Wednesday, January 11, 2023
Tuesday, January 10, 2023
Monday, January 9, 2023
Quê nhà (1): Từ lề đường đến căn bệnh dạ dày
Cảm nhận quê nhà (1)
Trong hai năm vừa qua, tôi về Việt Nam nhiều lần và lần nào cũng ở lại khá lâu. Má tôi già, yếu nên tôi phải thường xuyên về Sài Gòn chăm bà. Có ông bạn già hay cùng tập thể dục buổi sáng, khi gặp lại cứ tưởng là tôi mới vắng mặt mấy tuần vì dính Covid.
Chỉ nhìn xe cộ chạy trên đường, bất kể giờ cao điểm hay không, nhìn cách người ta mua sắm, cường độ ăn uống, người nước ngoài đến Việt Nam luôn bị ấn tượng bởi một xã hội sống động. Ấn tượng này sẽ còn mạnh nhiều, nếu họ biết về vòng quay chóng mặt của đồng tiền. Từ mờ sáng đến nửa đêm, thành phố luôn chìm trong nền tiếng động gồm tiếng còi xe máy, tiếng búa đập của các công trường, giọng loa karaoke, tiếng rao bán hàng… Cháu gái tôi 7 tuổi từ Đức về thăm quê mẹ, rất thích thú nghe các loại tiếng rao, từ của cô bán rau, đến cái kèn xe kem hay cái loa của ông già mua đồ cũ. Cứ mỗi lần như vậy, nó chạy ra nghe, vẫy chào thân thiện rồi quay vào hỏi mẹ: Họ bán cái gì vậy?
Về Việt Nam tôi thường mất ngủ khá lâu, đôi khi sau 20 ngày mới ngủ lại bình thường. Có thể là nhịp sinh học bị rối loạn do múi giờ, nhưng cũng có thể vì những mối lo mang theo mỗi chuyến về nước. Chưa bao giờ tôi được thảnh thơi về chơi, mỗi chuyến đi đều phải lo một chuyện gì đó, cho mẹ già, cho người thân, cho ngôi nhà. Lúc nào cũng một nỗi bất an nào đó ám ảnh tôi.
Rất thính ngủ nên đã hai lần tôi tỉnh giấc và nhìn thấy kẻ trộm đứng trước mặt. Có lẽ cả hai lần đều cùng một thủ phạm, vì cả hai tên trộm đều nhỏ bé như nhau, đều trùm kín mặt chỉ hở đôi mắt, đều mặc quần áo màu tối bó sát người và đều có dáng chạy rất nhẹ nhàng. Cả hai lần tôi đều la hét, rượt đuổi sát nút nhưng kẻ trộm kia đều nhảy thoát qua cửa sổ. Sau một lúc lâu, cô giúp việc vẫn sợ rằng còn kẻ nào đó nấp trong nhà.
Từ đó mỗi khi về căn nhà ở Quận 7, mặc dù đã đóng mấy lần cửa sổ trước khi đi ngủ, cái cảm giác mở mắt ra thấy một hình nhân mặc bộ quần áo xám đứng trước mặt không thoát khỏi tôi nữa.
Giữa năm 2021, tôi bị mấy thứ bệnh hoành hành, nặng nhất là đau dạ dày. Lúc đó má tôi đã tạm phục hồi, bà khuyên tôi về Đức chữa và sẵn tiêm chủng Covid-19 luôn. Việt Nam cho đến lúc này vẫn chủ yếu dựa vào chiến lược Zero-Covid , „tìm, quây và chặn“. Việc chuẩn bị chống dịch bằng vac-xin chưa đi đến đâu. Đại sứ quán Đức khuyên tôi nên về nước tiêm chủng vì Việt Nam thậm chí chưa có đủ vac-xin cho các đối tượng ưu tiên của họ.
Tôi về đến Đức giữa lúc dịch đang lên cao ở châu Á và được tiêm chủng ngay. Rồi tôi đi soi dạ dày và lấy dịch xét nghiệm. Trả kết quả là một cô bác sỹ trẻ măng, chắc mới ra trường vài năm. Cô hỏi:
- Ông mới ở Đông Nam Á về à?
- Vâng tôi mới ở Việt Nam về, sao cô biết?
- Ông bị viêm dạ dày do vi khuẩn HP (Helicobacter Pylori). Đa số dân ở đó có loại vi khuẩn này trong dạ dày và nó lây lan qua đường nước bọt, do ăn đũa.
- Vậy sao cả nhà chỉ có tôi bị đau?
- Hệ miễn dịch của họ đủ sức khống chế HP. Của ông thì không, nhất là lúc ông yếu vì các vấn đề khác: thiếu ngủ, stress v.v. Giờ uống kháng sinh thì sẽ hết.
À, té ra mình thuộc loại „dại gái“ HP.
Chắc là chuyện vi trùng HP và ăn đũa đã có trong giáo trình y học nên cô bác sỹ Đức biết rõ, cả phác đồ điều trị. Sau 2 tuần kháng sinh, hết đau. Sau đó tôi về Sài Gòn đến bệnh viện Hòa Hảo khám lại, thổi hơi vào một cái bao để xét nghiệm: Không còn HP nữa.
Xưa nay tôi vẫn sợ ăn đũa chấm, mút chung. Nhưng sau lần này tôi kiên quyết nhờ cô giúp việc cho tôi bát nước mắm và các đĩa thức ăn riêng. Đi ăn ở ngoài không đòi hỏi được điều đó khiến tôi mất hẳn tự do. Trước khi ăn, xin chủ quán một cái thìa rồi vội vã múc nước chấm và các món ăn vào bát của mình, trước khi người khác chấm đũa vào đó. Múc quá nhiều hay quá ít thì ráng chịu. Tuy ngồi ăn vui vẻ, râm ram nói chuyện nhưng trước khi lấy thìa múc canh phải chú ý xem cô gái xinh đẹp, môi đỏ chót ngồi bên đã vục đũa vào bát canh chưa. Vừa ăn vừa đánh cờ nên hơi căng thẳng, rón rén 🙂 . Nhưng càng rón rén thì thằng „dại gái HP“ càng bị thót tim vì lâu lâu cô môi đỏ lấy đũa gắp cho hắn một cái đùi gà hay một miếng giò.
