Tàu chạy ròng rã mấy ngày. Hứng thú xuống ga và nhìn qua cửa sổ quan sát đời sống Trung Quốc bắt đầu nhạt dần. Viết nhật ký làm Hoàng tử nhớ bố, nhưng cái bóng của ông trùm xuống mỗi trang viết làm hắn có cảm giác khó khăn và gò bó mỗi khi muốn viết. Mãi về sau này khi bắt đầu ghi chép các sự kiện trên một cuốn lịch, Hoàng tử mới thấy tự do khi viết. Chúng tôi bắt đầu tán phét sôi nổi đủ các thứ chuyện, trừ chuyện học hành.
Phải vài ngày, Hoàng tử mới để ý: có một cậu bạn mới, nhỏ bé, mắt sáng, nụ cười rất tươi, tán thưởng, khuyến khích những ý tưởng của mình. Nụ cười đó, cho đến bây giờ, hơn 40 năm sau, vẫn không hề thay đổi. Mỗi lần gặp nhau, Hoàng tử đều nhìn thấy nụ cười đó từ xa khi cậu ta bước đến chỗ hẹn. Đó là Ngô Tiến Nhân (ELTE.M72).
Hoàng tử biết tên của Nhân nhờ một hôm, hết đề tài chém gió, chúng tôi chuyển sang bình luận về các bạn nữ. Đúng ra là chuyện "gái gú" theo ngôn ngữ hiện đại, luôn là đề tài không bao giờ sợ nhàm chán đối với lứa tuổi chúng tôi thời đó. Sau này khi nghe con trai và bạn bè nói chuyện, Hoàng tử mới nghĩ ra: cụ Nguyễn Phi Khanh, Trần Quốc Tuấn hồi 17-18 chắc hẳn cũng nói chuyện gái gú nhiệt tình, chẳng kém chúng tôi. Để né Khánh và Trung khai thác chuyện cô bạn cùng lớp và Bình Dương, Hoàng tử bèn nhớ đến "em áo da bò" mà cậu bạn nối khố tên Đỗ Như Lâm phát hiện ra, mê tít, cứ ríu rít suốt ngày lúc ở Đại Từ. Đó là bạn Nguyễn Thanh Bình (VÁR.M72), sau này trở thành hoa khôi của M72.
Thực ra, trước đó Hoàng tử cũng không biết "da bò" là màu thế nào. Hôm Lâm chỉ cho biết thì hắn thấy một bạn nữ, ấn tượng nhất là cặp mắt đen, phong cách toát ra vẻ gì đó như đài các, mặc cái áo màu như mắm tôm đỏ pha nhiều chanh tươi. Nhưng khi đó, Bình đang tất bật chuyện giấy tờ gì đó, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, nên việc ca tụng của Lâm không thực sự thuyết phục lắm, vì chiều bạn và cũng không có tuyển cử viên nào khác nên Hoàng tử cứ cho là "hay". Nhưng ca tụng hộ ông bạn vàng thì phải thêm mắm thêm muối, vẽ vời rồng rắn mới có sức thuyết phục. Đoạn này là nghề của chàng nên hắn cứ mô tả sống động như quan sát của mình. Đại thể vắt óc cố nhớ các luận điểm của Lâm, vừa pha đoạn Nguyễn Du tả Thúy Vân, Thúy Kiều mà chém thật hăng. Giữa lúc đó, có thằng, hình như Trung "đồ gốm" thì thào vào tai Hoàng tử:
- Thằng Khánh bảo thằng Nhân là người yêu cái Bình đấy.
Hoàng tử ngớ ra:
- Nhân là thằng nào mà bọn mày hãi thế?
Té ra đó chính là cậu bạn nhỏ nhắn, mắt sáng, đáng yêu có nụ cười tươi đang ngồi ở đầu giường của HTB, rất chủ nhân ông. Hai tên này về sau có với nhau kỷ niệm trốn học lịch sử. Nhưng theo Hoàng tử, có lẽ hắn thân với Nhân vì có lần Nhân nói với hắn "Làm người lớn sướng lắm", hoàn toàn đúng tâm trạng của HTB. Cả hai cũng nhớ nhà, nhưng thoát khỏi việc bị các bậc trưởng thượng đánh giá ngoan hư, chăm lười, giỏi dốt là một thứ tự do vô giá mà hắn và Nhân đều thấy sung sướng, hưởng thụ như khí lành. Hai tên không nói dài về chuyện đó, nhưng đồng cảm và hiểu nhau, khá lâu dài cho đến bây giờ, nói nửa câu là hiểu nhau.
Một lần, đi ăn với Khánh và Trung về, Hoàng tử vẫn còn đói. Hai tên này cao to hơn, nhưng ăn yếu. Hoàng tử bèn quyết định trở lại toa ăn, thì gặp ba tên học sinh miền Nam đi đến. Đi đầu là một tên mắt xếch, trông có vẻ đại ca, miệng cười rất tươi, nhưng mắt không cười. Đi thứ hai, là một tên trông có vẻ thâm, từng trải, hơi bợm bãi, có vẻ tà, hay cười khẩy. Tên thứ ba cao to, mặt vuông, thần thái chính trực, mắt luôn luôn cười, tính cách mạnh mẽ. Hoàng tử gia nhập luôn thành một mâm.
Tên mắt xếch là Lương Bá Thắng, nghe cứ như là Lương Sơn Bá, nên nhớ lâu. Tên này có tính cách thủ lĩnh và cũng có hấp lực, kể chuyện có duyên, rất hiếu thắng, không chịu thua ai, thích lấn át người khác. Khi nóng giận, mắt xếch quắc lên, chắc cũng có thể chấn nhiếp những tên có bản lĩnh trung bình trở xuống. Đặc biệt miệng rất dẻo, kể chuyện có duyên. Tên này đóng vai Thiên Vương Triều Cái thì được.
