không?”

Khi thiết kế chương trình:

- Mình không nhồi nhét để justify giá.

- Mình chọn những yếu tố thật sự tạo ra chuyển hóa.

Kết quả rất “kỳ cục”:

- Dòng tiền tăng trưởng “ổn áp”

- Tệp khách hàng chất hơn.

- Và mình không còn phải chạy theo thị hiếu, vì thị trường niche của mình đã tìm ra mình.

Khi bạn đứng ở trung tâm giữa:

- Thứ bạn yêu

- Thứ bạn giỏi

- Nhu cầu thật của một nhóm người

- Và mức giá khiến cả hai bên đều thấy “happy”

Tiền không phải “mục tiêu cuối”, nó là dòng chảy luôn đi qua bạn – miễn là bạn giữ cho trục mình không lệch.

Chiến lược 5: Mỗi ngày chỉnh 1%, rồi để cuộc đời… xoay nốt phần còn lại

Ngày mình quyết định thật sự sống theo Ikigai, mình không:

- Nghỉ việc hoặc đổi mô hình kiếm tiền ngay lập tức.

- Không bán sạch tài sản để “theo đuổi đam mê”.

- Không tuyên bố với thế giới: “Từ nay mình sống theo mục đích này kia!”

Mình chỉ âm thầm làm 3 việc, lặp lại mỗi ngày:

1/ Điều chỉnh tần số, bằng cách luôn nghĩ rằng: “Hôm nay, mình chọn tin rằng cuộc đời mình không vô nghĩa.

Mỗi việc nhỏ mình làm đúng hướng, đều đang tích lũy.”

2/ Làm một hành động vi mô “đúng trục”:

- Viết 1 nội dung từ Ikigai của mình.

- Giúp 1 người, free hoặc có phí, theo đúng thế mạnh mình muốn sống bằng nó.

- Chăm chút 1 mảnh hệ thống (email, tài liệu, workshop, sản phẩm,…).

3/ Quan sát lại và điều chỉnh:

- Cái này có làm mình thấy “đúng người, đúng việc” không?

- Cái này có giúp người đó tiến gần hơn tới điều họ thật sự muốn không?

- Mình học được gì về bản chất “mục đích” của mình sau mỗi lần thử?

Hiện thực hoá không phải là hy vọng vũ trụ giao hàng “mục đích sống + 9 chữ số doanh thu” tới cửa.

Hiện thực hoá là:

Bạn phát tín hiệu rõ ràng, bạn hành động đều đặn như người đã sở hữu cuộc đời đó,

và bạn sẵn sàng nhận những cơ hội đến dưới hình thù… không như bạn tưởng.

Nhìn lại hành trình của mình:

Từ một người mơ hồ, đọc rất nhiều nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

Thành một người biết rất chính xác:

- Mình sinh ra để giúp ai.

- Giúp họ bằng cách nào.

- Và được trả tiền ra sao cho điều đó.

Đó không phải là “may mắn”.

Đó là kết quả của hàng trăm ngày tinh chỉnh 1%, và tin rằng mỗi % nhỏ đó đều có ý nghĩa.

—---

Yah…và nếu bạn cũng đang mơ hồ.

Không sao hết.

Trong Ikigai, sự mơ hồ không phải là thất bại.

Mơ hồ là giai đoạn “đất đang tơi ra” để gieo một hạt giống mới.

Điều quan trọng không phải là bạn có thuộc hết định nghĩa Ikigai hay đọc bao nhiêu sách về luật hấp dẫn, hiện thực hoá..v.v

Điều quan trọng là:

Hôm nay, bạn có dám tin mình xứng đáng có một cuộc đời trùng với mục đích sống của mình không?

Và bạn có dám làm 1 hành động nhỏ, đưa mình gần nó hơn… 1 bước không?

Maya đã thiết kế một “Ikigai Income Map” – bộ câu hỏi & khung thực hành giúp bạn:

- Gỡ mơ hồ về “Mình sinh ra để làm gì?”

- Xác định nhóm người bạn được sinh ra để phục vụ.

- Biến nó thành 1–2 hướng kiếm tiền bền vững, phù hợp với năng lượng & lối sống của bạn.

Nếu bạn muốn vừa tìm ra mục đích sống,

vừa học cách đóng gói nó thành dòng tiền bền vững,

🎯 Thành công không đến với người chờ đợi, mà đến với người dám thay đổi tư duy và hành động đúng lúc. 

TnBS

Sunday, December 7, 2025

Sống già

 "Càng lớn tuổi, bạn càng tìm kiếm những đôi giày thoải mái hơn. Càng lớn tuổi, bạn càng muốn có sự hiện diện tích cực. 

Càng lớn tuổi, bạn càng ăn uống lành mạnh, tránh rượu bia và đi bộ nhiều hơn. 

Càng lớn tuổi, bạn càng trở nên chọn lọc hơn về con người và mọi thứ xung quanh. 

Càng lớn tuổi, bạn càng ít làm giảm giá trị của sự cô đơn bằng những sự hiện diện không cần thiết. 

Càng lớn tuổi, bạn càng biết khi nào cần im lặng, khi nào cần lên tiếng hoặc bỏ qua. 

Càng lớn tuổi, bạn càng ít phản ứng và thường chọn cách bỏ qua. Càng lớn tuổi, bạn càng chú trọng hơn đến những điều quan trọng. 

Càng lớn tuổi, bạn càng ít thích những cuộc thảo luận, xung đột và thử thách. 

Càng lớn tuổi, bạn càng muốn mọi thứ trở nên dễ dàng hơn, không quan tâm đến mọi thứ và chỉ sống trọn vẹn từng ngày. 

Càng lớn tuổi, bạn càng yêu bản thân mình và yêu sự bình yên, tĩnh lặng."

TnBS

Thursday, December 4, 2025

Robert De Niro: Cuộc đời & điện ảnh

Robert Anthony De Niro chào đời tại New York năm 1943, giữa một thành phố nơi nghệ thuật đường phố, những nhà hát cũ và những giấc mơ chưa bao giờ ngủ yên tạo nên thứ không khí nuôi dưỡng những tài năng táo bạo nhất của điện ảnh Mỹ. Ông lớn lên giữa hai người cha mẹ đều là nghệ sĩ, trong một môi trường nơi mọi cảm xúc đều có chỗ đứng, nơi sự nhạy cảm trở thành một phần của đời sống hằng ngày. Chính không khí ấy đã dệt nên tâm hồn của một diễn viên có khả năng hóa thân đến mức khiến khán giả quên mất người đang đứng trước họ là ai.

Thập niên 1970, khi điện ảnh Hollywood đang bước sang kỷ nguyên mới, De Niro xuất hiện như một làn gió mạnh mẽ. Sự kết hợp giữa trực giác diễn xuất và lao động khổ luyện đưa ông đến với những vai diễn làm thay đổi lịch sử điện ảnh: Travis Bickle trong Taxi Driver, Vito Corleone trẻ tuổi trong The Godfather Part II, Jake LaMotta của Raging Bull. Ông sẵn sàng tăng cân, giảm cân, học nghề, quan sát đời sống thực, đi sâu vào tâm lý nhân vật bằng cách mà giới phê bình gọi là “độ chính xác đáng sợ”. Vai diễn của ông không dựng lên bằng kỹ thuật, mà bằng sự đắm mình tuyệt đối vào thế giới bên trong mỗi con người.

