Saturday, December 19, 2020

Vĩnh biệt Đại ca chân chính của tôi!

 Tôi xin gửi những dòng này đến vong linh của anh, 1 người chân chính đã khuất, Đại ca đích thực của tôi!

Đường đời muôn nẻo ko thể đi hết, người trải nghiệm cả niềm vui, nỗi buồn và đau khổ mới thật sự sống trong trần thế.

Luôn trung thực theo con đường của mình, tận lực với những điều đúng đắn và toàn tâm với sự lựa chọn của mình.

Thế là đủ!

TRUYỆN VUI CUỐI TUẦN - HÉTVÉGI VICCEK (No. 253)

 Cảnh sát cưỡi ngựa

 --------------

 Buổi sáng Nô-en, viên cảnh sát cưỡi ngựa phụ trách khu vực ngã rẽ.

 Phát hiện thấy một cậu bé đang đi một chiếc xe đạp mới toanh bóng loáng, viên cảnh sát nói với cậu ta:

 - Cháu có chiếc xe đạp mới đẹp thế! Không phải Ông già Nô-en tặng cháu đấy chứ?

 - Nhưng mà đúng thế đấy! – cậu bé trả lời.

 - Thế thì lần sau hãy nói với Ông già Nô-en là hãy tặng cả đèn theo xe nữa nhé!

 - viên cảnh sát nói và đưa cho cậu bé một thẻ phạt.

 Cậu bé vừa đạp xe đi vừa nói với lại:

 - Chú có con ngựa đẹp thế, Không phải Ông già Nô-en tặng chú đấy chứ?

 - Nhưng mà đúng thế đấy! – viên cảnh sát cũng đùa lại – tất nhiên là Ông già Nô-en rồi.

 - Thế thì chú nói với Ông già Nô-en là lần sau nếu tặng cho chú ngựa thì nhớ để c*c ngựa dưới bụng, đừng để trên lưng ngựa nhé!


Lovasrendőr

 --------------

 Karácsony reggelén a lovasrendőr figyeli az útkereszteződést.

 Észrevesz egy kisfiút, aki egy vadonatúj, csillogó biciklivel

 kerekezik. Odaszól neki:

 - Szép új bringád van! Csak nem a Mikulás hozta?

 - De igen! - így a fiúcska.

 - Na akkor jövőre mondd meg a Mikulásnak, hogy lámpát is hozzon rá!

 - mondja a rendőr, és átad egy bűntetőcédulát.

 A fiú elmenőben még visszaszól:

 - Szép lovad van, csak nem neked is a Mikulás hozta?

 - De igen - veszi a rendőr a tréfát - persze hogy az.

 - Na akkor mondd meg a Mikulásnak, ha jövőre is lovat hoz neked, akkor

 a faszt a ló alá tegye, ne föléje!

Nguyễn Ngô Việt (DEBRECEN.vidi73)

Friday, December 18, 2020

Thursday, December 17, 2020

Giáo dục: Trường Tây thời Pháp thuộc

 Trường Trung học Albert Sarraut ở Hà Nội đầu thế kỷ 20

Trường Trung học Albert Sarraut ở Hà Nội là một trong những trường trung học nổi tiếng nhất ở Đông Dương, Trường được thành lập năm 1919, giải thể năm 1965. Đây là nơi nhiều nhân vật nổi tiếng trong lịch sử Đông Dương từng học.

Năm 1902, chính quyền thực dân Pháp đã cho thành lập trường Paul Bert (Collège Paul Bert) tại Hà Nội để đào tạo bậc trung học bán phần cho con các quan chức Pháp tại Đông Dương, đồng thời các con quan chức cao cấp người Việt làm cho Pháp, nhằm đào tạo đội ngũ kế tiếp làm việc cho Pháp tại Đông Dương. Trường sở được đặt tại Boulevard Rollandes, nay là Trường Trung học Phổ thông Trần Phú – Hoàn Kiếm.