Các cuộc vui ở ta thường quay quanh bữa ăn, song những chuyện vặt như vậy làm cho cuộc vui „hơi căng thẳng“. Đa số người Việt lớn tuổi vẫn còn bị ám ảnh bởi cái đói của năm xưa, vẫn coi ăn nhiều thịt là diễm phúc, mời nhau ăn nhiều thịt mới là mến khách. „Bữa cơm rau dưa“ luôn là những bữa ăn rất nặng calo. Điều này không chỉ xảy ra ở miền Bắc, mà cả ở miền Nam xưa nay vốn “rẽ cá mới thấy nước“, lương thực dồi dào. Vào cái thời buổi mà thừa dinh dưỡng đang gây bệnh béo phì ở trẻ em, gây tiểu đường, mỡ gan, huyết áp ở người già... mà quan niệm về ăn nhậu vẫn không thay đổi ở đại bộ phận dân chúng. Vui đón giấy khen, mừng gặp nhau thì phải chén, bàn bạc về áp-phe thì phải nhậu, tằn tiện mua được cái xe mới cũng phải „rửa“ bằng thịt chó…
Chừng nào dân ta chưa thoát khỏi „cơn ghiền nhậu“ thì nhu cầu về „thực phẩm fake“ càng cao, tác động xấu đến sức khỏe của toàn dân. Tiêu thụ nhiều khiến giá thực phẩm bị đội lên, khiến người nghèo càng khốn khó. Tệ hại nhất là lối sống và quan hệ con người bị méo mó vì bữa ăn.
Tôi thực sự ghen tỵ với sự vô tư của đồng bào mình. Nhìn các loại hoa quả, rau tươi, màu sắc rực rỡ, những con gà vàng ngậy bày bán ở mọi nơi, tôi luôn tỏ ra e ngại. Trong khi tôi chỉ thích ăn cơm nhà thì mọi người quanh tôi rất hay ăn ngoài. Thỉnh thoảng họ xách về mấy túi nylon, nào là bún, canh, thịt quay, rau thơm, nước chấm... Thế là thành bữa liên hoan khỏi mất công nấu. Mọi người đều vui vẻ, riêng thằng "gà công nghiệp" là hoang mang, chỉ nhìn đống túi nylon đã no.
Về Sài Gòn tôi hay đi bộ hoặc xe đạp. Khi đi bộ khổ nhất là không có vỉa hè nên hay phải tạt xuống đường. Để tránh bị xe máy quệt phải từ sau lưng, tôi luôn đi bộ ngược chiều xe chạy. Vậy mà đã hơn một lần, tôi bị xe máy tạt phải từ phía sau. May là dân chạy sai chiều không dám phóng nhanh và sau khi va quệt tôi còn được xin lỗi.
Tôi mua một chiếc xe đạp có 7 số nên đi lại khá thuận tiện, nhiều khi không kém gì xe máy. Để tránh bị xe máy từ phía sau vọt qua lỡ mắc phải ghi đông hoặc gương chiếu hậu, tôi phải đi sát lề đường. Đối thủ bất ngờ vẫn là các vị xe máy đi ngược chiều hoặc những chiếc nắp cống bê tông nhô lên khỏi mặt đường, trong khi mặt đường thành vỉa hè đi bộ.
Vỉa hè ở Việt Nam có lẽ không còn tồn tại nữa. Từ Hà Nội, Sài Gòn, Tuyên Quang, Đồng Hới, Ba Đồn, Trà Vinh…, những nơi tôi đi qua, đều như vậy. Ở những khu phố cũ xây từ thời Pháp hay trước 1975, vỉa hè được xây dựng có quy hoạch, tương đối rộng và bằng phắng. Nhưng chính vì vậy mà chúng bị „tư nhân hóa“ làm chỗ ngồi cho quán ăn, làm nơi để tủ hàng hóa, chỗ rửa xe máy… và phổ biến nhất là chỗ để xe. Tây ba lô thấy fun nhất là khi tắc đường thì xe máy có quyền chạy trên vỉa hè.
Thiên đường này của xe máy chấm dứt ở các khu phố mới được cơi nới ra. Ở đây không có vỉa hè bằng phẳng nữa. Mỗi nhà có quyền xây vỉa hè theo kiểu của mình, với các độ cao, độ dốc khác nhau. Trên đó thường là các thùng styropor đựng rác hay các chậu trồng cây, thậm chí cả bồn trồng cây ăn quả bằng bê-tông, rất ngạo nghễ.
Nếu kể lể mọi nỗi bất an trong ăn uống, về ô nhiễm nguồn nước, không khí, tiếng ồn, về giao thông...thì đúng là „Biết rồi, khổ lắm, nói mãi“. 40 năm qua, đất nước này vẫn sản sinh thêm 40 triệu dân [1], có sao đâu!
(còn tiếp)
[1] https://www.populationpyramid.net/viet-nam/1982/
Nguyễn Xuân Thọ
Nước Nga của Putin
PUTIN THỪA NHẬN NƯỚC NGA ĐANG CÓ NHỮNG VẤN ĐỀ NGHIÊM TRỌNG. ĐIỆN KREMLI ĐANG CHUẨN BỊ CHO ĐIỀU GÌ?
Aleksandr Motyl • Giáo sư Chính trị học, Rutgers University (New Jersey, Hoa Kỳ)
(NV.ua, ngày 8•1•2023) Vladimir Putin vừa thừa nhận rằng Nga đang có những vấn đề nghiêm trọng.
So sánh bài phát biểu năm mới gần đây của ông với một bài phát biểu tương tự mà ông đã đọc chỉ một năm trước đó, có một sự thay đổi đáng kể về giọng điệu, trọng tâm và ngôn từ, cho thấy sự lo lắng ngày càng tăng của Điện Kremlin về cuộc xâm lược Ukraine đang diễn biến. Hậu cảnh toàn bộ TP Moscow, nơi thường được dùng làm bối cảnh cho bài phát biểu chính hàng năm của Tổng thống Liên bang Nga, cũng đã biến mất. Thay vào đó, một Putin nghiêm túc đọc bài phát biểu của mình giữa phông nền là đội ngũ binh lính mặc đồng phục.