Qua từng thập kỷ, De Niro không ngừng mở rộng biên độ sáng tạo. Khi thì là tay lưu manh đầy bản năng trong Mean Streets, khi lại là người cha với nỗi đau thầm lặng trong Awakenings, lúc khác trở thành gã gangster cô độc trong Heat hay ông trùm lạnh lùng trong Casino. Mỗi nhân vật tựa như một bức chân dung sống động của xã hội Mỹ qua từng giai đoạn. Ông góp phần định hình phong cách của đạo diễn Martin Scorsese, đồng thời trở thành một trong những diễn viên đầu tiên khiến Hollywood nhìn nhận diễn xuất như một nghệ thuật đòi hỏi sự rèn luyện nghiêm túc và chiều sâu nội tâm.

Đi qua tám mươi năm cuộc đời, gương mặt De Niro vẫn mang nguyên nét từng trải của một người đã sống trọn trong điện ảnh. Ông không chỉ để lại dấu ấn bằng những vai diễn lừng lẫy, mà còn bằng lòng kiên định với nghề trong suốt hơn nửa thế kỷ. Dù bước sang tuổi 80, ông vẫn xuất hiện trong các dự án mới, vẫn thử nghiệm, vẫn sống với điện ảnh bằng sự bền bỉ ít ai có được. Sự trưởng thành của ông không nằm trong hào quang, mà trong bước đi âm thầm của người nghệ sĩ biết rằng thời gian là người cộng sự lớn nhất để tạo ra chiều sâu.

Robert De Niro tròn 80 tuổi — một hành trình dài được viết bằng tài năng, sự tận hiến và khả năng nhìn thấy vẻ đẹp trong những nhân vật tưởng chừng khó nắm bắt nhất. Và dù điện ảnh thế giới luôn đổi thay, cái tên De Niro vẫn giữ sức hút đặc biệt như ngày ông mới bước qua sân khấu năm nào.

Pane e Vino - 3 Nguyễn Khắc Cần

Wednesday, December 3, 2025

Tư tưởng ở trên tất cả

Trong cuốn Sapiens - Lược sử loài người, Harari coi tôn giáo là "một hệ thống các quy chuẩn và giá trị con người được xây dựng dựa trên niềm tin vào một trật tự siêu nhiên." Lịch sử tôn giáo và những vị thần trong thần thoại cổ đại đều cho thấy ảnh hưởng của tín ngưỡng với con người, từ thời tiền sử cho đến nay.

Phương Tây có câu: "Cái áo không làm nên thầy tu". Tuy nhiên, nếu ví mỗi cái áo là 1 tôn giáo/tín ngưỡng tôn thờ mới thấy: con người có thể mặc nhiều cái áo khác nhau, như trong tôn giáo đa thần vậy.

Có những cái áo gần giống nhau như Công giáo và Tin Lành, nhưng vẫn nổ ra những cuộc chiến trong thế kỷ 16 và 17 giữa 2 tôn giáo này.

Gần với đa thần giáo, thuyết nhị nguyên tán thành sự tồn tại của 2 sức mạnh đối lập: Thiện và ác. Thế giới là chiến trường giữa 2 thế lực này.

Gần với quy luật tự nhiên hơn cả là Phật giáo, 1 tín ngưỡng lớn, "Phật" có nghĩa là "Người giác ngộ". Tuy nhiên, 99% Phật tử ko thể tới được niết bàn.

Chủ nghĩa thế tục đã đẩy lùi vai trò quan trọng của tôn giáo, nhưng thời hiện đại là lúc con người thể hiện lòng nhiệt thành mãnh liệt với những chiếc áo mới. Chẳng hạn như chủ nghĩa tự do, CNTB, chủ nghĩa dân tộc và chủ nghĩa phát xít. Những tín ngưỡng này ko muốn gọi là tôn giáo, vì tự cho đó là hệ tư tưởng. Nhưng bản chất thì ko khác với tôn giáo về niềm tin.

Do bản chất luôn biến đổi, sapiens là loài vô cùng phức tạp với nhiều tín ngưỡng khác nhau, ngay cả trong 1 cá nhân cũng vậy. Chẳng hạn như những người theo chủ nghĩa nhân văn, họ tôn thờ nhân loại nhưng ko đồng ý với định nghĩa của nó. Trong niềm tin của mình, những người nhân văn chủ nghĩa (gồm 3 nhóm đối thủ) vẫn còn "tranh cãi về định nghĩa chính xác của từ 'nhân loại', giống như các giáo phái Ki-tô chiến đấu về định nghĩa chính xác của Thiên Chúa."*

Khi con người ko tin vào cùng 1 Đấng tối cao, trong 1 thế giới bị chi phối bởi vô số yếu tố có tính hỗn độn, thế giới ở thế kỷ 20, là thời kỳ CNTB thành công nhất với vai trò của Mỹ, và cũng là tôn giáo có ảnh hưởng lớn nhất của lịch sử hiện đại.

(*): Sapiens - Lược sử loài người, trang 288

Hình ảnh (chọn từ net): Ngôi sao David, biểu tượng của Do Thái giáo

Thursday, November 20, 2025

Chủ nghĩa Zion và vai trò của nhà nước Israel ngày nay (3)

CHỦ NGHĨA PHỤC QUỐC DO THÁI THỜI KỲ ĐẦU

Quan niệm hiện đại về chủ nghĩa Phục quốc Do Thái phần nào tách rời khỏi khát vọng tôn giáo. Phong trào Khai sáng thế kỷ 19 cho phép người Do Thái lần đầu tiên rời khỏi các khu ghetto ở châu Âu. Một số người cải đạo sang Cơ đốc giáo và hòa nhập vào xã hội xung quanh. Những người khác, được tiếp xúc với nền giáo dục phổ thông, đã từ bỏ tín ngưỡng tôn giáo của mình, nhưng hiểu rằng cả họ và những người khác vẫn coi họ là người Do Thái. Điều này đặt ra một nghịch lý. Nếu một người có thể không tin vào tôn giáo mà vẫn là người Do Thái, thì "Do Thái" phải có ý nghĩa hơn là chỉ tên gọi của một tôn giáo, một vấn đề đã được Spinoza nêu ra. Những người theo chủ nghĩa phân biệt chủng tộc người Đức đã giải quyết nghịch lý này bằng cách tạo ra một lý thuyết chủng tộc, vốn thiếu cơ sở khoa học thực sự. Những người theo chủ nghĩa xã hội viện dẫn cấu trúc giai cấp bất thường của xã hội Do Thái và gán cho người Do Thái là một "đẳng cấp". Những người theo chủ nghĩa Phục quốc Do Thái đã giải quyết nghịch lý bằng cách tuyên bố rằng người Do Thái là một dân tộc, một thực tế ngầm ẩn trong khái niệm văn hóa và kinh thánh Do Thái về "am Yisrael" (tôi là người Do Thái). Tuy nhiên, người Do Thái là một dân tộc không có quốc gia và sẽ vẫn bất lực về chính trị chừng nào họ chưa có một quê hương quốc gia. Theo hệ tư tưởng chủ nghĩa Phục quốc Do Thái, họ sẽ là khách ở khắp mọi nơi nhưng không có nhà ở bất cứ đâu. Tình trạng vô gia cư này là nguyên nhân của "Vấn đề Do Thái", và nó không thể không bị trầm trọng thêm bởi sự trỗi dậy của chủ nghĩa dân tộc và các quốc gia trong thế kỷ 19. Điều này giải thích tại sao, một cách nghịch lý, tình cảm chống Do Thái lại trở nên rõ rệt hơn ở châu Âu "khai sáng" so với các thế kỷ trước.