Đại khái, HTB nhớ mấy chuyện, trong đó có đường chạy Tẩy của bọn Thắng ở Hà Nội là từ chợ Mơ đến tận Quần Ngựa. Rồi chuyện rình đàn anh tình tự với gái, ăn trộm quần áo treo lên cây. Tên cười khẩy tên là Vinh, Hoàng tử không nhớ họ, sau này cũng có mấy tình tiết liên quan. Tuy Hoàng tử không thích tên này lắm nhưng Thắng có vẻ rất thân và yêu quý Vinh.
Tên mặt vuông cao to là Nguyễn Ngọc Hưng. Hoàng tử đặc biệt có thiện cảm với Hưng vì Hưng tính rất thật, đơn giản, mạnh mẽ, đặc biệt đá bóng hay vì có sức càn lướt, có thể sắm vai Võ Tòng. Sau này, khi về nước, Hưng hay đến chơi với HTB, cho đến một lần chào để đi Bình Thuận nhận công tác. Hoàng tử nhớ Hưng nói "Tính cách tao không ở miền Bắc được đâu". Về sau nghe nói Hưng đi Campuchia rồi theo đường quan chức, lấy em họ của cô bạn thân của HTB là Dư Loan. Nhưng từ đó hai tên chưa gặp lại, chỉ nghe điện thoại một hai lần.
Trong bữa cơm, hầu như chỉ có Hoàng tử với Thắng chém gió là chính, Hưng và Vinh chỉ cười phụ họa. Nhưng bốn thằng ăn nhiều đến mức, phục vụ trố mắt ngạc nhiên. Chỉ biết lần gọi cơm cuối cùng, anh phục vụ mặt mũi hầm hầm, đặt âu cơm xuống bàn rất mạnh tay. Cả bọn phá lên cười. Thắng khoát tay:
- Thôi hôm nay tạm nghỉ. Mai giữ nguyên đội hình này ăn cơm.
Từ hôm đó, bộ tứ bốn tên bắt đầu đi ăn với nhau.
Chuyến tàu của chúng tôi chạy lên hướng Zabaikal thuộc vùng Viễn Đông của Liên Xô nên không chạy qua Bắc Kinh, vì vậy không biết thủ đô Trung Quốc thế nào. Phải đến 6 năm sau, Hoàng tử trên đường về mới có dịp ghé lại, phải ở quá lâu đến phát ngán. Trước khi qua ga Zabaikal, tàu chạy tới Mãn Châu Lý, đây là vùng thuộc khu tự trị Nội Mông, giáp với Liên Xô và Mông Cổ. Khi chuẩn bị rời đất Trung Quốc, các chú phục vụ chia tay chúng tôi rất tình cảm. Cũng phải nhắc thêm là mấy ông này phục vụ rất tốt, chu đáo, rất có kỷ luật và nhiệt tình thực sự. Có những hôm, chú lau sàn vừa lau xong thì bọn LHS chạy qua, đạp bẩn, ổng cầm một cái giẻ lớn, có người đi qua lại lau lại. Có hàng trăm lượt như vậy nhưng ổng cứ đứng lau và lau.
Ở Mãn Châu Lý, chúng tôi được xem một buổi biểu diễn văn nghệ chia tay. Nhiều tiết mục mang bản sắc của đồng bào Nội Mông, nhưng tôi nhớ nhất những cặp mắt và gương mặt hồn nhiên, trong sáng của các em thiếu nhi khi múa hát. Rất xúc động. Hoàng tử không đến xem vì giống tính bố, rất ghét các loại văn nghệ Trung Quốc. Hắn cũng thấy có bạn tham dự buổi văn nghệ về cảm động khóc lóc, mắt đỏ hoe. Chẳng bù 6 năm sau, trên đường về, lũ LHS bị tẩy não, suốt ngày chửi Mao và Trung Quốc, đến mức phía Trung Quốc phải gửi công văn phản đối đến Bộ Đại học ta về việc quản lý LHS Đông Âu và Liên Xô thế nào khi đi thì yêu Tàu mà về đứa nào cũng ghét Tàu thế.
Bố của Hoàng tử mê Khrutchev cũng chỉ vì ghét Mao và chủ nghĩa nông dân. Hoàng tử cũng ghét Mao như bố, nhưng có lý do về mỹ thuật. Cái mặt tay này nhừa nhựa, nhờn nhờn, trông thật phát tởm. Hắn khẳng định chưa bao giờ yêu quý Mao Chủ tịch cho dù tuyên truyền thế nào. Thiện cảm của tên này cũng chỉ thuần túy dựa trên đẹp xấu mà thôi. Bạn Bình Dương đáng yêu thì thích, Mao Chủ tịch xấu xí thì ghét.
Kể ra, nếu theo thuật Nhân tướng học, "tướng tự tâm sinh" thì yêu ghét như vậy cũng có lý. Hoàng tử thì nói thêm, sau này đọc hồi ký của bác sĩ Lý hắn mới thấy mình có lý. Còn bạn Bình Dương do không có điều kiện biết thêm, nhưng hắn một lòng mong bạn thành người tốt và hạnh phúc. Với những người trong gia đình của mình, cô bạn học cùng lớp và bạn bè thân thì hoàn toàn ở một thế giới khác của riêng hắn, không bao giờ đưa ra xếp hạng, đánh giá hay đong đếm so đo, mấy chục năm qua không hề thay đổi.