Chi tiết mang tính biểu tượng này rất quan trọng. Ở nước Nga hiện đại, bài phát biểu năm mới của nguyên thủ quốc gia là một truyền thống quan trọng, được thiết kế để tạo ra một thông điệp cho năm tới. Trong trường hợp này, Putin muốn truyền tải tâm trạng của đất nước đang đối mặt với viễn cảnh của một cuộc chiến kéo dài và khó khăn. Sau nhiều tháng coi thường cuộc xâm lược Ukraine, mà Nga gọi là "chiến dịch quân sự đặc biệt", giờ đây ông đã muộn màng thừa nhận mức độ nghiêm trọng của tình hình.
Chỉ một năm trước, vào ngày 31 tháng 12 năm 2021, Putin còn lạc quan hơn nhiều. Ông nói: “Chúng tôi thống nhất với hy vọng rằng một sự thay đổi tốt đẹp hơn đang ở phía trước chúng ta. — Bước sang năm mới, chúng tôi hy vọng rằng nó sẽ mang lại cho chúng tôi những cơ hội mới. Tất nhiên, chúng tôi hy vọng rằng may mắn sẽ đứng về phía mình, nhưng chúng tôi hiểu rằng việc thực hiện ước mơ của mình phụ thuộc chủ yếu vào chúng tôi.” Dòng cuối cùng trong bài phát biểu của ông ấy thẳng thắn đầy tình cảm: “Hãy để tình yêu lấp đầy mọi trái tim và truyền cảm hứng cho tất cả chúng ta đạt được mục tiêu của mình và chinh phục những đỉnh cao vĩ đại nhất. Vì lợi ích của những người thân yêu của chúng ta và vì lợi ích của đất nước duy nhất của chúng ta, Tổ quốc vĩ đại của chúng ta.”
Liệu đây có thể là cùng một Vladimir Putin, người đã lên kế hoạch tiến hành một cuộc xâm lược toàn diện vào Ukraine và đẩy châu Âu vào cuộc xung đột lớn nhất kể từ Thế chiến thứ hai? Trên thực tế, bất chấp việc Nga tăng cường quân sự quy mô lớn gần biên giới Ukraine vào cuối năm 2021 và mối quan hệ của Moscow với phương Tây xấu đi rõ rệt, không có sự kiện quan trọng nào trong số này được đề cập vào thời điểm đó.
Và thật là một sự thay đổi đáng kể mà chúng ta thấy một năm sau đó. Trong bài phát biểu năm mới dài 9 phút được cho là dài nhất trong 22 năm cầm quyền của ông, Putin đã đánh dấu sự xuất hiện của năm 2023 bằng cách đả kích thế giới phương Tây và cảnh báo rằng số phận của nước Nga đang bị đe dọa. “Phương Tây nói dối về hòa bình,” Putin nói. “Phương Tây đã chuẩn bị cho sự xâm lược. Và bây giờ họ đang lợi dụng Ukraine và người dân của họ để làm suy yếu và chia rẽ nước Nga. Chúng tôi chưa bao giờ cho phép điều này và sẽ không bao giờ cho phép bất kỳ ai khác làm điều này với chúng tôi."
Đối tượng là người Nga trong nước cũng đã được Putin nhắc đến. Rõ ràng là ông ấy đã ám chỉ đến một số lượng lớn những người đàn ông trong độ tuổi nhập ngũ của Nga đã chọn rời khỏi đất nước vào nửa cuối năm 2022 thay vì tham gia cuộc xâm lược, ông lưu ý rằng mười hai tháng qua “đã đặt ra rất nhiều thứ, tách biệt rõ ràng lòng can đảm và chủ nghĩa anh hùng với sự phản bội và hèn nhát.” “.
Bài phát biểu kết thúc bằng một giọng điệu thách thức và đáng ngại khi Putin chỉ ra rằng sự sống còn của Nga với tư cách là một quốc gia độc lập hiện đang gặp nguy hiểm. “Cùng nhau, chúng ta sẽ vượt qua mọi khó khăn và bảo vệ sự vĩ đại và độc lập của đất nước chúng ta,” ông nói. “Chúng tôi sẽ giành chiến thắng cho gia đình của chúng tôi và cho nước Nga của chúng tôi.”
Không có những lời lẽ mang tính pha trò về tình yêu và sự tin tưởng như vào tháng 12 năm 2021. Không ước mơ mộng mơ, không hi vọng hão huyền. Lần này, bài phát biểu của Putin như hồi chuông báo động. Đương nhiên, phương Tây phải chịu trách nhiệm về mọi thứ, và bản thân nhà độc tài Nga hoàn toàn không chịu trách nhiệm về sự hỗn loạn mà đất nước của ông ta đang gặp phải.
Putin dường như tin, hoặc ít nhất là muốn công chúng Nga tin rằng, nước Nga đang mấp mé bên bờ vực thẳm và sự tồn tại của nước Nga, với tư cách là một quốc gia, đang gặp nguy hiểm. Trong bài phát biểu của mình, ông đã nhiều lần nói về sự cần thiết phải bảo vệ và giữ gìn nền độc lập của Nga. Điều này là điều rất đáng chú ý.
Trong những năm qua, Putin đã liên tục tuyên bố cam kết duy trì vị thế cường quốc của Nga và vai trò nổi bật của nước này trên trường quốc tế. Ông thường cáo buộc phương Tây muốn tiêu diệt Nga. Nhưng nỗi sợ mất độc lập đã là một vấn đề đối với người Ukraine, vùng Baltic và các nước láng giềng khác của Nga. Người Nga không có gì phải lo lắng.
Putin có nghiêm túc không trong bài phát biểu? Tất nhiên, ông ta có thể chỉ đơn giản là đang cố gắng hù dọa nhân dân trong nước và qua đó chuẩn bị cho công chúng Nga những hy sinh tiếp theo trong cuộc chiến vô ích và không có chiến thắng chống lại Ukraine. Mặt khác, ông và các đồng nghiệp của mình ở Điện Kremlin có thể thực sự cảm thấy rằng, bất chấp sự nỗ lực hết mình của họ, nước Nga đang gặp nguy hiểm.