Moses Hess, một người Do Thái ít nhiều thế tục và là một người theo chủ nghĩa xã hội, có lẽ là người đầu tiên nêu rõ những ý tưởng này trong cuốn sách Rome và Jerusalem, xuất bản năm 1862, kêu gọi một phong trào dân tộc Do Thái tương tự như phong trào dân tộc chủ nghĩa risorgimento của Ý. Những tình cảm này và những tình cảm tương tự đã được nhiều nhóm nhỏ hình thành chủ yếu ở Đông Âu, nhưng cũng được chấp nhận ở Anh và Hoa Kỳ.

Moses Hess

Tôn giáo và Chủ nghĩa Phục quốc Do Thái

Các nhà lãnh đạo tôn giáo Do Thái có nhiều thái độ khác nhau đối với phong trào Phục quốc Do Thái đang phát triển. Một nhóm kiên quyết phản đối chủ nghĩa Phục quốc Do Thái, vì họ hiểu rằng chủ nghĩa Phục quốc Do Thái cung cấp một lựa chọn thế tục thay thế cho sự độc quyền lãnh đạo cộng đồng Do Thái của họ, và vì lý do thần học. Rabbi Moses Schreiber, Hatam Sofer (1762-1839) là rabbi của Pressburg. Ông phản đối bất kỳ hình thức cải cách nào. Sự phản đối của ông đối với chủ nghĩa Phục quốc Do Thái dựa trên khẳng định rằng chưa ai từng nghĩ đến điều đó trước đây, vì vậy nó chắc chắn là sai:

Tại sao chúng ta phải tìm kiếm những ý tưởng mới mà tổ tiên chúng ta chưa từng nghĩ đến? Nếu ý tưởng định cư là tốt và đẹp lòng Chúa, tại sao tổ tiên chúng ta chưa bao giờ cống hiến hết mình cho nó? Như người ta vẫn nói - bất cứ điều gì mới mẻ đều bị Torah cấm. (Slucki, A,J. ed Shivat Tziyon, Warsaw, 1892, V 1, p 70.)

Rabbi Israel Meir Ha-Cohen của Radun, Hafez Chaim ("người khao khát sự sống") người sáng lập tổ chức chống chủ nghĩa Phục quốc Do Thái Agudath Yisrael, đã bày tỏ quan điểm tương tự:

Chúng ta không có khả năng sửa chữa tình trạng của dân tộc mình, bởi vì chúng ta đang chịu sự chi phối của kẻ thù; chúng ta phải quan tâm đến tình trạng tâm linh của dân tộc mình, vốn đang suy thoái từng ngày, và đưa họ trở về với Chúa. Khi chúng ta sửa đổi hành động của mình, tình trạng vật chất của chúng ta cũng sẽ được cải thiện, như đã được hứa trong Torah. (Poupko, H.L Hakohen, Kitsur Toldot heHafetz Haim, Mikhtevei HeHafetz Haim, Warsaw, 1937, trang 68.)

Một nhóm nhỏ hơn nhiều các nhà lãnh đạo chính thống đã ủng hộ việc định cư trên đất Israel vào cuối thế kỷ 19. Trong số đó có Rabbi Isaac Jacob Reines, người sáng lập phong trào Mizrachi, Rabbi Naphthali Zeev Berlin, và Rabbi Samuel Mohilever (hoặc Mohilewer), người lãnh đạo phe phái tôn giáo của Hovevei Tzion. Họ xem nhiệm vụ của mình là bảo tồn sự thống nhất của dân tộc Do Thái, hoặc kết hợp phong trào Haskalah với Do Thái giáo chính thống, hoặc đảm bảo rằng người Do Thái sùng đạo không đánh mất quyền kiểm soát việc định cư và để những người không theo đạo điều hành cộng đồng Do Thái trên vùng đất Israel, vốn dĩ là thánh địa đối với họ.

Rabbi Isaac Jacob Reines

(còn nữa)

Wednesday, November 19, 2025

Chủ nghĩa Zion và vai trò của nhà nước Israel ngày nay (2)

BỐI CẢNH LỊCH SỬ (tiếp theo)

Spinoza và Chủ nghĩa Phục quốc Do Thái

Tôn giáo của quốc gia Israel, Do Thái giáo, đã hoàn toàn đồng nhất với người dân, đến nỗi hầu như không còn chút ý thức dân tộc hay quốc gia nào còn sót lại. Thật vậy, ở châu Âu thời Trung cổ, "dân tộc" không thực sự tồn tại, và rất ít người thừa nhận mình không theo tôn giáo nào. Một trong những người Do Thái đầu tiên có thể được nghiên cứu như một "trường hợp thử nghiệm" về bản chất của Do Thái giáo là Baruch Spinoza (Baruch d'Espinoza 1632-1677). Spinoza là một người tị nạn khỏi Tòa án Dị giáo Tây Ban Nha và sống ở Hà Lan. Ông bắt đầu từ bỏ những niềm tin mà các bô lão trong giáo đoàn cho là không phù hợp với tôn giáo Do Thái. Spinoza không tin vào tôn giáo truyền thống và cầu nguyện, và ông khẳng định rằng Chúa hiện hữu trong mọi thứ và mọi nơi. Ông bị khai trừ khỏi giáo đoàn Do Thái. Do đó, ông không còn là thành viên của Do Thái giáo nữa. Tuy nhiên, rõ ràng là mọi người đều coi ông là người Do Thái theo một nghĩa nào đó. Do đó, rõ ràng là ngay cả trước thế kỷ 19, người Do Thái và thế giới đã hiểu rằng "Do Thái" không chỉ là một tôn giáo. Spinoza không thể được coi là một người theo chủ nghĩa Phục quốc Do Thái, nhưng đạo đức và cách tiếp cận của ông đối với lịch sử Do Thái và tôn giáo Do Thái đã trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều người theo chủ nghĩa Phục quốc Do Thái thế tục sau này. (xem Yovel, Yirmiyahu, Spinoza và những người dị giáo khác, The Marrano of Reason, Nhà xuất bản Đại học Princeton, 1989).