Lúc đầu trường chỉ có các lớp trung học đệ nhất cấp (classes du 1er cycle), từ năm 1912 mới bắt đầu có các lớp trung học đệ nhị cấp (classes du 2e cycle), với 143 học sinh, trong đó có 2 người Trung Hoa và 1 người Nhật.

Năm 1913, Toàn quyền Đông Dương Albert Sarraut đã ra quyết định nâng bậc trường Paul Bert từ Collège lên bậc Lycée để thành lập một trường trung học toàn phần như các trường ở chính quốc với đầy đủ cơ sở vật chất phục vụ cho việc dạy và học tại Hà Nội, là trường Albert Sarraut. Trường có nhiệm vụ thu nhận học sinh người Pháp và cả học sinh là con em các quan chức cao cấp người Việt Nam, người Miên, người Lào.

Mặc dù gặp khó khăn do Thế chiến I (1914 – 1918), năm 1914 công trình vẫn được khởi công trên một khuôn viên rộng, vuông vắn, nằm trước Phủ Toàn Quyền, tiếp giáp với đại lộ Cộng Hòa (Avenue de la République) sau đổi là Honoré Tissot, nay là phố Hoàng Văn Thụ, đại lộ Brière de l’Isle nay là phố Hùng Vương, đại lộ Carnot nay là phố Phan Đình Phùng, và phố Destenay nay là phố Nguyễn Cảnh Chân; cổng chính nhìn ra đại lộ Cộng Hòa. Công trình do kiến trúc sư Adolphe Bussy thiết kế gồm khu trường chính (khu học đường, khu hiệu bộ, khu nội trú – y tế) và khu giáo dục thể chất, hoạt động thể dục thể thao. Khu học đường và khu hiệu bộ đều nằm trong 2 dãy nhà cao 2 – 3 tầng được xây song song với đại lộ Cộng Hòa; giữa 2 dãy nhà này là 2 sân chơi ngoài trời rộng, ngăn cách bởi một giàn cây hình vòm xanh mát, giữa có treo chiếc chuông để đánh báo giờ. Giáp đầu ngoài 2 sân có 2 nhà chơi khá lớn kèm hàng chục phòng tắm có gương sen. Khu nội trú – y tế nằm trong dãy nhà thứ 3 ở phía sau dãy thứ 2, các hành lang có mái che lợp ngói nối liền 2 dãy nhà này với nhau. Một cổng phụ mở ra trên phố Destenay đón học sinh đến học hàng ngày, đồng thời cho phép thầy trò dễ dàng đi sang khu giáo dục thể chất. Khoảng năm 1948 mở thêm một cổng phụ nữa nhìn ra đại lộ Brière de l’Isle. Khu giáo dục thể chất gồm sân quần vợt, sân bóng đá, sân bóng rổ, sân bóng chuyền, khu điền kinh (hố cát để tập nhảy cao, nhảy xa, xà đơn, xà kép, xà lệch…), ngăn cách với khu trường chính bởi phố Destenay. (Từ năm 1954 khu này đã được dùng để xây trụ sở Ban Tuyên Giáo trung ương còn khu trường chính được dùng làm trụ sở Trung ương Đảng CS Việt Nam).