Hơn một thập kỷ sau khi cuộc xâm lược Ukraine bắt đầu, đến nay chỉ còn rất ít nhà phân tích vẫn tin vào con đường dẫn đến chiến thắng của Nga. Ngược lại, nhiều người đồng ý rằng, các lựa chọn của Putin đang bị thu hẹp khi vận may quân sự của ông quay lưng lại với ông ta. Nga đã bị suy yếu rõ rệt bởi cuộc xâm lược thất bại. Một thất bại ở Ukraine có thể dẫn đến sự sụp đổ của chính Liên bang Nga hoặc biến nước này thành một nước chư hầu của Trung Quốc hoặc phương Tây.
Như vậy, bài phát biểu của Putin là một nỗ lực rõ ràng nhằm tổng động viên xã hội Nga và đặt cả nước vào tình thế chiến tranh. Vẫn chưa rõ khả năng nào sẽ đến nếu điều này sẽ được thực hiện? Nhưng có một điều chắc chắn: nếu năm tới tương tự như năm 2022 đối với Nga, thì không có khả năng Putin sẽ còn có thể đọc một bài phát biểu năm mới khác vào ngày 31 tháng 12 năm 2023.
Ngày 8 tháng 1 năm 2023
Kim Văn Chính chuyển ngữ
Sunday, January 8, 2023
Người phát hiện vấn đề
Thế nào là đẳng cấp tư duy?
Nếu tư duy là một bức tường thì thế giới ở phía bên kia. Cuộc đời là một sự tu hành để giải quyết những khó khăn không hẹn mà gặp. Bất kể bạn đi trên con đường nhỏ hẹp gai góc hay trên thảo nguyên mênh mông, khó khăn trải dài dưới chân bạn, vững vàng tiến bước thì khó khăn sẽ ít dần và con đường sẽ rộng mở thênh thang. Và vận mệnh ẩn chứa trong phương thức tư duy của chúng ta. Các cụ thường dậy :”Chỉ cần tư duy không nản chí, biện pháp chắc chắn nhiều hơn khó khăn”.
Hãy trải nghiệm 3 tư duy đẳng cấp nhất trên thế giới và học cách suy nghĩ như một người thông minh.
1. Hiệu ứng Matthew (Matthew Effect)
Định nghĩa: Hiệu ứng Matthew đề cập đến hiện tượng kẻ mạnh trở nên mạnh hơn và kẻ yếu trở nên yếu hơn, đó là hiện tượng phân cực. Được sử dụng phổ biến nhất trong xã hội học và kinh tế học, hiện tượng xã hội được phản ánh là sự phân cực, trong đó người giàu trở nên giàu hơn và người nghèo trở nên nghèo hơn.
Nguồn: Truyện ngụ ngôn trong Kinh Thánh "Phúc Âm của Ma Thi Ơ”. Ngày xửa ngày xưa, một vị vua chuẩn bị đi xa, trước khi đi, ông gọi 3 người đầy tớ đến, đưa cho mỗi người một thỏi bạc và dặn: "Các ngươi hãy đi kinh doanh, và đến gặp ta khi ta quay về." Khi nhà vua trở lại, người đầy tớ đầu tiên nói: "Thưa chúa công, thần đã kiếm được 10 thỏi bạc từ thỏi bạc mà ngài đã cho." Sau đó, nhà vua thưởng cho anh ta 10 thành quách. Người đầy tớ thứ hai tâu rằng: “Thưa chúa công, thần đã kiếm được 5 thỏi bạc từ thỏi bạc mà ngài cho.” Vì vậy, nhà vua ban thưởng cho anh ta 5 thành quách. Người đầy tớ thứ ba tâu lên: "Thưa bệ hạ, thỏi bạc mà ngài cho thần đã gói kỹ trong chiếc khăn tay và không bao giờ lấy nó ra vì sợ làm mất nó." Nghe xong, nhà vua bèn ra lệnh lấy lại thỏi bạc từ người đầy tớ thứ ba để thưởng cho người đầy tớ đầu tiên, rồi nói: "Nếu có ít, ngay cả những gì anh ta có cũng sẽ bị lấy đi. Nếu có nhiều, hãy cho anh ta nhiều hơn, để anh ta có cơ hội nhiều hơn." Đây là "Hiệu ứng Ma-thi-ơ" ", phản ánh một hiện tượng tâm lý đang tồn tại trong xã hội ngày nay. Một hiện tượng phổ biến là kẻ thắng sẽ được tất cả. Trong câu chuyện này thì nhắc nhở chúng ta phải dùng tiền để đẻ ra tiền, đồng tiền cất đi thì không bao giờ có cơ hội thành công. Thà đối mặt với rủi ro cũng nên thử sức mình trong thương trường để làm người chiến thắng. Đừng cam chịu làm kẻ nghèo hèn. Nói thì là vậy, các bạn tự liệu!
Hiệu ứng Matthew rất nổi tiếng trong các lĩnh vực kinh tế, xã hội học, tâm lý học và các ngành khoa học khác nhau, hình ảnh thu nhỏ của nó có thể được nhìn thấy ở hầu hết mọi nơi trong các ngành và lĩnh vực khác nhau của xã hội, điều này cho thấy tầm ảnh hưởng rộng lớn của nó.
2. Lý thuyết Fesneau (Fesneau Theory)
Lời gốc: Con người có hai tai nhưng chỉ có một miệng, nghĩa là con người nên nghe nhiều nói ít.
Nguồn: L. Fesneau, Chủ tịch kiêm Giám đốc Điều hành, United Airlines
Dale Carnegie tác giả cuốn Đắc Nhân Tâm từng gặp một nhà thực vật học khi tham gia một bữa tiệc. Suốt đêm, ông ngồi yên lặng lắng nghe nhà thực vật nói về nhiều loại cây cho đến tận đêm khuya mới chào nhau chia tay. Sau đó, người chủ trì bữa tiệc nói với ông rằng nhà thực vật học đã nhiều lần ca ngợi ông là người "rất truyền cảm hứng" và "một người thú vị và rất ưa chuyện". Trên thực tế, ông không nói một lời nào cả đêm, ông chỉ làm một việc trong đêm đó là lắng nghe. Tục ngữ có câu “Thuỷ thâm vô ngữ, nhân ổn vô ngôn” tức nước sâu không có tiếng, người chín chắn không có lời.