Giải phóng và Chủ nghĩa Phục quốc Do Thái

Cách mạng Pháp và sự trỗi dậy của Napoleon đã thúc đẩy quá trình giải phóng người Do Thái châu Âu, những người không còn bị bó buộc trong các khu ổ chuột ở các thành phố châu Âu nữa, và trở thành công dân như bao người khác. Cuối cùng, quá trình tự do hóa cũng lan rộng đến Đông Âu và Nga. Thời kỳ Khai sáng của thế kỷ 18 và sự giải phóng của thế kỷ 19 là một cú sốc lớn đối với văn hóa và bản sắc Do Thái. Người Do Thái chia thành nhiều nhóm trong thế kỷ 19. Những người Do Thái cực đoan vẫn trung thành với văn hóa khu ổ chuột, điều này loại trừ khả năng hòa nhập vào xã hội hiện đại hoặc tiếp cận nền giáo dục hiện đại. Một nhóm thứ hai cố gắng hòa nhập hoàn toàn vào xã hội châu Âu, cải đạo sang Cơ đốc giáo và đánh mất bản sắc Do Thái của mình. Nhóm thứ ba tin rằng họ có thể hòa nhập với tư cách là công dân hiện đại, với các quyền bình đẳng và vẫn duy trì đức tin Do Thái của mình, đồng thời từ bỏ bất kỳ sự trung thành nào về văn hóa hay nhóm với Do Thái giáo. Trên thực tế, Do Thái giáo của họ trở nên giống như một nhánh của Tin Lành. Họ tìm thấy nhiều cách nói giảm nói tránh cho bản sắc của mình, chẳng hạn như người Do Thái hoặc người Đức theo đức tin Mosaic. Nhóm này đã sáng lập nên phong trào Do Thái giáo Cải cách. Quan điểm đồng hóa cho rằng một khi người Do Thái "trở nên giống như mọi người khác", họ sẽ được xã hội chấp nhận như những người bình đẳng, và sẽ trở thành người Đức, người Ý, người Anh hoặc người Pháp. Tuy nhiên, trong thế kỷ 19, nhiều người ngày càng nhận thấy rõ ràng rằng việc đồng hóa không nhất thiết là điều mong muốn. Có lẽ điều đó cũng là bất khả thi, vì tâm lý bài Do Thái vẫn không hề suy giảm. Những người theo đạo Thiên Chúa mới được gọi là "Người Đức theo Đức tin Mosaic" đã trở thành đối tượng của làn sóng bài Do Thái ngày càng gia tăng, được gọi là "chủ nghĩa bài Do Thái" ở Đức vào thế kỷ 19.

Sự lên men và hỗn loạn văn hóa do cuộc giải phóng nô lệ gây ra đã tạo ra một loạt các phong trào cải cách tôn giáo, trí tuệ và văn hóa đa dạng trong cộng đồng Do Thái, và chúng cũng phát triển theo nhiều hướng. "Haskalah" hay Khai sáng Do Thái là một phong trào hiện đại hóa Do Thái giáo. Một phần là chủ nghĩa đồng hóa, nhưng một số lãnh đạo Haskalah tin vào văn hóa Do Thái, và một số khác cuối cùng chuyển sang chủ nghĩa dân tộc và chủ nghĩa phục quốc Do Thái, gây ra sự chia rẽ trong phong trào.

Thách thức đầu tiên của việc giải phóng Do Thái giáo là mặc dù người Do Thái dường như có thể sống như những công dân bình đẳng trong xã hội hiện đại, nhưng rõ ràng là nếu họ thực sự hòa nhập vào các nền dân chủ thế tục hiện đại, người Do Thái sẽ không còn là người Do Thái nữa, và do đó ý tưởng về "quyền bình đẳng cho người Do Thái" sẽ trở nên vô nghĩa.

Hình ảnh (chọn từ net): Cuộc cm Pháp

Thời kỳ nguyên thủy của chủ nghĩa Phục quốc DT/Proto-Zionism

Trong giai đoạn này, sau Cách mạng Pháp và sự giải phóng của người Do Thái châu Âu, những ràng buộc tinh thần mơ hồ của người Do Thái với Israel bắt đầu thể hiện theo những cách cụ thể hơn, mặc dù không phải lúc nào cũng thực tế. Khoảng năm 1808, các nhóm người Do Thái Litva, những người theo Vilna Gaon (một giáo sĩ Do Thái nổi tiếng và là người phản đối Hassidism) đã đến Palestin và mua đất để bắt đầu một khu định cư nông nghiệp. Năm 1836, Rabbi Tzvi Hirsh Kalischer đã kiến ​​nghị Anschel Rothschild mua Palestin hoặc ít nhất là Núi Đền cho người Do Thái. Năm 1839-1840, Sir Moses Montefiore đã đến thăm Palestin và đàm phán với Khedive của Ai Cập để cho phép người Do Thái định cư và mua đất ở Palestin. Tuy nhiên, các cuộc đàm phán không đi đến đâu, có thể là do sự bùng nổ của một vụ phỉ báng đẫm máu bài Do Thái ở Damascus. Sau đó, Montefiore tiếp tục với các chương trình từ thiện ít tham vọng hơn ở Palestin và ở Argentina. Vào những năm 1840, Rabbi Kalischer ở Ba Lan và rabbi Yehudah Alkalai, một người Do Thái gốc Sephardic, đã viết các bài báo kêu gọi các bước thiết thực để đẩy nhanh quá trình cứu chuộc bằng cách định cư tại Đất Thánh, được tài trợ bởi những nỗ lực của các nhà từ thiện.

Các tác phẩm và phong trào đầu thế kỷ 19 ủng hộ việc đưa người Do Thái trở về đất Israel mà không cần chờ đợi Đấng Messiah. Điều này bao gồm chủ nghĩa phục quốc Do Thái của giáo sĩ Yehudah Alkalai và giáo sĩ Tzvi Hirsh Kalischer, cũng như chủ nghĩa phục quốc Do Thái thực tiễn và thế tục hơn một chút của Moses Hess, Leon Pinsker và những người khác.

Rabbi Tzvi Hirsh Kalischer (1795-1874)

Chủ nghĩa Phục quốc Do Thái của Anh 

Ý tưởng về một cuộc phục hưng Do Thái cũng được giới trí thức Anh ưa chuộng vì những lý do tôn giáo và thực tiễn. Sự ủng hộ tôn giáo của Anh đối với việc phục hưng Do Thái có thể bắt nguồn từ những người Thanh giáo và xa hơn nữa. Nó được đổi mới trong thần học của Hội Anh em Plymouth do J.N. Darby thành lập vào đầu thế kỷ 19. Phong trào phục hưng được các Lãnh chúa Shaftesbury và Palmerston ủng hộ vào những năm 1840. Ngoài động cơ tôn giáo, họ cho rằng một thuộc địa Do Thái ở Palestin sẽ giúp ổn định và phục hồi đất nước. Các nhà văn và tiểu thuyết gia như Lord Byron, Benjamin Disraeli, George Eliot và Walter Scott cũng lên tiếng về những hoạt động dân tộc của người Do Thái.