Sau 4 năm công trình được hoàn thành và ngày 1 – 1 – 1919 trường trung học Hà Nội (Lycée de Hanoi) ra đời. Trường gồm 2 phân hiệu, phân hiệu I chỉ mở các lớp trên được đặt ở đây, phân hiệu II chỉ mở các lớp dưới nằm ở đại lộ Rollandes. Để phân biệt, phân hiệu II được gọi là Petit Lycée (trường Trung học Nhỏ), còn phân hiệu I được gọi là Grand Lycée (trường Trung học Lớn). Năm 1923, phân hiệu I được xây bổ sung mặt tiền chính (façade principale) và được đặt tên là trường Trung học An-be Sa-rô (Lycée Albert Sarraut) để tỏ lòng tri ân Toàn quyền An-be Sa-rô, người đã ra quyết định xây dựng trường trước đây, còn phân hiệu II lấy lại tên là trường Paul Bert như trước. Trường An-be Sa-rô được tổ chức và giảng dạy giống như một lycée ở Pháp, lực lượng giảng dạy gồm các giáo sư cử nhân (professeur licencié) và các giáo sư thạc sĩ (professeur agrégé), trang thiết bị đầy đủ gồm các phòng thí nghiệm kèm bên cạnh các phòng học bộ môn cho các môn khoa học thực nghiệm Lý Hóa Sinh, các phòng học vẽ, học nhạc, một thư viện riêng cho các giáo sư và một thư viện cho học sinh với đầy đủ các sách giáo khoa và các sách tham khảo cho tất cả các bộ môn, học sinh có thể ký quỹ thuê sách ở thư viện để học, các phòng học đều đúng tiêu chuẩn, rộng rãi, sáng sủa.

Năm học đầu tiên (1924 – 25), trường đã thu nhận 800 học sinh, có cả học sinh Miên, Lào và 370 học sinh Việt Nam. Kể từ năm học sau (1925 – 26), với ông Autigeon làm Quyền Hiệu trưởng, trường hạn chế nhận học sinh Việt Nam nên chỉ có 510 học sinh trong đó có 210 học sinh VN, phần lớn học sinh VN vào học ở trường Bảo Hộ (Lycée du Protectorat) được thành lập năm 1924, sau này trở thành trường THPT Chu văn An. Cao điểm nhất là năm 1940, trường có tới 1405 học sinh.

Năm 1943, trường bị ném bom, phải sơ tán khỏi Hà Nội. Phần lớn nhà trường, đứng đầu là hiệu trưởng Loubet, sơ tán đến Tam Đảo, một bộ phận nhỏ ghép với trường Paul Bert, cùng hiệu trưởng Silhou, sơ tán vào Sầm Sơn. Một số học sinh chạy vào Đà Lạt, xin học tiếp ở trường trung học Yersin. Sau đảo chính 9 – 3 – 1945, trường tạm ngừng hoạt động.

Ngày 4 – 2 – 1947, dưới sự điều hành của bà Raspail, trước đây là hiệu trưởng Trường Con Gái Pháp (Collège des Jeunes Filles Francaises), trường Albert Sarraut mở cửa trở lại đón 700 học sinh, tạm thời ở địa điểm của Trường Con Gái phố Félix Faure, nay là phố Trần Phú, bởi một phần trường sở cũ bị hư hại do chiến tranh, cần có kinh phí và thời gian để sửa chữa. Tháng 9 – 1948 trường trở về địa điểm cũ và liên tục phát triển, đến niên khóa 1953 – 54, số học sinh lên tới 2400.

Sau hiệp định Genève năm 1954, chính phủ Pháp ký với chính phủ Việt Nam một Thỏa ước văn hóa (7 – 4 – 1955), theo đó trường trung học Albert Sarraut được tiếp tục hoạt động trong 10 năm nữa song phải dời về địa điểm của trường Paul Bert ở phố Rollandes (nay là phố Hai bà Trưng) trước đây và trở thành một trường tư thục do Tổ chức Lương Hội Pháp (Mission laique francaise) mở, giảng dạy theo chương trình 10 năm của Việt Nam, bằng tiếng Việt Nam, trừ môn Toán, tiếng Pháp chỉ là ngoại ngữ chính, được học từ cấp I; học sinh không phải đóng học phí. Năm học 1955 – 1956 trường bắt đầu hoạt động theo quy chế mới như trên với 590 học sinh. Số học sinh cao nhất là vào năm học 1959 – 60 (1420 học sinh), năm học cuối cùng 1964 – 65 có 966 học sinh. Sau năm học này, trường trung học Albert Sarraut Hanoi chính thức ngừng hoạt động hẳn.