Chuyển sang tàu Liên Xô ở biên giới, chúng tôi được lệnh phải mặc đồ âu và chấm dứt cảnh diện pijama, dép lê bệ rạc xuống sân ga. Chúng tôi mặc complet bác Bửu phát, đi giày cẩn thận, xách va-li "công vụ" mà ai đi nước ngoài cũng được phát giống nhau, đứng đợi ở sân ga đầu tiên trên đất Nga. Hoàng tử còn nhớ: bộ complet của hắn và Trung cùng màu cổ vịt. Bộ complet của Khánh màu lông chuột. Gió tháng 9 thổi lạnh buốt. Phải đợi khá lâu tàu mới đến. Cảm giác đầu tiên, phải xa không gian tràn đầy nắng của Hoa lục để bắt đầu tới nước Nga lạnh lẽo, xám xịt về mùa đông, thật là buồn chán.
Hoàng tử, Khánh và Trung vẫn đứng gần nhau. Cạnh đó là nhóm các anh thương binh đi học. Một anh tên là Vũ, trưởng đoàn và một số anh khác. Lệnh đầu tiên đưa ra là các bạn nữ được ưu tiên lên toa có buồng riêng (coupé), còn bọn con trai được lệnh lên toa "lợn", hầu như không có sưởi nên rất lạnh. Trung "đồ gốm" tự nhiên hoạt bát, nhanh nhảu đột xuất vác va-li chen lên trước mặc Hoàng tử quát tháo la hét thế nào cũng không được. Chen lấn lên đến cửa, hắn còn quay lại vẫy rối rít:
- Ê, Việt Khánh lên đi, tao giữ chỗ cho bọn mày. "Con c. cần đ. gì mày chiếm chỗ" Hoàng tử hét lên:
- Xuống ngay, quay lại!
Nhưng Trung "đồ gốm" không nghe. Hoàng tử tức lắm.
Khánh vẫn đứng bên HTB một cách điềm đạm, không hỏi nguyên nhân. Thực ra, Hoàng tử đã suy đoán thế này: toa "lợn" thì chỗ nào chẳng là toa "lợn". Vì chỉ có một toa nên chẳng vội làm gì, mấy thằng đi sau có khi được xếp vào toa coupé ấm áp cũng nên. Vả lại, mấy ông thương binh đáng lẽ phải ưu tiên lên trước, được lệnh của trưởng đoàn Vũ đứng lại chắc phải có lý do. Cứ bám lấy mấy ông lãnh đạo, chắc bao giờ cũng không sơ thiệt.
Y như rằng,toa "lợn" chẳng mấy chốc chật kín không còn một chỗ, thế là Hoàng tử và Khánh được xếp vào một coupé bốn người, rất ấm áp, tiện nghi. Khánh nằm tầng trên, Hoàng tử nằm tầng dưới. Bây giờ, Hoàng tử không còn nhớ hai người kia là ai. Toa này có hẳn một cô gái Nga phục vụ, nhỏ nhắn, má hồng, tên là Raia. Nếu cần uống trà nóng với đường, chỉ cần trả 5 kô-pếch gì đó, là có một cốc to đặt trong một cái đế bằng bạc có tay cầm, thìa bằng inox, hình như cũng pha bạc nặng trĩu.
Hoàng tử nằm xuống chiếc giường sạch sẽ, drap trắng muốt, ấm sực. Nghĩ mà cáu thằng Trung "đồ gốm" hậu đậu không thể tả, phen này cho mày lạnh chết luôn. Nghĩ đến hắn thì hắn đến, Trung ta sầm sập chạy vào, người lạnh toát kêu ca rầm rĩ:
- Dưới kia lạnh lắm, sao bọn mày không bảo tao.
Hoàng tử bảo:
- Ai bảo tao gọi không nghe. Biến!
Trung cười khì khì một cách đáng ghét và đòi ngủ lại chung với Hoàng tử cho ấm. Không biết sau này vợ hắn có ý kiến gì khác không, chứ ngủ chung với Trung "đồ gốm" quả là một cực hình. Vừa xương xẩu, vừa co quắp, thúc đầu gối vào lưng bụng mình, lại còn ôm gác tùm lum, nặng chình chịch. Có lẽ cảm hứng nhìn thấy hồ Bai Can nổi tiếng bị giảm bớt hư hại nhiều, chính vì phải chịu đựng tên "chủ nhiệm hợp tác xã đồ gốm" hành hạ mỗi đêm.
Cố nhiên, ngủ chung với bọn con trai không phải là một cái gì đó tuyệt vời sung sướng, nhưng sau này ngủ chung với Khánh, Bình "to", Ánh, ... HTB không có cảm giác kinh khủng như ngủ chung với Trung "đồ gốm". Sau này, khi hắn về học ở Máy, ký túc xá đẹp, cũng nói HTB ngủ lại, nhưng HTB đều trốn về Vár hoặc ELTE, sau khi ăn xong. Ăn thì Hoàng tử không từ chối bao giờ, mặc dù không nhớ Trung ta có năng lực đặc biệt gì về nấu nướng.
Hôm sau, bọn Thắng, Vinh, Hưng cũng ghé qua chỗ của Hoàng tử và Khánh ngồi chơi cho ấm, kêu ca dưới toa "lợn" gió lạnh, bọn học Đức văn lấc cấc, xổ tiếng Đức nghe nhức đầu. Thế mới biết trò xổ ngoại ngữ hay bị người ta ghét, không có gì tốt lành. Trong khi tụi tôi tán phét, đã thấy Hưng ta lẻn ra ngoài ăn mảnh gì đó. Hoàng tử đi ra theo xem sao thì thấy anh chàng Võ Tòng đã khoa chân múa tay với Raia ở đầu toa, gần như ép cô nàng vào thành toa. Chuyện trò rất sôi nổi, mặc dù Hưng ta không biết tí tiếng Nga nào.