Chủ nghĩa Phục quốc Do Thái của Cơ Đốc giáo

Sự ủng hộ của Cơ Đốc giáo Hoa Kỳ đối với việc khôi phục người Do Thái

Sự ủng hộ của Thanh giáo đối với việc khôi phục người Do Thái đã được chuyển giao sang Hoa Kỳ với sự xuất hiện của những người Thanh giáo. Increase Mather và nhiều người khác là những người tiên phong trong việc khôi phục người Do Thái tại Hoa Kỳ vào thế kỷ 17. Ý tưởng này đã hòa nhập vào dòng tư tưởng và văn hóa chính thống của Hoa Kỳ và được các Tổng thống ủng hộ, bắt đầu từ John Adams. Gần đây, nó cũng trở thành dự án của các giáo phái chính thống, bao gồm cả những giáo phái bắt nguồn từ học thuyết phân kỳ.

Chủ nghĩa Phục quốc Do Thái của người Do Thái Sephardic

Do một sự tình cờ của lịch sử, người Do Thái châu Âu (Ashkenazy) đã dẫn đầu chủ nghĩa Phục quốc Do Thái có tổ chức trong nhiều năm. Tuy nhiên, người Do Thái Sephardic (Tây Ban Nha) và người Do Thái ở các vùng đất Ả Rập vẫn duy trì mối liên hệ thực tế chặt chẽ hơn với vùng đất thánh và tiếng Hebrew so với người Do Thái Ashkenazy, và cũng có ảnh hưởng và tham gia vào phong trào Phục quốc Do Thái ngay từ khi nó mới ra đời. Judah ben Solomon Hai Alkalai (1798-1878), sinh ra ở Sarajevo, được coi là một trong những tiền thân quan trọng của Chủ nghĩa Phục quốc Do Thái hiện đại. Alkalai tin rằng việc trở về đất Israel là điều kiện tiên quyết cho sự cứu rỗi của người Do Thái. Tư tưởng của Alkalai đã ảnh hưởng rất lớn đến người Ashkenazy đương thời của ông, Rabbi Tsvi Hirsch Kalischer. Alkalai cũng là bạn của ông nội Theodor Herzl, người sáng lập Chủ nghĩa Phục quốc Do Thái hiện đại. Một người Do Thái Sephardi khác, David Alkalai, cháu trai của Judah Alkalai, đã thành lập và lãnh đạo phong trào phục quốc Do Thái ở Serbia và Nam Tư, và đã tham dự Đại hội phục quốc Do Thái đầu tiên ở Basel (năm 1897).

(còn nữa)

Tuesday, September 23, 2025

Chuyện của đàn ông

LUẬT BỐ GIÀ


1. Với vợ – Đừng bao giờ tranh cãi. Đừng bao giờ lớn tiếng.
Đàn ông thực sự không cần cãi nhau với vợ. Không cần la hét, không cần đập bàn. Chỉ cần có nguyên tắc, sống đúng với nó, và để vợ tự hiểu vị trí của mình. Bố Già không ra lệnh, nhưng lời ông nói là luật.
Sai lầm của đàn ông thời nay? Cố gắng “được” trong mọi cuộc tranh luận với vợ. Nhưng nếu bạn “thắng” trong lời nói mà mất đi sự tôn trọng, đó là một cái giá quá đắt.

2. Với con cái – Yêu nhưng không nuông chiều.
Michael được kỳ vọng. Santino được cảnh báo. Connie được bảo vệ. Một người đàn ông yêu con không phải bằng những lời nói sáo rỗng, mà bằng kỷ luật và trách nhiệm.
Sai lầm của nhiều ông bố? Hoặc là quá khắt khe, hoặc là quá dễ dãi. Nhưng nếu bạn không dạy con về kỷ luật, xã hội sẽ dạy chúng bằng những bài học đau đớn hơn nhiều.

3. Với kẻ thù – Kiên nhẫn là thứ vũ khí nguy hiểm nhất.
Bố Già không nóng nảy, không phản ứng ngay. Ông để kẻ thù ngủ yên trong chiếc bẫy mà chúng tự đặt ra. Đến khi nhận ra, đã quá muộn.
Bạn có mắc sai lầm này? Giận dữ, bốc đồng, trả đũa ngay lập tức. Nhưng đàn ông khôn ngoan không đánh ván cờ một nước đi. Họ nhìn xa hơn.

4. Với bạn bè cũ – Ân tình là thứ không bao giờ được quên.
Bố Già nhớ từng ai đã giúp mình, dù chỉ là chuyện nhỏ. Một người đàn ông mất tiền có thể kiếm lại. Nhưng mất danh dự, anh ta mất tất cả.
Bạn có vô tình quên ơn ai đó không? Nếu có, hãy sửa sai ngay, trước khi cuộc đời cho bạn một bài học về sự cô độc.

5. Với kẻ phản bội – Chỉ cần một lần.
Bố Già không hét lên với kẻ phản bội. Ông chỉ lắc đầu. Vì phản bội không phải sai lầm, mà là lựa chọn. Và một khi đã chọn phản bội, hắn không thể tồn tại.
Bài học? Ai đó phản bội bạn một lần, chắc chắn sẽ có lần hai. Đừng cho họ cơ hội đó.

6. Với thuộc hạ – Đừng đòi hỏi trung thành nếu bạn không xứng đáng.
Bố Già không cai trị bằng nỗi sợ. Ông cho họ cuộc sống, gia đình, danh dự. Lòng trung thành không phải thứ được mua bằng tiền.
Bạn có đang sống sao cho người khác muốn theo bạn? Hay chỉ đang đòi hỏi sự tôn trọng mà chưa xứng đáng với nó?

7. Với thế giới bên ngoài – Đừng để ai thấy bạn mạnh thế nào.
Bố Già không khoe khoang. Những kẻ luôn gồng mình tỏ ra mạnh mẽ thường là những kẻ yếu nhất.
Bạn có cần thể hiện quá nhiều? Quyền lực thực sự nằm ở sự im lặng mà người khác phải lắng nghe.

8. Với lời hứa – Một người đàn ông chỉ đáng tin nếu lời nói của anh ta có giá trị.
Bố Già ít nói, nhưng đã nói là giữ lời. Một người đàn ông mà không giữ lời, thì chẳng đáng tin trong bất cứ chuyện gì.
Lời hứa của bạn có giá trị không? Hay chỉ là những câu nói trôi theo gió?

9. Với cảm xúc – Nếu không kiểm soát nó, bạn sẽ tự hủy hoại mình.
Giận dữ làm bạn yếu đi. Sợ hãi làm bạn thất bại. Một người đàn ông có thể mắc sai lầm, nhưng không được mắc sai lầm vì cảm xúc.
Bạn có đang để cảm xúc kiểm soát mình? Nếu có, hãy sửa ngay trước khi nó phá hủy mọi thứ bạn có.