Sau 46 năm tồn tại và hoạt động (1919 – 1965), trường trung học Albert Sarraut Hanoi đã đào tạo hàng chục ngàn học sinh, trong đó có hàng ngàn học sinh Việt Nam, nhiều người nổi tiếng như đại tướng Võ Nguyên Giáp, thủ tướng Phạm Văn Đồng, học giả Hoàng Xuân Hãn, luật sư Nguyễn Mạnh Tường, nhà thơ Phạm Huy Thông (tốt nghiệp Tú tài Triết học năm 1934), nhà triết học Trần Đức Thảo (tốt nghiệp Tú tài Triết học năm 1935). Có người như Phạm Duy Khiêm học giỏi, được học bổng sang Pháp, đã thi đỗ vào trường danh tiếng bậc nhất của Pháp là trường Cao đẳng Sư phạm phố Ulm (Ecole Normale Supérieure rue d’Ulm), tốt nghiệp năm 1931…Một số học sinh Lào đã từng học ở trường An-be Sa-rô, về sau cũng rất nổi tiếng như hoàng thân Xu-va-na Phu-ma, hoàng thân Xu-pha-nu-vông. Các cựu học sinh An-be Sa-rô kể trên, với các cống hiến to lớn của mình, xứng đáng là những tấm gương sáng cho các thế hệ thanh niên noi theo. Nhiều thế hệ học sinh An-be Sa-rô sau này ở Việt Nam cũng đã nêu cao tinh thần yêu nước, tích cực tham gia 2 cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ; nhiều học sinh của trường những năm học sau 1954 đang hăng hái tham gia vào công cuộc Đổi Mới, góp phần đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa nước nhà.

Nguyễn Minh Vũ – Cựu học sinh chuyên khoa (1951 – 54).

Wednesday, December 16, 2020

A strand/Ven hồ

 Share từ csoport Hungarian Treasures (Szocializmus hagyatéka): 1966. A Balaton partján


Tuesday, December 15, 2020

CÓ TỰ DO LÀ CÓ HẠNH PHÚC

 Nếu bạn có thể thở vào thở ra và bước đi với tinh thần “đã về – đã tới – bây giờ – ở đây” thì bạn sẽ thấy mình vững chãi và tự do hơn ngay lập tức. 

Bạn đã đứng vững được trong hiện tại, ngay tại địa chỉ chính thức của bạn. Không có gì thúc đẩy khiến bạn phải chạy hoặc sợ hãi. Bạn được giải phóng khỏi những lo âu quá khứ. Bạn cũng sẽ không còn bị bế tắc, nghĩ tới những gì chưa xảy ra và những gì bạn không kiểm soát được. 

Bạn được tự do, không còn mặc cảm phạm lỗi thời quá khứ và cũng không lo lắng về tương lai nữa.

Chỉ khi có tự do người ta mới có hạnh phúc. Số lượng hạnh phúc bạn có tùy thuộc vào số lượng tự do mà bạn có trong tâm. 

(Sư Ông Làng Mai - Thiền sư Nhất Hạnh)

Chánh niệm mỗi ngày - Ít thôi, nhưng đều đặn

#côngphumỗingày #ThiềnBócLịch2021

Sunday, December 13, 2020

Yêu con cho roi hay vọt... ?

 "Con không đi cái xe đấy đâu, xấu hổ lắm, bạn bè con toàn đi xe ga, mẹ mua xe ga con mới đi….”

Câu chuyện của hai mẹ con cự nự nhau sau lưng trong quán cafe trưa nay làm tôi bất giác có một chút buồn, nhưng rồi lại chợt cảm thấy ấm lên một niềm vui khi nghĩ về một câu chuyện tương tự của bố con tôi hơn 10 năm về trước.

"Bố cho con cái gì?" - Nhớ một thời “trẻ trâu”, tôi đã có đủ dũng cảm hỏi cha mình câu đó, lần đầu tiên và cũng là duy nhất. Đó là một ngày không lâu sau khi nhận tin đỗ vào đại học. Một cuộc trò chuyện rất nghiêm túc và thẳng thắn giữa hai người đàn ông.