Cũng phải nói, tên này mặt mũi thật thà, nhưng mò và tán gái thuộc hàng siêu đẳng. Cho nó đóng Võ Tòng, không khéo lại đè Phan Kim Liên ra phang luôn bất cần kịch bản. Không biết học ai, Hưng đã có thủ đoạn nói chuyện với gái Tây bằng siêu ngôn ngữ. Đại khái cầm tay bắt Raia nói "tay", sờ tóc bắt nói "tóc". Chuyện trò kiểu này có nói hằng tháng cũng không hết chuyện, chỉ càng ngày càng hồi hộp ly kỳ trở lên khi duyệt qua hết các bộ phận lộ thiên. Nhưng hôm đó, cuối cùng có chuyện tức cười xảy ra làm tôi nhớ mãi. Chuyện này chỉ Hoàng tử và Hưng biết, chắc chắn có kể lại cho Khánh nghe, nhưng không biết hắn có để tâm nhớ những chuyện vớ vẩn này không.
Lại nói tiếp về chuyện của tên Hưng với Raia. Sau khi chỉ vào đủ các bộ phận mà tính lịch sự và tình hữu nghị Việt - Xô còn cho phép, Hưng ta đột ngột chỉ vào cúc áo và nói to:
- Đây là cái khuy. "Khuy", "Khuy", "Khuy" nói đi "Khuy"! (ĐM. thật may là hắn không chỉ vào cúc quần).
Mặt Raia tái dại. Sau đó lại đỏ lên, hơi cười cười, ra chiều thông cảm, nhưng lắc đầu quầy quậy, không chịu nói theo anh Hưng mà lại nói:
- Nhẹt nhẹt.
Hưng tưởng con bé này bướng lại càng ép nói "Khuy" tợn. Hoàng tử chợt nghĩ ra, cười bảo với Hưng:
- Mày phải dạy nó nói là cái cúc.
Hưng rất ngoan cố:
- Cúc đ. gì, con c., Khuy.
Hoàng tử bảo Hưng:
- Khuy tiếng Nga là con c. đấy.
Mặt Hưng ta đỏ rực, vẫn ngoan cố chống chế:
- Mày nói bịa, đừng tưởng tao không biết.
Thực ra tiếng Nga phát âm đúng con c. phải đọc là "Khui". Nhưng với tai người Nga thì Cộng ta đọc là "Khui" và "Khuy" cũng như nhau. Chẳng qua "y dài" đọc ngắn hơn "i ngắn" chút ít. Vả lại từ đã nhạy cảm bao giờ hấp lực cũng lớn, đọc hơi na ná lập tức hiểu ngay.
Sau này, về chuyện từ nhạy cảm, Hoàng tử cũng kể một chuyện thật 100%. Có mấy bác sang Hung nói có mấy cô đứng ở sảnh khách sạn Budapest cứ cười cười cứ vẫy các bác mà nói gì đó các bác không hiểu chỉ nhớ "ni ni gì đó". Anh Hoàng Minh Chương giải nghĩa ngay ra là "megbaszni". Tiếng Hung thì có rất nhiều "ni". Ra được kết quả nhanh như thế có nghĩa là trong đầu của anh Chương phải có một số loại "ni" nhất định có sức hút mạnh hơn các loại "ni" còn lại. Và tuy thán phục ông anh lanh trí, nhưng đến bây giờ Hoàng tử cũng không tưởng tượng mấy cô gái kia cho là gái làng chơi cả gan táo tợn mò vào khách sạn kiếm khách, nói câu ấy bằng tiếng Hung như thế nào cho hợp lý với chữ "megbaszni".
Hành trình bằng tàu hỏa của chúng tôi trên đất Nga là chặng đường rất nổi tiếng nằm trên tuyến đường sắt xuyên Siberia. Tôi thật sự choáng ngợp với những cảnh tượng được chứng kiến lần lượt hiện ra trước mắt mình. Một trong số đó là hồ Bai Can, được mệnh danh là "hòn ngọc xanh của Siberia", hồ nước ngọt sâu nhất và cổ xưa nhất trên thế giới.
HTB cũng ghi lại những dòng đầy cảm xúc khi tàu chạy qua hồ Bai Can, hắn viết: "Hồ Bai Can rộng mênh mông. Tàu chạy liền hai ngày vẫn thấy tàu còn chạy ở bên bờ hồ. Bên hồ là những khoảng rừng tai-ga dày thăm thẳm, nhìn vào như một dải hàng rào tối thui, nhưng cùng với hồ Bai Can tạo thành một quang cảnh hòa hợp đẹp tuyệt vời". Dĩ nhiên, bức tranh này luôn thay đổi màu sắc theo thời gian trong ngày. Chắc chúng tôi không bao giờ còn cơ hội đi lại chặng đường đó.
Trên đoạn đường này, HTB nhớ cả những cơn gió lạnh buốt "và có hôm chúng tôi cũng nhìn thấy tuyết đầu mùa rơi. Khi đó, ghé vào chỗ Raia làm một cốc nước chè đường nóng thì thật tuyệt. Thời đó, tuổi đó, bọn chúng tôi thằng nào cũng thích ngọt. Đồ ăn trên tàu Nga không ngon bằng trên tàu Trung Quốc, chúng tôi bắt đầu làm quen với bánh mì đen chua chua, sữa tươi, súp xa-li-an-ka trên đổ chút váng sữa. Sữa tươi thì đóng trong chai, đun nóng, trên có một lớp váng đặc đóng thành màng, vị ngậy hơn tất cả các loại sữa sau này tôi đã từng được uống."
Cũng vào dịp này, tôi và HTB mới biết nhau. Tôi đi theo đoàn học sinh miền Nam, nên hay ghé lại chỗ bọn Khánh, Việt, Trung mỗi khi đi ăn hoặc ngồi chơi tán dóc cho vui. HTB nhớ lúc đó trông tôi "rất nhóc" và còn có "ấn tượng là thằng này vẫn cần có người lớn chăm sóc vì cứ quanh quẩn xung quanh anh Dũng "răng vàng" như một con mèo". Anh Dũng là cán bộ từ miền Nam ra Bắc theo đường mòn HCM, học bổ túc Công Nông và được cử đi học nước ngoài. Anh coi tôi như em trai, sau này tôi và anh Dũng còn ở chung phòng 517 ở trường tiếng trên đường Budaörsi út (NEI) trong năm học đầu tiên trên đất Hung.