10. Với cuộc sống – Gia đình là tất cả.
Bố Già hiểu một điều: Tiền bạc có thể mất, danh vọng có thể mất. Nhưng nếu đánh mất gia đình, bạn chẳng còn gì cả.
Bạn có đang trân trọng gia đình mình đủ chưa? Hay đang để công việc, tiền bạc, danh vọng cuốn bạn đi quá xa?

(Credit to KIENTHUCKINHTE)
------
Một quyển sách hay về những quy luật trong cuộc sống - Sách Luật Bố già - Bài học từ những ông trùm Mafia

Sunday, September 7, 2025

Một mình

 CÔ ĐƠN

Anh chỉ cô đơn một 

Khi phải sống một mình.

Anh cô đơn gấp bội

Khi phản biện một mình.


Người thân không ủng hộ,

Thậm chí cảm thấy phiền.

Hàng xóm không ủng hộ.

Thậm chí bảo mày điên.


Đồng nghiệp, người có học

Có thể cũng đồng tình,

Nhưng lên tiếng phản biện

Thi né tránh, làm thinh.


Mà nước thì loạn lạc,

Lại thọ địch bốn bề.

Mà dân thì đa số

Đang chìm trong u mê.


Nhưng vận nước trên hết.

Không còn cách nào hơn.

Đành chấp nhận phản biện,

Một mình trong cô đơn.

Thái Bá Tân

Tuesday, September 2, 2025

A 80: Nghĩ về chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi

Nhiều người cho rằng: yêu nước phải đồng nghĩa  với tự hào dân tộc.

Với thế hệ HCM thì đúng vậy, từ những năm đầu của thời kỳ VNDCCH đến ngày 30 tháng Tư năm 1975, câu chuyện của những người buộc phải cầm súng để giành độc lập cho Tổ quốc rất rõ ràng*. Nhưng từ sau chiến tranh, vai trò của thế hệ này dần lu mờ vì thế hệ thoái hóa/biến chất đã thay đổi hoàn toàn mục đích của cuộc cm. Biến nó trở thành 1 vấn đề nhức nhối của dân tộc hàng chục năm qua.

Riêng tôi, từ kỳ vọng của 1 ngườ Việt vào đất nước, đến thất vọng hôm nay là 1 quá trình chuyển biến của niềm  tin. Với ĐBP-1 & ĐBP-2, ko hề phóng đại khi cho rằng: những chiến thắng này là những đài chiến thắng ''lừng lẫy 5 châu, chấn động địa cầu'' vì vào thời điểm đó, kẻ thù so với VN là những kẻ khổng lồ hơn hẳn về mọi mặt, chỉ trừ tinh thần ngoan cường bền bỉ vì yêu nước của người Việt.

Tuy nhiên, sau chiến thắng thì thử thách thật sự mới là ngọn lửa thử vàng, về con ngườ và bản chất của dân tộc: thực lực của chúng ta trong sự nghiệp phát triển ntn?

Con đường phát triển tiến lên CNXH trong những năm 60s vô cùng xán lạn với khối XHCN đứng đầu là LX. Nhưng rồi tất cả đều tiêu tan khi LX sụp đổ. Chúng ta đã tự hào với cuộc chiến sau khi quật ngã 2 đế quốc to, nhưng bước vào thời kỳ xây dựng với muôn vàn trắc trở, trong đó có nguyên nhân tự sinh từ chính đội ngũ của ''bên thắng cuộc''.

Nếu nói đến kỳ tích chống ngoại xâm thì hầu như đến đâu ta cũng có thể thấy, rõ nhất là những tượng đài vĩ đại của LX sau Thế Chiến 2. Còn trở thàng rồng, thành cọp trong xây dựng & phát triển là 1 câu chuyện khác.

P. Doumer trong cuốn ''Xứ Đông Dương'' đã coi người Việt có những tố chất vượt trội so với các dân tộc khác ở ĐNA và chỉ có thể so sánh với người Nhật ở châu Á. Đến nay, Nhật Bản đã thành 1 trong những quốc gia hàng đầu châu Á, còn Singapore, tuy ko có ''rừng vàng, biển bạc'' cũng đã vượt qua VN để thành con hổ hàng đầu ĐNA và còn là 1 trong những quốc gia phồn thịnh nhất trên thế giới trên con đường phát triển bền vững.

Điều gì cản trở chúng ta?

Do con đường đã chọn hay vì chúng ta tự kìm hãm dân tộc vì những khuyết tật của mình?

(*): Tướng Marcel Bigeard - Cựu bộ trưởng Bộ Quốc Phòng Pháp viết:

“Tôi đã thấy họ khởi đầu từ những khẩu súng bất kỳ như súng săn và sau đó, tháng này qua tháng khác, họ được tổ chức thành những nhóm nhỏ, rồi từ các nhóm nhỏ thành trung đội, từ các trung đội lên đại đội, từ đại đội lên tiểu đoàn và lữ đoàn và cuối cùng là thành các sư đoàn đủ quân. Tôi đã thấy tất cả những điều này và tôi có thể nói với các vị rằng họ đã trở thành những người lính bộ binh vĩ đại nhất trên thế giới. Những người lính dẻo dai này có thể đi bộ 50 km trong đêm tối bằng sức của một bát cơm, trên những đôi giày ba-ta và hát vang trên đường ra trận. Theo quan điểm của tôi, họ đã trở thành những người lính bộ binh ngoại hạng và họ đã đánh bại được chúng ta” 

Monday, September 1, 2025

Lý Quang Diệu và VN

CHÍNH QUYỀN CÁC ÔNG PHẢI GỒM NHỮNG NGƯỜI GIỎI VÀ SẠCH SẼ NHẤT.

Nguyên bộ trưởng KH-ĐT Võ Hồng Phúc vừa ghi lại một số cuộc gặp gỡ ông Lý Quang Diệu.

Rất hay!

Rất cần khắc ghi nếu VN muốn thực sự phát triển.

Ông Võ Hồng Phúc kể:

"Cuối tháng 10.1993, anh Đỗ Quốc Sam, Chủ nhiệm Ủy ban Kế hoạch Nhà nước gọi tôi (khi đó là phó chủ nhiệm) sang phòng và nói:

- Anh 6 Dân (TT Võ Văn Kiệt) nói cử anh sang Singapore gặp ông Lý Quang Diệu để thông báo cho ông ấy về tình hình kinh tế Việt Nam, chuẩn bị cho chuyến viếng thăm của ông ấy sang ta vào giữa tháng 11. 

Ngày 21.10.1993 tôi đi Singapore. 

15 giờ ngày 22.10 tôi gặp ông Lý.

Ông Lý hỏi:

- Hiện nay ai là nhà đầu tư số 1 ở Việt Nam? Và thứ tự tiếp theo?”

      Tôi nói nhà đầu tư số 1 cho đến số 8 theo thứ tự số vốn cam kết.  Ông lắc đầu. Cuối cùng ông nói: 

- Bao giờ mà các nhà đầu tư từ Hoa Kỳ, Tây Âu, Nhật Bản giữ vị trí là nhà đầu tư hàng đầu ở Việt Nam thì các ông mới thành công! 