Bố tôi trả lời một cách không thể bình thản hơn "Bố mẹ bố cho bố cái gì, bố sẽ cho lại con cái đó: Một lý lịch trong sạch để con không bao giờ phải xấu hổ về bố và một sự giáo dục tốt nhất trong khả năng của mình. Con có khả năng học đến đâu bố sẽ hỗ trợ đến đó. Hết".

Bố tôi phân định rất rõ ràng: "Đây là nhà của bố nhé, đây là xe của bố nhé. Và con đang... ở nhờ và đi nhờ. Không hài lòng hả, quyền đi bộ... luôn thuộc về con".

Nếu nhờ tôi giúp việc gì không nằm trong trách nhiệm của con cái, thay vì thuê người ngoài, bố sẽ thuê tôi làm và trả tiền rất sòng phẳng, không quên thể hiện là một khách hàng khó tính. Không tự ái, không phiền lòng, tôi biết rõ mình chỉ có một con đường nếu muốn có ngôi nhà riêng của mình: Tự mua. Cũng có người nghe thấy và thắc mắc cái kiểu nói ấy: "Nhà của bác thì sau này không của nó thì của ai, sao bác lại nói thế...". Và bố tôi chỉnh ngay: "Của tôi chứ, nếu nó không cố gắng, tôi sẽ cho từ thiện". Bố tôi thì chẳng giàu như Bill Gates, nhưng dám làm như Bill Gates thì tôi tin là làm thật.

Bữa ăn ít người của nhà tôi luôn có những câu chuyện về các loài vật, những câu chuyện được lặp đi lặp lại, được kể lúc này lúc khác.

Bố hay nói chuyện: Con gà con đến tuổi tự kiếm ăn, gà mẹ sẽ đuổi chạy chí chết nếu gà con cố đến gần hoặc đi theo. Hay câu chuyện về loài đại bàng: Đại bàng con sẽ được mẹ nuôi mớm trong tổ đến khi đủ lông đủ cánh, và sau đó nó sẽ cắp con bay lên đỉnh núi thật cao và thả xuống. Con nào chịu đập cánh vào không trung và bay đi thì sống và bắt đầu cuộc đời mới, con nào không tự bay được thì sẽ tự rớt xuống và vực thẳm sẽ chờ ở dưới. Quy luật tự nhiên là vậy, và con người là một phần của tự nhiên, nên cũng không là ngoại lệ. Mùi răn đe trong những câu chuyện thơm nức suốt những năm tháng tuổi thơ tôi.

Rất nhiều lúc tôi đã tự hỏi mình “Vậy sau cùng, bố sẽ cho mình cái gì nhỉ?”

Và mười năm sau cuộc nói chuyện sòng phẳng đấy, vào lúc tôi tự mua được căn nhà và chiếc xe hơi đầu tiên của riêng mình mà chẳng phải xin xỏ gì bố, tôi mới thấu hiểu hết tình thương vô bờ bến và gia tài vô giá mà bố đã để dành cho riêng tôi mấy chục năm nay.

Cho con lòng tự trọng và tinh thần tự lực đã là cho tất cả rồi.

Tin Matniem (Những câu chuyện thú vị)

Saturday, December 12, 2020

TRUYỆN VUI CUỐI TUẦN – HÉTVÉGI VICCEK (No. 252)

 Sex khi về già

---------------------

Bác sĩ khám sức khỏe cho một bác cao tuổi:

- Thật đáng mừng là bác rất khỏe mạnh, không bệnh tật gì cả. Bác có cần hỏi gì không?

- Có, thưa bác sĩ. Khi ngủ với vợ, tôi cảm thấy rất nóng và toát mồ hôi, và khi chúng tôi làm lại chuyện đó thì tôi lại bị lạnh run cả người.

Bác sĩ cũng khám sức khỏe cho bác gái, bác gái cũng khoẻ mạnh. Bác sĩ kể cho bác gái nghe vấn đề kỳ lạ của bác trai, nghe vậy bác gái trả lời thế này:

- ÔI, ông già lẩm cẩm! Sở dĩ như vậy là lần đầu xảy ra vào tháng 7 và lần thứ hai vào tháng 12!