Lỗ Tấn từng nói: "Khi tôi im lặng, tôi thấy phong phú. khi tôi mở miệng, tôi lại thấy trống rỗng." Giá trị và địa vị xã hội của một người tỷ lệ thuận với sự không thể thay thế của anh ta. Sự không thể thay thế đến từ đâu? Nó đến từ nhân cách độc lập và phương thức tư duy độc đáo.
Có một cuốn sách rất thú vị của Cao Minh có tựa đề "Thiên tài bên trái, kẻ điên rồ bên phải” ghi chép lại các cuộc phỏng vấn bệnh nhân tâm thần. Cuốn sách từng được thổi phồng và đánh giá cao trên Weibo và các diễn đàn văn chương Trung Quốc trước đó, có rất nhiều lời bình luận khiến chúng ta phải suy ngẫm chẳng hạn như "có lẽ chúng ta mới là bệnh nhân tâm thần, và họ mới là những nhà tư tưởng thực sự”…Trong đấy có một câu đối thoại đơn giản giữa tác giả với người bệnh tâm thần hay tuyệt đỉnh:
"Thế giới lớn bao nhiêu?" Tác giả hỏi.
"Nếu tư duy là một bức tường thì thế giới ở phía bên kia." Bệnh nhân tâm thần trả lời.
Lão PP luôn kiên nhẫn lắng nghe bạn phây khi ngồi với họ cho dù họ nói cả những điều lão đã biết. Các bạn đã từng ngồi với lão sẽ nhìn ra điều này. Nói ít, nghe nhiều, làm nhiều. Đừng như những kẻ biết thì ít, nói thì nhiều, ngồi đâu cướp diễn đàn đấy. Hãy học nước sâu thâm cùng, cổ thụ lặng lẽ.
3. Luật Jidelim (Jidelim Law)
Nhà quản lý nổi tiếng của hãng General Motors, Mỹ Jidelim từng nói: "Khám phá ra một vấn đề thường quan trọng hơn giải quyết nó. Nếu bạn viết ra rõ ràng, một nửa vấn đề đã được giải quyết".
Một lần, hãng Ford bị trục trặc về máy móc khiến dây chuyền sản xuất ô tô bị dừng lại. Họ mời Steinmenz là một kỹ sư nổi tiếng đến sửa chữa, trước đó công ty đã cử nhiều kỹ sư sửa chữa nhưng đều bó tay. Steinmenz chẳng làm gì, anh trải một tấm thảm nằm ngủ trên máy. Sáng dậy, anh vẽ lên một đường ở một vị trí và nói: "Ở đây thiếu một vòng cuộn cảm biến". Sau khi thay mới cuộn cảm biến, động cơ quả thực đã hoạt động trở lạ. Giám đốc rất mừng hỏi Steinmenz lấy phí sửa bao nhiêu, Steinmenz đáp: "10.000 USD". Hơn một trăm năm trước, lương hàng tháng của các kỹ sư hàng đầu của Ford chỉ là 5 USD. Thấy mặt vị giám đốc biến sắc, Steinmenz quay người viết trên một tờ giấy: "Nét vẽ bằng phấn 1 USD; biết vẽ đúng chỗ: 9.999 USD". Sau đó, chủ tịch của Ford không chỉ đồng ý trả tiền cho Steinmenz mà còn đưa ra một mức lương vô cùng hấp dẫn mời ông về làm cho mình. Đấy, hơn nhau ở chỗ biết được vẽ đúng chỗ, muốn biết được đúng chỗ thì phải đọc ngàn cuốn sách, và học ở trường nhiều năm. Cũng như lão PP viết bài vậy, tại sao con chữ cứ tuôn ra như bò đái? Muốn có nước (đái), bò phải uống nhiều nước …kkk
Thực ra, kĩ sư nào của hãng Ford cũng đều biết một động cơ cần 20 vòng cuộn cảm, có điều Steinmenz lại là người duy nhất biết nó bị thiếu ở chỗ nào. Chúng ta mỗi khi gặp vấn đề đều cuống cuồng tìm cách giải quyết, nhưng lại không nỡ dành ra một phút để tĩnh lại, suy nghĩ thấu đáo. Nên nhớ, người thông minh không phải là người hành động đầu tiên mà là người phát hiện ra vấn đề nhanh nhất.
Hồi mới sang Mỹ lão làm giám đốc công ty phân phối thực phẩm ở phố Tầu New York. Một lần, dây chuyền đưa hàng lên từ tầng trệt bị hỏng, ông chủ gọi điện thoại mời người Mỹ đến sửa. Nghe đi ngóng lại nửa ngày rồi xách đồ nghề đi về hẹn mai đem phụ tùng đến thay. Trong khi ấy bao nhiêu hàng cần chuyển lên bằng cầu thang chuyển tải này để đưa đi ngay. Vừa hay, một ông bạn ghé qua thăm lão. Cậu ta tên là Sinh, đại uý cơ điện trên tầu Hải quân của quân đội Việt Nam cộng hoà. Một người bạn rất giỏi về điện máy. Lão đưa Sinh xuống và muốn Sinh nhận sửa chữa kiếm chút tiền bởi Sinh cũng mới chân ướt chân ráo sang Mỹ định cư. Sinh mượn lão một cái Tuốc nơ vít, lão đưa xong lên ngồi trong văn phòng. Chưa đầy 5 phút, nghe tiếng thang dây chuyền chạy rầm rầm. Lão hốt hoảng chạy đến ra hiệu cho Sinh dừng lại, cũng may khi ấy ông chủ ra ngoài phố có việc. Lão nói với Sinh:”Cậu sửa gì nhanh thế?”. Sinh thật thà nói:”Bị đứt một đầu dây điện, nối lại là chạy mà”. Lão nói:”Đừng cho chạy, tháo tung ra rồi lên uống trà với tớ. Chốc tay chủ về cậu lại xuống giả vờ hí hoáy nhé. Bao giờ gần hết giờ mới cho chạy”. Và cuối cùng lão chi cho Sinh 800 Đô công sửa chữa, trong khi bọn Mỹ đòi đến 1500 Đô. Ông chủ cười tít mắt khen :”Dịt nàm rằn hẩu rể a” (Người Diệc Lam giỏi nhỉ)…kkk ( Ghi chú: Mới đấy mà đã gần 40 năm xa cách mất liên lạc. Nguyễn Xuân Sinh bạn tôi nếu đọc được những dòng chữ này xin liên hệ ngay. Nhớ lắm!)