HTB đã ghi lại câu chuyện của chúng tôi như một kỷ niệm đáng nhớ, nó đã để lại ấn tượng đầu tiên cho lần gặp gỡ của chúng tôi trên chuyến tàu liên vận năm ấy. Đó là câu chuyện "Móng vuốt của mèo con".
"Số là, toa ăn của Nga, ngay gần toa của các bạn nữ cùng đoàn. Thường chúng tôi phải đợi rất lâu ở hành lang trước coupé của các bạn nữ, khi toa ăn chưa có bàn trống. Gió từ hồ Bai Can thổi lên vù vù, lạnh căm căm. Một hôm, chúng tôi đợi lâu quá, thấy vừa lạnh vừa đói, bèn rủ nhau kiếm một cái coupé, chui vào ngồi nhờ, tránh gió. May quá, có một coupe, các bạn nữ chắc đi ăn hết, nên trống không. Chúng tôi chui vào ngồi tự nhiên và tán chuyện lung tung cho đỡ đói."
Hôm đó, HTB viết: "hình như có Thắng, Hưng, Vinh, tôi, Bình "con" và Dũng "răng vàng". Đang đấu láo thì chị em đi ăn về. Tất nhiên các bạn nữ này còn giữ phong cách dân tộc, ý tứ không dám vào phòng đuổi cổ lũ chúng tôi đi. Chúng tôi cũng chưa biết phải làm thế nào. Chỉ thấy Lương Bá Thắng cười cười nói đổng ra một câu:
- Ngồi nhờ một chút nhé.
Rồi thản nhiên ngồi nói chuyện tiếp. Tên này công nhận giỏi, biến chuyện nặng nề thành không có gì. Nhưng tôi và Bình "con" ngồi gần cửa đã kịp nghe thấy một câu búa tạ của một bạn nữ nào đó xóc vào óc:
- Mấy thằng hám hơi gái.
Tôi hoàn toàn tê cứng với tình huống kiểu này, thì đã thấy Bình "con" xổ luôn một câu đáp trả ác liệt, cho đến bây giờ vẫn không quên nổi:
- Làm gì có hơi gái. Chỉ có mùi mấy tuần không tắm thôi.
Công nhận tên này chua ngoa, đánh một phát vào chủ đề chính yếu ngay. Không những hắn có tài ứng đối mà phải có kinh nghiệm lịch duyệt qua chiến trận mới phát được câu đó. Ai dè cái giọng kia đốp lại ngay:
- Thế mà vẫn lại hám cái mùi ấy đấy.
Tôi máy Bình "con":
- Ra xem thử con nào nói.
Bình "con" chạy ra, rồi chạy vào nói:
- Xong. Nhớ mặt rồi. Phải cho nó một trận.
Sau đó, Bình "con" chỉ cho tôi một bạn nữ, sau này mới biết tên là Nguyệt, học sinh miền Nam, cùng nhóm với Lê Lan Hương và Liên sau này thành người yêu (sau nữa lại thành vợ) của anh Dũng "răng vàng"."
Nhân vật Nguyệt này cho đến nay vẫn chưa biết có đúng là đối tượng phang búa tạ hay không. HTB đã kể lại cho nhiều người về câu chuyện này và chỉ ghi nhận được kết quả: không phải Nguyệt là người đã nói như thế (có thể do những người biết rõ muốn bênh vực đồng hương, hoặc về phe với Nguyệt do liên quan đến chuyện tình cảm riêng tư). Cũng không loại trừ khả năng khi tôi ra xem ai đã nói như vậy thì đối tượng đã biến mất, chỉ còn Nguyệt đứng đó ngắm hồ Bai Can nên bị tôi nhận lầm. Cũng nói thêm là năm đó có hai cô Nguyệt, một cô khác tóc tai luôn rũ rượi, yêu một bạn tên là Diên, sau này ở cùng phòng với HTB, mà HTB gọi là "Ngụy Diên".
Lại nói về chúng tôi, HTB viết: "Bình "con" sau này sẽ trở thành một trong những người bạn chia sẻ với tôi nhiều kỷ niệm nhất. Nói cho đúng thì hắn biết gần hết mọi chuyện của tôi. Khánh tuy rất thân, nhưng nhiều chuyện lếu láo quá tôi không dám nói, vì ngại cái kiểu nhướng mày, sau lại nửa cười cười, nửa quàu quạu của hắn. Ánh thì cũng là một tên vốn thích đồng lõa với những điều lếu láo, nhưng không thích những u uẩn rắc rối của tâm hồn. Nhất là sau khi hắn làm Bí thư Chi đoàn của ELTE, sở thích, ý nghĩ đều khác đi nhiều, chia sẻ với hắn có cảm giác mất thân nhiệt như đái lên tuyết. Ngô Việt, tuy ở gần, có nhiều điểm tương đồng, nhưng hắn quen nhiều bạn gái, lỡ hắn mềm lòng hay vui chuyện, kể lung tung thì gay go to."
HTB còn nhớ: "hồi năm thứ nhất, khi bố Bình "con", bác Huy sang Budapest cùng với bác Chương, bạn của bố mẹ tôi, bác đã thu âm của bố mẹ tôi mang sang và thu âm của tôi mang về cho cha mẹ. Sau này mẹ tôi còn kể mãi, chuyện dặn tôi đừng nhìn mặt trời lặn nhiều mà buồn, phải nhìn mặt trời lên vào lúc bình minh. Tôi còn nhớ hai bác sang Hung là để tiếp xúc mật với ông nghị Ngô Công Đức của chính quyền Sài Gòn, tại khách sạn tròn Budapest ở Óbuda.