Idős korban a szex

---------------------

Egy idős bácsit vizsgál az orvos:

- Maga kitűnő egészségnek örvend, semmi baja sincs. Van valami

kérdése?

- Van, doktor úr. Amikor lefekszem a feleségemmel, nagyon melegem van és

izzadok, és amikor megismételjük a dolgot, akkor meg fázom és ráz a

hideg.

Az orvos a feleséget is megvizsgálja, ő is egészséges. Elmeséli neki,

hogy a férjének milyen furcsa problémája van, erre a néni így felel:

- Ó, a vén bolond! Hát ez azért van, mert az első alkalom júliusban

van, a második meg decemberben!

Nguyễn Ngô Việt (DEBRECEN.vidi73)

Thursday, December 10, 2020

7 kỳ quan của chủ nghĩa cộng sản

7 điểm nổi bật mang đặc tính lỗi hệ thống (Share từ csoport Hungarian Treasures)

Wednesday, December 9, 2020

BÌNH YÊN LÀ GÌ?

 Là mở mắt dậy, thấy mình vẫn sống, vẫn có cơ hội để tiếp tục đam mê đang theo đuổi.

Là thấy những người thân yêu vẫn bình an, khỏe mạnh.

Là người mình thương vẫn nắm tay và mỉm cười ấm áp.

Là bữa cơm gia đình quây quần cùng bên nhau, một cuộc sống thật bình thường, thật nhẹ nhàng, không phải bon chen hay ganh đua với đời.

Là khi mỏi mệt ở đời vẫn có vòng tay dang rộng đón ta vào lòng và an ủi "Không sao, mọi chuyện sẽ ổn cả thôi mà!".

Là được ăn món mình thèm, lấy người mình thương, đến nơi mình muốn và sống theo đam mê.

Là bản thân thực sự dứt bỏ được những khúc mắc trong lòng bấy lâu.

Đơn giản là được ở một mình và tận hưởng trọn vẹn khoảng không tĩnh lặng đó.

Bình yên của những người xa quê là bắt kịp chuyến tàu xe về nhà ăn Tết...

Bình yên của Cha Mẹ là nhìn thấy con cái mình ngày một khôn lớn trưởng thành, hạnh phúc...

Bình yên của thầy cô là nhìn thấy những thành công của đứa học trò nhỏ mình dìu dắt năm nào.

Bình yên của những-người đang yêu là được cùng người mình thương làm những điều nhỏ bé mà ấm áp.

Bình yên của những người cô đơn là những khoảng trống tĩnh lặng, là niềm hi vọng tìm được một người tâm sự, chở che.

Bình yên của mình chỉ đơn giản là nhìn thấy Mẹ mạnh khoẻ, và con cái trưởng thành cùng người mình thương bên nhau hạnh phúc và đôi khi tụ tập lũ bạn nói vài ba câu chuyện vô tư.

Ai cũng có trong mình một khoảng trời bình yên, là động lực, cũng là hi vọng cho những điều tốt đẹp hơn... 

Vậy, bình yên của bạn là gì…?

THC – 2021.

Tuesday, December 8, 2020

Régi idők…, Régi emlék

 Share từ csoport Hungarian Treasures

Régen ilyenek voltak!😀Ki emlékszik rá?😀

Sunday, December 6, 2020

Bây giờ có công thức khác ko?

 CÔNG THỨC TOÁN HỌC TÍNH GIÁ TRỊ CON NGƯỜI

   Nhà toán học vĩ đại người Irắc, Muhammad Ibn Musa Al-Khwarizmi được xếp thứ 10 trong 19 nhà toán học vĩ đại nhất thế giới.Ông là người sáng tạo môn đại số, nhân tài lỗi lạc của toán học Ả rập, nămsinh/mất khoảng năm 780/khoảng năm 850, cách nay gần 1200 năm. Điều thú vị là ông đã lập ra công thức tính toán GIÁ TRỊ của một người như sau:

   Nền tảng con người là đạo đức. Nếu có đạo đức thì giá trị của bạn là 1.