Muốn thế thì các ông phải có một môi trường đầu tư thuận lợi, mình bạch! Khi nhà đầu tư đến đất nước của các ông thì phải giống như các hành khách khi xuống sân bay xa lạ, họ không phải hỏi ai cả, cứ theo các biển chỉ dẫn mà về khách sạn! 

Muốn thế thì các ông phải có một chính quyền mạnh từ cấp lãnh đạo cho đến người thực thi!   

Muốn thế thì chính quyền của các ông phải gồm những người giỏi và sạch sẽ nhất!”

Ông Lý nói say sưa về đội ngũ công chức và chính khách giỏi, và trong sạch, vấn đề đào tạo và chế độ lương. Đặc biệt là việc sử dụng lớp người trẻ tuổi có tài năng, nhưng phải có một cơ chế giám sát chặt chẽ. 

Cuộc gặp vào khoảng hơn 1 giờ để lại trong tôi ấn tượng sâu sắc về một con người tuyệt vời thông minh, bản lĩnh, cương trực, quyết đoán, có sức cuốn hút. Có tầm nhìn chiến lược. Bản tính của một lãnh tụ. 

Ngày 17.11.1993 ông Lý sang thăm làm việc tại Việt Nam theo lời mời của Thủ tướng Võ Văn Kiệt. 

Tại Hà Nội, ông làm việc với Thủ tướng Võ Văn Kiệt, 

Nội dung làm việc tập trung vào 4 việc chinh:

    - Chính sách phát triển kinh tế, thu hút đầu tư.

    - Quy hoạch và phát triển các  khu công nghiệp.

    - Quy hoạch đô thị.

    -  Đào tạo nhân lực.

Trong cuộc trao đổi, mọi người hỏi ông nhiều về thành công của Singapore. Ông Lý nói có nhiều yếu tố giúp Singapore thành công nhưng nhấn mạnh vào 4 triết lý xây dựng đất nước của ông:

1. Xây dựng một nhà nước mạnh mẽ.

2. Hoà hợp quốc gia đa sắc tộc.

3. Phát triển hài hoà với các nước lớn, các nước công nghiệp phát triển.

4. Nền Kinh tế thị trường thoát ly khỏi hệ tư tưởng.                                                                               

Ông đã nói nhiều về việc xây dựng một nhà nước, một chính quyền mạnh. Muốn vậy phải có một nguồn nhân lực giỏi cho chính quyền. Một đội ngũ công chức và chính khách giỏi, trong sạch, được trả lương cao. Đồng thời phải được giám sát chặt chẽ. Ông Lý nhấn mạnh việc giám sát từ các cử tri, các phương tiện truyền thông, và các chính khách đối lập.

Sau đó, các chuyến thăm làm việc của ông Lý tại Việt Nam lại cứ thưa dần. Chuyến đi cuối cùng là năm 2009.

Tôi có nghe nói, mấy năm trước khi qua đời, ông Lý có bài trả lời phỏng vấn rất hay về triển vọng phát triển của toàn cầu, của các châu lục, của các khu vực, của các nước lớn và của các nước đang nổi lên. Trong bài trả lời phỏng vấn này, ông Lý nói rất ít về Việt Nam, một đất nước có thời gian dài ông dành nhiều tâm huyết! Khi được hỏi vì sao vậy, hình như ông đã nói: - Hãy quên họ đi!"

Vâng, họ ở đây là VN.

Vậy thì vì sao?

Câu hỏi này ông Võ Hồng Phúc không trả lời vì ông biết điều này ai cũng đã biết.

Vì vậy, VN vẫn chỉ là... VN sau hơn gần 30 năm nhận được lời khuyên vô cùng gan ruột của Lý Quang Diệu, con người đã biến một đất nước Singapore bé nhỏ, nghèo xơ xác thành quốc gia hùng mạnh với thu nhập đầu người cao nhất thế giới mà các cường quốc trong đó có Trung Quốc luôn phải nể trọng không dám bất cứ lời nói, hành động nào coi thường.

Hãy quên họ đi!

Là người VN gã thấy quá đau.

Thưa ông Lý Quang Diệu, tôi biết trong cơn thất vọng vì quá hy vọng và quá yêu VN mà ông đã thốt lên như vậy thôi.

Còn chúng tôi, những người VN, dù ông có muốn quên đất nước chúng tôi, thì chúng tôi vẫn không bao giờ quên những lời khuyên máu thịt mang tính chân lý của ông để đất nước chúng tôi phát triển.

Ảnh: TT Võ Văn Kiệt và TT Lý Quang Diệu, phiên dịch là Phạm Xuân Hoàng Ân - con trai nhà tình báo Phạm Xuân Ẩn.

Lưu Trọng Văn

Thursday, July 10, 2025

Sống như cây

 💥 HÃY LÀM NHƯ CÂY, LẶNG LẼ MÀ LỚN

Muốn thành công hãy làm như một cây đại thụ

Không có hạt mầm nào mới gieo đã thành cổ thụ. Muốn vươn cao, bạn phải vững rễ và bền lòng.

1. Cần Thời Gian:

Không ai tích tắc mà giỏi. Cứ kiên trì, kinh nghiệm sẽ đến như mưa ngấm đất.

2. Cần Bền Bỉ:

Cây không thể lớn nếu mỗi năm lại bứng đi nơi khác. Con người cũng vậy, đổi hướng liên tục sẽ không có nền móng.

3. Cần Gốc Rễ:

Kiến thức – trải nghiệm – giá trị sống chính là rễ. Rễ sâu mới giúp cây đứng vững trong bão.

4. Cần Hướng Lên Trên:

Đừng chỉ lo “nở ngang” làm đẹp bề ngoài. Hãy hướng lên – vươn cao cả tư duy lẫn tầm nhìn.

5. Cần Hướng Về Ánh Sáng:

Đại thụ không trốn trong bóng tối. Người thành công cũng vậy – luôn tìm ánh sáng, mục tiêu và hy vọng để lớn lên từng ngày.

💥 Bạn muốn thành công? Hãy sống như một cái cây.

Vững vàng – Kiên định – Vươn lên – Hướng sáng.