Sau đó chúng tôi bắt đầu thân nhau. Bình "con" thực ra là rất lắm tài. Vẽ hay, lắm sáng kiến, đá bóng chút chút, nhưng tinh tế, tai nghe nhạc thẩm âm rất khá (đoạn này hơn đứt Ngô Việt). Đặc biệt, mỏ khá nhọn, ăn nói châm chích chua ngoa. Năm ngoại ngữ, tôi và Bình "con" được phâôn công độc tấu hài bình phẩm hai sắc đẹp, để ghi âm, về sau anh em nghe đi nghe lại cười bò. Nhưng đoạn vừa tả, vừa văng đ.m. đệm điếc tiếng dân tộc một cách duyên dáng, tôi phải tự nhận là thua đứt Bình "con".
Bình "con" sau này có chung với tôi một kỷ niệm ở Debrecen. Số là anh Vinh "còi" (M71) có một cô em "nuôi" tên là Marika, mặt khá hiền và xinh, như Đức Mẹ. Nàng nói với anh Vinh "còi" từ năm thứ nhất là thích tôi. Khi nào tôi đá bóng là nàng và một cô bạn lại chạy ra sân cổ vũ. Nàng chăm ra sân xem tôi đá bóng, cố nhiên không phải vì tôi đá hay. Thực ra có thể nói là trái lại, tôi đá dở, chỉ trâu bò, và không ngại va chạm dù đối phương có cao to cỡ nào. Đặc biệt tôi luôn mặc cái quần bơi hoa mà có lần chị Nhơn (DEBRECEN.M70) nửa đùa nửa thật nói là trông rất sexy. Tôi có phần nhát gan, có phần ngại vì một số lý do khác, không bắt chuyện với em Marika, suốt gần 2 năm trời. Đến năm Bình "con" xuống dự Tết với chúng tôi, Marika lại thích luôn Bình "con". Chắc hẳn tôi với Bình "con" cùng có điểm tương đồng nằm trong sở thích của em này. Đến giờ, tôi không biết Bình "con" có làm ăn được gì không, chỉ nhớ hắn kể cảm giác ôm em nhảy thế nào với vài comment hơi "phòn thực" không tiện kể lại ở đây.
Cao Bình có tính tò mò, ham hiểu biết, luôn hăng hái với ý tưởng mới, gần như tôn sùng với văn học, triết lý (tuy chẳng bao giờ bỏ công đọc cái gì cho ra đầu đũa). Tôi thích Cao Bình nhất ở cách nhìn đời với cặp mắt bao giờ cũng trẻ trung, trong sáng, nếu đúng môi trường phát triển, đi đúng hướng có thể là một nhân tài về nghệ thuật. Tên này ham chơi, lười học nhưng rất sùng bái kiến thức sách vở, chịu khó nghe các anh lớn và tôi chém gió về mấy chuyện này, và hắn đặc biệt giống tôi ở việc dị ứng với những gì củ chuối hay xấu xí, châm chọc chua ngoa. Năm 1976 và 1978, khi tôi vào TP.HCM, Bình "con" luôn là người đón tôi ở TP.HCM, đi chơi,nói chuyện với nhau đủ mọi chuyện, thậm chí đèo cả Thanh, sau này là vợ theo, đạp xe hàng tiếng đồng hồ trên mọi nẻo đường, kể cho nhau nghe những chuyện không bao giờ kể với ai. Tôi thích triết lý sống của Cao Bình, đơn giản, phân minh, rất chung thủy với bạn bè nhưng cũng rất độc lập, bướng bỉnh."
Cho đến bây giờ Hoàng tử vẫn không thể nào quên được cảm xúc trên chuyến tàu liên vận đó. "Chia tay tuổi thơ có một cảm giác bùi ngùi. Xa gia đình có cảm giác bơ vơ, nhớ phòng khách ấm cúng, bàn viết của cha, với những quầng khói thuốc. Xa những tối thứ bảy hồi hộp bồn chồn, đạp xe dưới những hàng sao đường Lò Đúc ra ngoại ô. Hà Nội thời đó thiếu ánh điện, nhưng bù lại, những đêm trăng, ánh trăng bạc, trắng lóa chiếu xiên qua tán cây, đẹp mê hồn. Không biết bao giờ mới trở lại. Nhớ cô bạn gái cùng lớp cắn đuôi tóc thề trong miệng để dấu nụ cười. Nhưng bên cạnh đó là cảm giác hạnh phúc của tự do, được khám phá mới mẻ của thế giới rộng lớn."
Hòang tử đâu biết, cuộc đời hắn rồi sẽ là chuỗi chia tay những kỷ niệm thân thương, để vào một hành trình vô tận tìm cái mới mẻ và tìm chính bản thân mình.
Tàu chạy qua những địa danh quen thuộc trong sách vở: Irkusk, Novosimbirsk,...Những sân ga cuối cùng của Siberia, để vào đất Nga. Tàu dừng lại ga Novosimbirsk rất lâu. Hoàng tử vẫn nhớ: sân ga rộng mênh mông, gió thổi hun hút, giọng phát thanh viên như chạy lướt trên sân ga. Các đoàn tàu đứng bên cạnh nhau, phả hơi nước trắng xóa trong bầu không khí lạnh buốt. Mùi khói tàu trong không khí lạnh, không thể quên. Sân ga buổi đêm trông thật buồn, bóng người lang thang trên sân ga, trông thật nhỏ bé cô đơn và phiêu bạt.
Sau này đọc Dr.Zhivago, đoạn Dr. Zhivago tìm Lara trên sân ga là Hoàng tử lại nhớ tới cảnh đêm ở Novosimbirsk. Những đêm như vậy, hắn thường ra hành lang đứng một mình, Trung và Khánh đều ngủ cả. Có lúc hắn chợt nghĩ Bình Dương có thể chưa ngủ, giá có thể đến toa của nàng để cùng ngắm ánh đèn sân ga thì hay biết mấy. Nhưng chỉ nghĩ vậy thôi, 1-2g sáng gõ cửa toa tàu của người mới biết không quen, khéo lại thành scandal lớn.