   Nếu cũng thông minh, thêm một số 0 và giá trị của bạn là 10.

   Nếu cũng giàu có, thêm một số 0 nữa và giá trị của bạn là 100.

   Nếu trên tất cả bạn lại còn xinh đẹp, lại thêm một số 0 và giá trị tổng của bạn là 1000.

   Nhưng nếu bạn không có đạo đức, nghĩa là bị mất số 1, thì giá trị của bạn chỉ còn là con số 0.

Nghĩa là bạn đã mất tất cả các giá trị. Và giá trị con người bạn lúc này chỉ bằng 0 !

Nguyễn Minh st

Saturday, December 5, 2020

TRUYỆN VUI CUỐI TUẦN – HÉT VÉGI VICCEK (No. 251)

  Halló! Xin hỏi nhổ răng chỗ anh bao nhiêu tiền mỗi chiếc?

- Bảy nghìn forint.

- Có thể rẻ hơn được không?

- Ừ…ưm, bốn nghìn nếu không dùng thuốc tê.

- Đắt quá. Có phương án nào rẻ hơn không?

- Nếu thay cho bác sỹ, một bác sỹ thực tập nhổ thì chỉ hai nghìn.

- Tuyệt vời! Tôi xin đăng ký trước cho mẹ vợ tôi vào sang thứ hai nhé.

-----------

 Halló! mennyibe kerül Önöknél egy foghúzás?

- Hétezer forint.

- Nem lehetne olcsóbban?

- Hát, érzéstelenítés nélkül négyezer.

- Túl drága. Megoldható olcsóbban?

- Ha a doktor úr helyett az egyik gyakorló orvos csinálja, akkor csak kétezer.

- Nagyszerű! Szeretném, ha előjegyeznék az anyósomat hétfőre.

Nguyễn Ngô Việt (DEBRECEN.vidi73)

Friday, December 4, 2020

Ảnh & Ký ức @ NEI: M-9-es csoport NEI, 1972-73

Đỗ Bá Khang: Đây là lớp dự bị ở Budaorsi, chụp với thầy Osváth Gábor. Bạn nào thấy mình trong đó lên tiếng để tìm cách liên lạc nhau nhé.

Lớp M9

Wednesday, December 2, 2020

Chữ với nghĩa

 TIẾNG VIỆT NGÀY NAY RẤT LẠ

Một lần chờ xe buýt , tôi có dịp trò chuyện với một người rất trẻ , ăn mặc lịch sự , tóc hớt ngắn , đeo kính trắng nhìn có vẻ trí thức , áo chemise trắng  , tay manchette thắt cravats sọc careau thanh nhã ...

Bà già và Anh chàng này lại đi cùng tuyến đường , lên xe ngồi cạnh nhau .

 Qua giới thiệu tôi được biết anh này là sinh viên vừa tốt nghiệp khoa ngữ văn trường Đại học nhân văn , hiện anh được giữ lại trường làm trợ giảng cho các buổi dạy sinh viên ... Chắc chưa tới 25 tuổi

Tôi cũng tự giới thiệu mình là giáo viên đã về hưu gần 10 năm , lụm cụm nhưng có nhiều thắc mắc muốn hỏi , mà không biết hỏi ai , may mắn gặp được anh bạn trẻ này , tôi liền xin được trò chuyện , anh chàng rất nhiệt tình và lễ phép , tôi bắt đầu thẩm vấn :

 __ Con ơi ,  cô thấy tiếng Việt ngày xưa phong phú và cách ghép từ theo luật quy định , có phương pháp rõ ràng, sao tiếng Việt bây giờ nó nghèo nàn và thô thiển quá . Thằng nhỏ mắt sáng lên,  nhanh nhẹn

 __ Cô nêu ví dụ cụ thể đi cô ! Nếu con biết con sẽ giải thích cho cô rõ 

 __ Cô rất vui , cám ơn con ... Tôi mạnh dạn đặt câu hỏi :

 __ Ngày xưa cô có :

           + Từ thịnh soạn , linh đình ... Để nói về một bữa ăn , bữa tiệc ...