Những người thực sự quyền lực không phải là những người hành động trước, mà là những người phát hiện ra vấn đề nhanh nhất. Một số học giả đã từng nói: "Chỉ bằng cách chủ động phát hiện ra vấn đề, sau đó tích cực suy nghĩ về nó, chúng ta mới có thể chủ động giải quyết vấn đề." Einstein đã đưa ra câu trả lời: “Bởi vì việc giải quyết vấn đề chẳng qua là một kỹ năng toán học hoặc thực nghiệm, phát hiện vấn đề mới có được ý nghĩa thực chất”.
Vào đầu những năm 1980, hãng hàng không Continental Airlines giảm giá vé từ Texas đến Thành phố New York xuống mức thấp nhất là 49 USD. Trong 10 năm tiếp theo, hiệu quả hoạt động của công ty tiếp tục giảm sút, năm nào cũng thua lỗ. Đến năm 1995, 18% số chuyến bay của công ty đều bị lỗ nặng. Continental Airlines đã thử nhiều cách để phục hồi nhưng đều thất bại. Để đảo ngược tình thế bất lợi này, Gordon, chủ tịch mới của công ty, quyết định cắt đứt các lộ trình thua lỗ này. Để tìm ra giải pháp, anh phân tích kỹ lưỡng mấu chốt của vấn đề.
Gordon chợt nhận ra rằng chiến lược bán vé giá thấp nhất sẽ không làm thay đổi hiện trạng của Continental, chứ đừng nói đến việc đưa Continental trở thành một hãng hàng không đặc biệt. Trên thực tế, nó phản tác dụng và mọi người không háo hức những thứ mà Continental chào bán. Bởi vì mặc dù Continental Airlines muốn tăng số lượng ghế ngồi và lượt bay giữa các thành phố trong ngày, tuy hãng giữ giá vé máy bay ở mức thấp. Nhưng hóa ra những thành phố này không thực sự có nhu cầu lớn như vậy. Bằng cách này, Continental Airlines chỉ có thể thua lỗ.
Tìm ra điều này, Gordon đã nhanh chóng thay đổi đường bay đến nơi mọi người muốn đến. Đồng thời, Continental từng bay sáu lần một ngày giữa Greensboro, Bắc Carolina, Greenfell và Nam Carolina. Những thành phố này không cần nhiều chuyến bay khứ hồi như vậy và Gordon cũng lập tức cắt giảm một số chuyến bay, tiết kiệm cho công ty rất nhiều chi phí không cần thiết.
Gordon cũng thấy rằng Continental đang thua lỗ trên tuyến Greensboro-Greenfell, mặc dù chiếm 90% thị phần. Sau khi điều tra, Gordon phát hiện ra rằng các chuyến bay của Continental Airlines từ Raleigh đến Thành phố Kansas hoặc Orlando hoặc Cincinnati là vô cùng bất hợp lý và gây bất tiện cho hành khách khi muốn đến các thành phố quan trọng khác. Tuy nhiên, nếu đường bay đến Newark được mở ra, thị phần của Continental Airlines đủ để hỗ trợ hãng mở đường bay đến Cleveland và Houston, đây là những đường bay thuận tiện nhất cho hành khách, thì đương nhiên hãng sẽ được hoan nghênh. Sau khi nghĩ ra điều này, Gordon lập tức hành động, giảm bớt một số tuyến đường không hợp lý và mở ra một số tuyến đường mới có hiệu ứng hợp lý. Sự thật sau đó đã chứng minh rằng mặc dù số lượng chuyến bay của Continental Airlines đã giảm, nhưng số tiền kiếm được đã tăng lên rất nhiều và ngay cả khi giá vé được tăng lên một cách thích hợp, nó đã không ảnh hưởng đến lợi nhuận của công ty. Thông qua hàng loạt quy trình đặt vấn đề, phân tích vấn đề và giải quyết vấn đề của Gordon, Continental Airlines nhanh chóng chuyển lỗ thành lãi và trở thành một hãng hàng không khá cạnh tranh. Đây là một trường hợp mà lão PP chứng kiến trong những năm ấy.
Học vấn là huy chương đồng, khả năng là huy chương bạc, quan hệ xã hội là huy chương vàng, và tư duy là con át chủ bài. Hãy lưu lại bài này và giáo dục cho con cháu những điều kể trên, chắc chắn sẽ giúp ích cho chúng, bởi chúng ta đều muốn thế hệ sau thông minh hơn và thành công hơn chúng ta. Good luck!
Peter Pho
Saturday, January 7, 2023
Các quốc gia sx rượu vang ở châu Âu
Top producers:
Spain (29% of the total EU production)
🇮🇹 Italy (28%)
🇫🇷 France (20%)
🇩🇪 Germany (7%)
🇵🇹 Portugal (4%)
🇭🇺 Hungary (2%)
Thursday, January 5, 2023
Sài Gòn vẫn rất dễ thương, Cái tên dù lạ con đường vẫn quen...
Gởi những bạn U60 -U 70 trở lên
mới … “ thấm “ bài này ... 💓
SÀI GÒN CỦA TÔI
➖Lý Thụy Ý
Sài Gòn vẫn rất dễ thương,
Cái tên dù lạ con đường vẫn quen...
Tôi hay “viện dẫn” hai câu thơ của mình mỗi khi phải hồi âm một cánh thư xa nào đó, thường là câu hỏi “Sài Gòn bây giờ ra sao?”