Chúng tôi cùng được thấy tuyết rơi lần đầu. Tuyết nhỏ, chưa thành bông, đậu lại trên tay rồi tan ngay, cảm giác như có ai châm nhẹ vào tay. Nhớ chuyện Pautovski, với tiếng chuông kêu lanh canh, nến nổ tý tách, lò sưởi thơm mùi gỗ sồi ấm sực và những câu chuyện tình người ấm áp.
Cuối cùng, tàu cũng đến Moskva. Cả đoàn được đưa vào Khách sạn Bông Lúa Vàng. Lệnh cho nghỉ 2 ngày đợi tàu đi Đông Âu. Hoàng tử thấp thỏm đợi Đỗ Như Lâm đi chuyến sau, nghe nói sẽ đến Moskva sau chúng tôi 2 ngày. Khách sạn Bông Lúa Vàng, khá đơn giản, nhưng đối với chúng tôi hồi bấy giờ là tốt lắm rồi. Khách sạn ở bên cạnh một khu đất rộng mênh mông, hình như chỗ để triển lãm gì đó hình như là Triển lãm Kinh Tế Quốc dân gì đó.
Trong một lần đứng trước Khách sạn Bông Lúa Vàng, Hoàng tử gặp Bình To. Bình To đi với nhóm học sinh học Đức văn, tức là tốt nghiệp phổ thông trên chúng tôi một lớp, đã học tiếng Đức một năm. Nhóm này đệm tiếng Đức rất kinh, lại túm tụm với nhau, nên mọi người có vẻ xì xào khó chịu. Riêng Hoàng tử thì tuyệt đối không để ý.
Không nhớ có một việc gì mà chúng tôi đứng túm tụm để xem, thì Hoàng tử bỗng thấy có một tên huých vào mạng sườn rất thô lỗ. Tất nhiên, Hoàng tử huých lại "một cách tế nhị", thì tên kia càng huých dữ. Hoàng tử cau có quay sang, thấy một anh chàng, mặt mũi sáng sủa, trắng trẻo, mũi cao, có thể nói là đẹp trai, hơi lấc cấc, hoàn toàn không để ý đến hắn, chân tay khuyềnh khoàng huých đẩy tứ phía rất thô lỗ, giọng thì oang oang, rất chối tai.
Chính đó là Bình To sau này sẽ trở thành chiến hữu của chúng tôi. Tên này có giọng trời cho, nói bình thường có thể làm bạn gái lộng óc đi bệnh viện cấp cứu, nhưng rất để ý chăm sóc các bạn gái liễu yếu đào tơ. Biết thế nên sau này sợ công phu "Sư tử hống" gây ra tai nạn, hắn cố công nói thật nhẹ, lại biến thành khàn khàn như vịt, đặc biệt khi nói chuyện với phụ nữ nghe rất tức cười. Những lúc đó Hoàng tử chỉ ước Bình To nói giọng thật hết volume để coi mấy cô gái kia bạt vía thế nào.
Trái với bề ngoài lấc cấc, Bình To là một tên rất hiền lành, thẳng thắn, cư xử với tên này rất thoải mái vì hắn dễ tính. Năm 1980, Hoàng tử vào TP HCM, gọi Bình To đến chơi. Hắn vừa mò tới, không hiểu sao bỗng nhiên Hoàng tử cảm thấy buồn ngủ. Hoàng tử bảo Bình To cởi áo ngoài. Hắn trố mắt. Hoàng tử chỉ nói:
- Tao buồn ngủ.
Hai thằng lăn ra ngủ một trận đến tối, như thời ở Hung rồi chia tay. Sau này hắn cũng chỉ kể lại đúng một lần chuyện này: "Tao đến thăm thằng Việt ở Hà Nội vào, nó lại mời tao đi ngủ."
Nhớ lại chuyện này Hoàng tử nghĩ: "Phải tay hắn có lẽ thành chuyện cười nhiều tập."
Trở lại lần gặp đầu tiên với Bình To, với Hoàng tử thì hoàn toàn không vui vẻ như gặp mấy tên khác. Hoàng tử nhớ có nói lại với Bình Con về nhân vật huých đẩy mới gặp này. Chỉ thấy Bình Con nói bọn Đức văn nói chung là lấc cấc có lẽ hôm nào phải gọi đám học sinh miền Nam đánh nhau một trận. HTB không có thời gian để ý tới những chuyện như thế.
Có lẽ mỗi người mỗi tính, nhưng hồi đó, chúng tôi rất máu me "hiếu chiến". Hễ ngứa mắt (trái tai gai mắt) là ngứa cả tay chân.
Bây giờ thấy lũ trẻ lưu manh tụ tập manh động hỗn chiến lại nhớ cái thời"ngựa non háu đá" của chúng tôi.
Chỉ khác nhau ở thời chiến và thời bình.
Ko biết nếu sinh ra thời buổi Gen Z, tôi sẽ là ai? Có tốt hơn, hay tệ hơn ngày xưa, bởi "con người là sản phẩm của xã hội". Mà nay thì kẻ gian ngang ngược, ngông nghênh lắm (là chuyện cái nước mình nó thế, ko phải như ở các nước mà xã hội phát triển theo trật tự hình thành và chuyển biến theo chiều hướng tốt hơn).
Hoàng tử bàn với Khánh và Trung phải tranh thủ đi thăm lăng Lê Nin và Moskva. Lý do thăm lăng Lê Nin là vì chỉ biết về Moskva có thế và có một câu chuyện đọc trong sách lớp 4, về Hồ Chí Minh đến Moskva đội trời tuyết đi viếng Lê Nin. Vậy thì chúng tôi cũng làm như thế. Hoàng tử chẳng có thần tượng lãnh tụ nào từ bé, thăm Lê Nin cũng chẳng vì lý do Đoàn Đội nào. Chỉ muốn thế thôi.
