Phải vài ngày, Hoàng tử mới để ý: có một cậu bạn mới, nhỏ bé, mắt sáng, nụ cười rất tươi, tán thưởng, khuyến khích những ý tưởng của mình. Nụ cười đó, cho đến bây giờ, hơn 40 năm sau, vẫn không hề thay đổi. Mỗi lần gặp nhau, Hoàng tử đều nhìn thấy nụ cười đó từ xa khi cậu ta bước đến chỗ hẹn. Đó là Ngô Tiến Nhân (ELTE.M72).
Hoàng tử biết tên của Nhân nhờ một hôm, hết đề tài chém gió, chúng tôi chuyển sang bình luận về các bạn nữ. Đúng ra là chuyện "gái gú" theo ngôn ngữ hiện đại, luôn là đề tài không bao giờ sợ nhàm chán đối với lứa tuổi chúng tôi thời đó. Sau này khi nghe con trai và bạn bè nói chuyện, Hoàng tử mới nghĩ ra: cụ Nguyễn Phi Khanh, Trần Quốc Tuấn hồi 17-18 chắc hẳn cũng nói chuyện gái gú nhiệt tình, chẳng kém chúng tôi. Để né Khánh và Trung khai thác chuyện cô bạn cùng lớp và Bình Dương, Hoàng tử bèn nhớ đến "em áo da bò" mà cậu bạn nối khố tên Đỗ Như Lâm phát hiện ra, mê tít, cứ ríu rít suốt ngày lúc ở Đại Từ. Đó là bạn Nguyễn Thanh Bình (VÁR.M72), sau này trở thành hoa khôi của M72.
Thực ra, trước đó Hoàng tử cũng không biết "da bò" là màu thế nào. Hôm Lâm chỉ cho biết thì hắn thấy một bạn nữ, ấn tượng nhất là cặp mắt đen, phong cách toát ra vẻ gì đó như đài các, mặc cái áo màu như mắm tôm đỏ pha nhiều chanh tươi. Nhưng khi đó, Bình đang tất bật chuyện giấy tờ gì đó, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, nên việc ca tụng của Lâm không thực sự thuyết phục lắm, vì chiều bạn và cũng không có tuyển cử viên nào khác nên Hoàng tử cứ cho là "hay". Nhưng ca tụng hộ ông bạn vàng thì phải thêm mắm thêm muối, vẽ vời rồng rắn mới có sức thuyết phục. Đoạn này là nghề của chàng nên hắn cứ mô tả sống động như quan sát của mình. Đại thể vắt óc cố nhớ các luận điểm của Lâm, vừa pha đoạn Nguyễn Du tả Thúy Vân, Thúy Kiều mà chém thật hăng. Giữa lúc đó, có thằng, hình như Trung "đồ gốm" thì thào vào tai Hoàng tử:
- Thằng Khánh bảo thằng Nhân là người yêu cái Bình đấy.
Hoàng tử ngớ ra:
- Nhân là thằng nào mà bọn mày hãi thế?
Té ra đó chính là cậu bạn nhỏ nhắn, mắt sáng, đáng yêu có nụ cười tươi đang ngồi ở đầu giường của HTB, rất chủ nhân ông. Hai tên này về sau có với nhau kỷ niệm trốn học lịch sử. Nhưng theo Hoàng tử, có lẽ hắn thân với Nhân vì có lần Nhân nói với hắn "Làm người lớn sướng lắm", hoàn toàn đúng tâm trạng của HTB. Cả hai cũng nhớ nhà, nhưng thoát khỏi việc bị các bậc trưởng thượng đánh giá ngoan hư, chăm lười, giỏi dốt là một thứ tự do vô giá mà hắn và Nhân đều thấy sung sướng, hưởng thụ như khí lành. Hai tên không nói dài về chuyện đó, nhưng đồng cảm và hiểu nhau, khá lâu dài cho đến bây giờ, nói nửa câu là hiểu nhau.
Một lần, đi ăn với Khánh và Trung về, Hoàng tử vẫn còn đói. Hai tên này cao to hơn, nhưng ăn yếu. Hoàng tử bèn quyết định trở lại toa ăn, thì gặp ba tên học sinh miền Nam đi đến. Đi đầu là một tên mắt xếch, trông có vẻ đại ca, miệng cười rất tươi, nhưng mắt không cười. Đi thứ hai, là một tên trông có vẻ thâm, từng trải, hơi bợm bãi, có vẻ tà, hay cười khẩy. Tên thứ ba cao to, mặt vuông, thần thái chính trực, mắt luôn luôn cười, tính cách mạnh mẽ. Hoàng tử gia nhập luôn thành một mâm.
Tên mắt xếch là Lương Bá Thắng, nghe cứ như là Lương Sơn Bá, nên nhớ lâu. Tên này có tính cách thủ lĩnh và cũng có hấp lực, kể chuyện có duyên, rất hiếu thắng, không chịu thua ai, thích lấn át người khác. Khi nóng giận, mắt xếch quắc lên, chắc cũng có thể chấn nhiếp những tên có bản lĩnh trung bình trở xuống. Đặc biệt miệng rất dẻo, kể chuyện có duyên. Tên này đóng vai Thiên Vương Triều Cái thì được.
Đại khái, HTB nhớ mấy chuyện, trong đó có đường chạy Tẩy của bọn Thắng ở Hà Nội là từ chợ Mơ đến tận Quần Ngựa. Rồi chuyện rình đàn anh tình tự với gái, ăn trộm quần áo treo lên cây. Tên cười khẩy tên là Vinh, Hoàng tử không nhớ họ, sau này cũng có mấy tình tiết liên quan. Tuy Hoàng tử không thích tên này lắm nhưng Thắng có vẻ rất thân và yêu quý Vinh.
Tên mặt vuông cao to là Nguyễn Ngọc Hưng. Hoàng tử đặc biệt có thiện cảm với Hưng vì Hưng tính rất thật, đơn giản, mạnh mẽ, đặc biệt đá bóng hay vì có sức càn lướt, có thể sắm vai Võ Tòng. Sau này, khi về nước, Hưng hay đến chơi với HTB, cho đến một lần chào để đi Bình Thuận nhận công tác. Hoàng tử nhớ Hưng nói "Tính cách tao không ở miền Bắc được đâu". Về sau nghe nói Hưng đi Campuchia rồi theo đường quan chức, lấy em họ của cô bạn thân của HTB là Dư Loan. Nhưng từ đó hai tên chưa gặp lại, chỉ nghe điện thoại một hai lần.
Trong bữa cơm, chắc chỉ có Hoàng tử với Thắng chém gió là chính, Hưng và Vinh chỉ cười phụ họa. Nhưng bốn thằng ăn nhiều đến mức, phục vụ trố mắt ngạc nhiên. Chỉ biết lần gọi cơm cuối cùng, anh phục vụ mặt mũi hầm hầm, đặt âu cơm xuống bàn rất mạnh tay. Cả bọn phá lên cười. Thắng khoát tay:
- Thôi hôm nay tạm nghỉ. Mai giữ nguyên đội hình này ăn cơm.
Từ hôm đó, bộ tứ bốn tên bắt đầu đi ăn với nhau.
(còn nữa)
No comments:
Post a Comment