Thật ra trong cảm nhận của tôi, Sài Gòn vẫn thế. Bởi dù trải qua nhiêu bao biến cố thăng trầm, thì Sài Gòn, Hòn Ngọc Viễn Đông, thủ đô trong những trái tim miền Nam ngày nào vẫn không bao giờ thay đổi.
Sài Gòn của một thời tôi mới lớn, những “con đường tình ta đi” Duy Tân, Trần Quý Cáp, Tú Xương, Công Lý. Những chiều bát phố Lê Lợi, Tự Do. Những rạp cine. Món bánh tôm hẻm Casino (Sài Gòn). Những xe bò viên Nguyễn Thiện Thuật. Bánh mì thịt trước chợ Trương Minh Giảng, gỏi đu đủ - khô bò - nước mía Viễn Đông (góc Lê Lợi - Pasteur)…
Sài Gòn của tôi “sáng nắng chiều mưa”. Mưa như được lập trình sẵn. Hoặc chiều hoặc sáng, có khi… cùng giờ nên người Sài Gòn có thể nhởn nhơ bát phố khi “cơn mưa qua”, rất ít khi mưa như… đòi nợ, điều này những năm gần đây hình như thay đổi, mưa dầm và mưa… mất trật tự, người Sài Gòn vốn quen kiểu “xưa” chẳng biết đâu mà lần! Nắng Sài Gòn không quá gắt. Có lẽ nhờ thế nên mới chợt mát chỉ qua màu áo lụa Hà Đông.
Sài Gòn của tôi có những ngôi trường đi vào thơ và nhạc như Văn Khoa, Luật, Gia Long, Trưng Vương, những con đường địa chỉ báo như Lê Lai, Phạm Ngũ Lão… Hồn đất và hồn người quyện nhau hồn hậu, chân tình.
Sài Gòn của tôi quốc vương Cam-bốt từng du học, người Sài Gòn chê hàng Thái, không thèm xài Colgate vì đã có kem Hynos “anh yêu em, anh yêu luôn kem” xịn hơn.
Sài Gòn của tôi trẻ - luôn luôn trẻ. Không phải vì thiếu phố cổ hay người Sài Gòn không thích “ra vẻ cụ” mà vì Sài Gòn luôn luôn mới, hồn nhiên và dễ thương, không điệu đà, kệch cỡm.
Sài Gòn của tôi còn nhiều hơn thế. Không diễn tả hết dù văn hóa cách mấy. Chỉ giản dị như lời hát “Sài Gòn đẹp lắm! Sài Gòn ơi! Sài Gòn ơi!” Không lớn lao gì, kỷ niệm chỉ chứa đầy ngăn cặp học trò. Sự ồn ào sống động, dễ thương của vùng đất và con người. Đi xa, cứ về đến cầu Sài Gòn hay cầu Bình Điền là coi như đến nhà.
Như bạn bè cùng trang lứa, tôi giữ Sài Gòn như giữ chính cuộc đời mình. Khóc một ngày khi thương xá Tam Đa bị thiêu rụi. Thức một đêm khi Eden bị đập bỏ. Có thể thay vào sẽ là một tòa nhà đẹp hơn, nhưng Eden của ngày nào:
“Qua hành lang Eden ghi kỷ niệm
Buổi chiều mưa hai đứa đứng bên thềm
Anh che cho em khỏi ướt tà áo tím
Anh quen rồi, không lạnh - lính mà em!”
Thì không bao giờ còn nữa
Vẫn biết có những sự đổi thay tốt hơn, đôi khi cần thiết, nhưng sao vẫn thấy chạnh lòng. Hơn sáu mươi năm hãnh diện làm “dân Sài Gòn”. Bỗng chợt giật mình tự hỏi, có khi nào người ta phù phép để Sài Gòn biến mất không nhỉ? Có khi nào Vương Cung Thánh Đường, chợ Bến Thành, bưu điện Sài Gòn, một sớm mai thức dậy người Sài Gòn ngơ ngác hay tin sẽ trở thành trung tâm thương mại, cao ốc chọc trời…
Ôi! Sài Gòn của tôi!!
Tôi vẫn nói vui rằng mình giữ lại “Sài Gòn xưa”. Từng tên đường, góc phố, giữ lại những buổi chiều hẹn hò: “Uống ly chanh đường, uống môi em ngọt” và giữ lại mãi mãi,những dấu yêu xưa!
Và rồi lại buốt tim khi nghĩ đến một ngày nào “Sài Gòn của tôi” sẽ chỉ còn là hoài niệm. Vô tình ai đó sẽ tìm thấy trong những trang sách hằn dấu thời gian ở một hiệu sách cũ.
Sài Gòn ơi!
Tôi gặp lại họ rất tình cờ, trong một… tiệm sách cũ, nơi thường lưu lại những gì mà ta còn nhớ hay đã quên.
Những trang giấy đã không còn nguyên màu trắng. Những dòng chữ như cũng nhạt theo năm tháng. Nhưng hình ảnh, dù phôi pha, thì nụ cười, ánh mắt cũng gợi nhớ một thời ta đã sống. Thời mà tên tuổi họ trên môi người hâm mộ Nghệ thuật thứ bảy, và họ được gọi một cách trang trọng là tài tử minh tinh.
Chưa xa lắm nhưng cũng đủ để quên những gì không muốn nhớ. Khi mà muốn xem phim người ta không thể làm gì khác hơn là đến rạp, và cứ có phim hay là rạp chật như nêm… Và rạp hát nào cũng treo đầy ảnh minh tinh tài tử, không phải Hồng Kông, Hàn Quốc như bây giờ mà toàn Việt Nam. Tôi say mê điện ảnh, dù chưa tới tuổi “đến rạp một mình” và yêu họ, dĩ nhiên…
Dạo đó chưa có những chương trình giao lưu, tài tử điện ảnh, ca sĩ tân nhạc cũng chưa phải “chạy sô” như bây giờ. Họ coi nghệ thuật như cứu cánh của đam mê và cả cuộc sống thực tế, nghề tay trái hầu như không có.