Cafe cùng Tony

Tuesday, June 3, 2025

Lọc Dầu VN và Kiếp nạn khi góp ý có lợi cho nước nhà

Như mình đã viết trong Đơn Tố Cáo ( Xem Phở Bốc Vo Bui Hieu ) , trong thời gian làm việc trên kho nổi " Chi Linh " và " Chi Lăng " mình đã phát hiện ra sự đông đặc rất nhanh của Dầu Thô mỏ Bạch Hổ trong phòng thí nghiệm trên tàu . Mĩnh nghĩ ngay đến Nhà Máy Lọc Dầu tại thành Tuy Hạ - Long Thành - Đồng Nai hồi đó do Liên Xô giúp đã xong khảo sát thiết kế , xây dựng 1 số hạng mục cơ sở hạ tầng nhưng bị ngưng lại do Liên Xô sụp đổ . Mình nghĩ thầm rất may là nó dừng lại không thì chúng mày cũng ăn bùn với nhà máy này

Mỗi lần xuất dầu , mình thường ra đứng ngay sau lái ( đuôi tàu ) của kho nổi nhìn sang tàu đến nhận dầu thô . Ở mỏ Bạch Hổ người ta xuất dầu theo kiểu nối đuôi ( tandem mooring ) có nghĩa là con tàu mua dầu sẽ buộc vào đuôi tàu của kho nổi qua một sợi dây dài hơn 100 m, một đường ống mềm sẽ được nối từ kho nổi sang để bơm hàng . Một con tàu kéo ( Tug Boat ) sẽ được buộc sau đuôi của tàu đến nhận hàng để giữ cho cả 3 con tàu luôn luôn thẳng hàng , không bị va nhau . Do dòng hải lưu của biển luôn thay đổi nên cả 3 con tàu đều quay theo dòng hải lưu với tâm quay cố định là phao neo đặc biệt đầu mũi tàu của kho nổi nơi nhận dầu từ giàn khoan về

Thời đó cả hai kho nổi chỉ bán khoảng 5-6 chuyến hàng /tháng chủ yếu là khách hàng Nhật , thỉnh thoảng mới có 1 chuyến tàu đi Úc ,hay Trung Quốc

Khi mình nhìn sang mũi của tàu nhân hàng , mình thấy mớm nước của tàu rất lớn nên biết tải trọng của nó khoảng 100.000 tấn trong khi lương dầu thô xuất bán chỉ khoảng 350.000-450.000 thùng tức là chỉ khoảng 45.000 -60.000 tấn ,có nghĩa là chỉ chiếm 1/2 tải trọng của tàu mua hàng . Đây là một điều không mong muốn trong vận tải biển khi lượng hàng nhận vào chỉ chiếm khoảng 1/2 tải trọng tối đa . Điều này sẽ làm cho giá thành vận tải tăng lên khi không phát huy hết năng lực vận tải . Thỉnh thoảng có một số tàu họ đã nhận hàng ở một cảng nào đó rồi đến mỏ Bạch Hổ để nhận thêm hàng

Lúc đó mình hoàn toàn chưa có khái niệm về pha trộn Dầu thô vì VN chưa có tàu vận chuyển Dầu Thô cũng như chưa có nhà máy Lọc Dầu nào . Một số tài liêu Dầu Khí mà mình đọc được cũng không thấy nói đến chuyện pha trộn Dầu Thô ...Câu hỏi tại sao ...tại sao ..cứ thôi thúc mình phải tìm ra câu trả lời ...

Đến đầu năm 1993 mình bắt đầu chuyển sang làm trên tàu đến mua hàng . Mình thường lân la hỏi han Đại phó ( Chief Officer ) về những cảng đi và cảng đến của những con tàu này .

Ai đã làm việc với người Nhật đều biết họ rất kín đáo , nhẹ nhàng ...cần cù làm việc . Họ không thích bạn nói chuyện ăn chơi nhảy múa ...nhưng họ rất nhiệt tình khi bạn hỏi họ về nghiệp vụ , chuyên môn ..hay bạn học tiếng Nhật . Họ sẽ truyền đạt lại cho bạn những kiến thức, kể cả tài liệu mà họ có được ...không bao giờ dấu giếm . Điều này hoàn toàn trái ngược với VN luôn luôn ghen tị , soi mói ... khi sợ người khác biết hơn mình ....

Sau khoảng 10 chuyến làm việc trên tàu mua hàng mình đã biết được là họ mua Dầu Thô VN về bắt buộc phải pha trộn với các loại Dầu Thô khác mới có thể lọc đươc . Vì Dầu thô VN có nhiệt độ đông đặc rất cao ( 33 độ C ) nên bắt buộc phải pha trộn với các loại Dầu thô khác có nhiệt độ đông đặc rất thấp để hạ thấp nhiệt độ đông đặc của hỗn hợp khi đó hỗn hợp mới không bị đóng bùn trong bồn chứa và hệ thống công nghệ của Nhà máy Lọc Dầu .

Sau đó mình còn tìm được một tài liệu về pha trộn trên tàu ( Shipboard Blending ) chỉ cách tính toán pha trộn các loại dầu trên tàu trước khi bơm lên bồn .... Nói chung người ta mua Dầu thô VN giá cao hơn Dầu thô Brent Biển Bắc nhờ ưu điểm hàm lượng lưu huỳnh rất thấp ( <0,3% ) nên khi pha trộn với các loại Dầu thô khác sẽ hạ thấp được hàm lượng Lưu huỳnh của hỗn hợp ,tiết kiệm được rất nhiều chi phí trong quá trình tách Lưu huỳnh của Nhà máy Lọc Dầu

Có lần mình còn lân la hỏi thăm 1 thằng Nhật xem thử có phải chúng nó mua dầu thô VN về pha trộn với dầu DO hay FO để phun vào lò hơi của nhà máy nhiệt điện , đốt trực tiếp không ? Rất có lợi vì sẽ hạ được giá thành và giảm được phát thải Lưu huỳnh nhà máy Nhiệt điện .

Ra tù mình cũng nghĩ đến chuyện này , nghĩ đến thiết kế loại vòi phun đặc biệt cho Lò hơi dùng Dầu Thô VN nhưng liên tục bị bọn An ninh bao vây khủng bố ...tìm cách giết người diệt khẩu nên đành phải nằm im trong nhà ...không dám đi đâu ngay cả đi đến thư viện quốc gia để đọc sách -

Nhà máy Lọc Dầu chúng mày đã phá toang hàng trăm tỷ đô rồi , còn Đường Sắt Tốc Độ Cao nữa ...chúng mày cứ làm đi , không ai dám góp ý với Băng đảng Mafia đỏ của chúng mày . Chúng mày tìm cách cướp đất của tao , gài bẫy bắt tao đi tù , giết người diệt khẩu bằng đánh bom thư , dụ lên lầu làm việc để ôm ném xuống lầu ...,bắt vào trại tâm thần ...Chúng mày cứ ra tay đi , tao luôn luôn chờ đợi không hề run sợ .

Tao có chết thì chúng mày cũng toang rồi nên tao không có gì phải ân hận

Vui vẻ chết như cày xong thửa ruông

Lòng khỏe nhẹ anh dân quê sung sướng

Ngả mình trên liếp cỏ ngủ ngon lành ....( Thơ Tố Hữu )

Xin Xem Đơn Tố Cáo trên Phở Bò Vo Bui Hieu

Giàn CNTT số 2 mỏ Bạch Hổ (Ảnh: Petro Times)

Vo Bui Hieu

Sunday, May 25, 2025

CHÂN LÝ

 Bạn không thể vay mượn chân lý. Bạn không thể nghiên cứu chân lý trong sách vở. Không ai có thể trao cho bạn chân lý. Bạn phải tự mài giũa trí thông minh của mình để có thể nhìn vào sự tồn tại và tìm thấy chân lý.

Tự do | Osho