           + Từ tráng lệ , nguy Nga ... Để nói về ngôi nhà hay biệt thự đẹp .

           +  Từ lộng lẫy , sang trọng ... Để nói về  cách ăn mặc , những đồ vật , xe cộ ...

__ Ngày nay người ta chỉ xài có một từ  : 

       " HOÀNH TRÁNG " thí dụ :

+ Bữa tiệc       |[

+Biệt thự         |[. Hoành tráng

+ Cái xe hơi     |[

Là xong , không phải chọn lựa từ cho thích hợp ... Như vậy có phải làm cho tiếng Việt mình ngày càng nghèo nàn , thô thiển không ???

Mà Hoành tráng là cái gì ??? Từ này không có trong tự điển tiếng Việt 

Thằng nhỏ còn chưa kịp trả lời  , bà già tui bồi thêm :

Cô xem trên Tivi những game show , các giám khảo nghe và bình luận về giọng ca của thí sinh nào đó , họ nói : 

 ___ Giọng ca đẹp ... Cô rất khó chịu vì giọng ca mà đẹp là sao ??? Họ lặp đi lặp lại nhiều lần , mà nhiều giám khảo sử dụng từ đẹp cho một giọng ca  ... Là sao  ??? Thay vì nói một giọng ca truyền cảm , giọng ca trầm ấm , giọng ca du dương , hay trong trẻo ... 

Thêm một chưởng nữa bà già tui tiếp luôn :

Vẫn là xướng ngôn viên trên Tivi  đọc tin tức họ nói :

nào là đinh tặc , cát tặc , lâm tặc , hải tặc , không tặc , cáp tặc ... Chó tặc ... Họ đọc một cách hồn nhiên ... Cô nghe mà ... Muốn khóc cho tiếng Việt thời nay ....

Những từ như " động não , manh động , trẻ em hòa nhập ... Được nghe rất bình thường ...

Cô đồng ý là từ ngữ có ngày sinh , nó xuất hiện theo thời ... Và nó cũng có ngày mất do người ta quên không sử dụng nữa thì nó mất do không còn thấy xuất hiện nữa ...

Thằng nhỏ ngồi nghe mà không nói được câu nào , nó nhìn bà già tui có vẻ gì khó hiểu , một lúc sau nó mới mở lời :

__ Cô ơi , để con về trao đổi lại với Thầy con ... Mong hôm khác gặp lại cô ...

 Xe dừng  , không biết là nơi thằng nhỏ muốn đến , hay nó ngại ngồi nghe bà già chất vấn ... 

Cuối cùng ,  Thằng nhỏ xuống xe và đi như trốn chạy  ! Tội nghiệp quá  ! Thiệt tình thì bà già rất muốn biết tại sao Tiếng Việt ngày nay trở nên nghèo nàn như vậy thôi ...  vì không ai nhìn thấy hay do người ta luôn bị cuốn hút vào đời sống Công nghệ thông tin rồi quên mất ...

 Học trò của Bà Già tới nhà thăm cô , Bà Già tui làm bánh cho tụi nó ăn , vừa ăn , nó vừa xít xoa :

 __ Bánh cô làm hơi bị ngon ! 

 __ Ngon mà sao bị ??? Học ở đâu ra ?? 

Bà già tui bắt đầu giảng cho nghe một bài ... Tụi nó mở mắt nhìn mà không nói , chắc là do thói quen ...

 Thế nhưng ...  Có lẽ mình đã hết thời rồi , sắp lên núi mà cứ muốn ở !

NB Pham

Tuesday, December 1, 2020

Kỷ niệm mùa hè

Kỳ nghỉ ven hồ (1969. Balaton camping site)

Ảnh: Szocializmus hagyatéka