Khánh có chị gái là chị Hương đang học ở Moskva, ra tận ga đón. Chị Hương dáng cao lớn, ăn mặc như các cô gái Âu, trắng trẻo, cười có răng khểnh rất xinh, đặc biệt là tính đôn hậu, dễ mến. Chi Hương đưa chúng tôi đi GUM, XUM gì đó và đến Quảng Trường Đỏ. Hình như vẫn có một số ảnh, chị Hương chụp cho chúng tôi và Khánh ở Quảng Trường Đỏ. Hình như tên Trung đồ gốm không đi vì sợ lạnh. Hoàng tử nhớ loáng thoáng là đám đi theo chị Hương khá đông, nhưng chỉ hắn và Khánh là quyết tâm vào lăng Lê Nin.
Khánh như thường lệ vẫn ủng hộ các ý tưởng của Hoàng tử đến cùng. Hàng dài vô cùng, gió cuối tháng 10 ở Moskva lạnh buốt. Đợi rất lâu, nên răng đánh vào nhau lập cập. Thực ra Quảng Trường Đỏ và tường điện Kremlin khá đẹp, nhưng đúng là lạnh tối tăm mặt mũi, không còn thiết ngắm cảnh. Cuối cùng thì cũng vào được bên trong, ấm áp và đỡ gió hơn, thấy một ông đầu hói, trắng toát, nằm đó, ánh đèn tim tím chiếu sáng, trông hiền lành, không giống Lê Nin trong các ảnh hay trên sách báo.
Hoàng tử cũng ngạc nhiên là không thấy cảm xúc gì mấy, nhưng cũng hài lòng và tự hào là thực hiện xong một dự định. Kế cũng đáng tự hào vì phải kiên gan đợi hơn 2 tiếng ngoài gió lạnh. Có cớ để chém gió với bọn Bình Con, Thắng, Hưng,... Trung "đồ gốm" thì không kể vì chắc hắn không coi quyết tâm cao là một cái gì có giá trị trong cuộc sống.

Quảng trường Đỏ, Moskva - 1972: (Từ trái qua) 1. Phan Nguyễn Khánh, 2. Anh Dũng "răng vàng", 3. HTB, 4. Nguyễn Văn Bảy, 5. Bình Con, 6. Ngô Tiến Nhân, 7. Vinh "thâm", 8. Nguyễn Ngọc Hưng, 9. Nguyễn Lanh
Từ Moskva chúng tôi lên đoàn tàu của Hung để đến Budapest. Chúng tôi dừng lại ở ga Csop để làm thủ tục nhập cảnh trước khi đoàn tàu đi tiếp vào đất Hung. Ở ga biên giới, toàn bộ đoàn tàu được nâng lên để ráp vào hệ thống đường ray của Hungary. Đặt chân đến Hungary vào một ngày tháng 9 năm 1972 là một sự kiện trọng đại trong cuộc đời tôi. Kể từ lúc ấy, tôi bắt đầu trở thành một người khác hẳn với cậu bé ngây ngô và dại khờ của 17 năm về trước.
Cho đến ngày rời Hà Nội lên Đại Từ tập trung để đi nước ngoài, mong mỏi của tôi là được đi Liên Xô, vì thời đó hình ảnh của Liên bang Xô-viết ở VN đã gieo vào tâm trí của nhiều người rằng: Liên Xô mới thật sự là thiên đường XHCN. Qua sách vở và truyền thông đại chúng, tôi biết rất ít về Hungary. Đối với tôi khi ấy, Liên Xô là đất nước vĩ đại với nhiều cái nhất. Các nước khác trong phe XHCN đều bé nhỏ về mọi mặt so với "quê hương của Cách mạng XHCN tháng 10". Tôi mơ ước được đến những xứ sở khi ấy với tôi như thuộc về một thế giới khác, hoàn toàn cách biệt tưởng chừng không thể chạm tới được, những thiên đường của con người so với Việt Nam. Vì vậy, tôi đã sung sướng vô cùng khi biết mình sẽ được đi nước ngoài, tuy rằng, khi nhận quyết định sẽ học ở Hungary tôi nghĩ là mình không may mắn so với những ai được đi Liên Xô.
Và bây giờ, kể từ hành trình xuất ngoại đầu tiên ấy, tôi lại viết về nơi mà tôi không bao giờ quên, một nơi rất gần gũi với nhiều người trong chúng ta, về một thời tuổi trẻ đầy sức sống và những ước muốn bay cao... về một đất nước tươi đẹp của nhiều kỷ niệm. Dân gian có câu: "Đi một ngày đàng học một sàng khôn". Với những cô cậu học sinh còn non choẹt như chúng tôi lúc ấy, Hungary có quá nhiều điều mới lạ và hấp dẫn. Như lời của một bài ca mà Koncz Zsusza đã hát, những cặp mắt háo hức của chúng tôi lúc ấy giống những cái cửa sổ chỉ muốn mở thật lớn để thu hết cả thế giới vào...
Hungary đã là một giấc mơ có thật của tôi. Cho đến nay, những ngày sống ở Hungary, với tôi vẫn chỉ như mơ trong cảnh thật ở VN lúc này... Khi đó Việt Nam phải chiến đấu gần 3 năm nữa thì chiến tranh mới kết thúc. Còn với Hungary thì chiến tranh đã trôi qua gần 30 năm. Nước Hung chào đón chúng tôi thật rộng lòng và đầy thông cảm. Thế nhưng cả lũ chúng tôi còn ngờ nghệch lắm, ko cảm nhận được hết tất cả những điều đó...
(còn nữa)