Chẳng ai nghe nói Thẩm Thúy Hằng phải đi… biểu diễn tân nhạc để kiếm thêm, cũng không thấy Kiều Chinh tham gia chương trình “đại nhạc hội”. Họ cũng chẳng đóng cùng lúc hai, ba phim như các diễn viên “đắt khách” bây giờ. Dù đó là những tên tuổi lớn của điện ảnh Sài Gòn thuở ấy, những tên tuổi mà lứa tuổi 40, 50 hôm nay, nếu yêu điện ảnh khó mà quên được.
Một Kiều Chinh tuyệt vời trong “Hồi Chuông Thiên Mụ”, Thẩm Thúy Hằng với “Người Đẹp Bình Dương”, Kiều Nguyệt Nga - Thu Trang trong “Lục Vân Tiên”, Túy Phượng diễm kiều với vai Công chúa của “Thạch Sanh - Lý Thông”… Tôi yêu nét thùy mị của Thu Trang, vẻ sắc sảo của Kiều Chinh, và nét đẹp duyên dáng Thẩm Thúy Hằng. Nam tài tử có La Thoại Tân, Anh Tứ, Lê Quỳnh, Anh Sơn, Đoàn Châu Mậu, Tâm Phan, Huy Cường, Trần Quang… Vân Hùng chuyên đóng kịch với kỳ nữ Kim Cương, thỉnh thoảng cũng “lên phim”. Rất nhiều, thời nào thì nghệ thuật cũng cần rất nhiều. Dù trong số họ không phải ai cũng đến được vinh quang, và để hoàn thành tác phẩm nghệ thuật, không chỉ có diễn viên chính.
Tình cờ gặp lại họ trong tiệm sách cũ. Nơi mà quá khứ lẫn với hiện tại, nơi mà thời gian chừng như bất lực, tôi thấy chút vui pha lẫn ngậm ngùi khi bắt gặp Lê Hoàng Hoa thời “mới làm quen với máy quay”, một Lê Mộng Hoàng hơn ba mươi năm về trước vẫn nhăn nhó… như bây giờ. Nụ cười Kiều Chinh và ánh mắt Thu Trang vẫn còn đó.
Một thời tôi đã lớn lên cùng với tên tuổi họ. Rồi tất cả bỗng như không còn, bỗng như chưa từng có. Người ta trôi theo nhịp sống bằng những cách khác nhau, và lưu giữ hay xóa đi dĩ vãng tùy thuộc mỗi người. Có điều chắc chắn rằng những gì đã có thì vẫn còn đâu đó, và ta sẽ gặp khi tình cờ một lúc nào đó đảo ngược được thời gian…
Và… thời gian đã đảo ngược với tôi, trong một tiệm sách cũ… Tình cờ!
Tác giả: Lý Thụy Ý
Dành cho mọi thành viên trong gia đình: CHA MẸ NÊN ĐỌC - CÁC CON RẤT NÊN ĐỌC
Đọc lại bức thư của Ông thủ tướng Đài Loan ( Tôn Vận Tuyền) gửi con, Mới hiểu vì sao Đài Loan thành công như thế !
Con trai yêu dấu!
Đời người phúc họa vô thường! Không một ai biết trước mình sẽ sống được bao lâu. Có một số việc tưởng nên sớm nói ra thì hay hơn.
Cha là cha của con, nếu cha không nói với con, có lẽ không ai nói rõ với con những điều này!
Những lời khuyên để con ghi nhớ này, là kết quả bao kinh nghiệm xương máu, thất bại đắng cay trong cuộc đời, mà bản thân cha đã trải nghiệm. Nó sẽ giúp con tiết kiệm nhiều những nhầm lẫn hoang phí trên bước đường trưởng thành của con sau này.
Dưới đây là những điều con nên ghi nhớ trong cuộc đời:
- Nếu có người đối xử không tốt với con, đừng bận tâm cho mất thời giờ. Trong cuộc đời này, không ai có nghĩa vụ phải đối xử tốt với con, ngoại trừ Cha và Mẹ của con. Nếu có người đối xử tốt với con, ngoài việc con phải biết ơn và trân quý, con cũng nên thận trọng suy xét, vì người đời làm việc gì thường có mục đích và nguyên nhân. Con chớ vội vàng xem đối phương là chân bằng hữu .
- Con có thể yêu cầu mình phải giữ chữ TÍN, nhưng không thể bắt người khác phải giữ chữ TÍN với mình. Con có thể yêu cầu mình phải đối xử TỐT với người khác, nhưng không thể kỳ vọng người khác phải đối xử TỐT với con. Con đối xử người ta thế nào, không có nghĩa là nguời ta sẽ đối xử lại mình như thế ấy, nếu con không hiểu rõ được điểm này, sẽ tự chuốc lấy buồn phiền cho mình mai sau.
- Trên đời không phải không có người nào mà không thể thay thế được, không có vật gì mà nhất định mình phải sở hữu được. Con nên hiểu rõ ở điểm này. Nếu mai sau rủi người bạn đời không còn muốn cùng con chung sống, hoặc giả con vừa mất đi những gì trân quý nhất trong đời, thì con nên hiểu rằng: Đây cũng không phải là chuyện lớn lao gì cho lắm!
- Trên đời này chẳng hề có chuyện yêu thương bất diệt. Ái tình chỉ qua là một cảm xúc nhất thời. Cảm giác này tuyệt đối sẽ theo thời gian, hoàn cảnh mà thay đổi. Nếu người yêu rời xa con, hãy nhẫn nại chờ đợi , để thời gian từ từ gột rửa, để tâm tư mình dần dần lắng đọng thì nỗi đau thương cũng sẽ từ từ nhạt nhòa đi . Không nên cứ ôm ấp hoài niệm mãi cái ảo ảnh yêu thương, cũng không nên quá bi lụy vì tình.
- Đời người ngắn ngủi, nếu hôm nay con đã lãng phí thời gian, mai đây hiểu được thì thấy rằng quãng đời đó đã vĩnh viễn mất rồi! Cho nên càng biết trân quý sinh mạng của mình càng sớm, thì con sẽ được tận hưởng cuộc đời mình càng nhiều hơn. Trông mong được sống trường thọ, chi bằng con cứ tận hưởng cuộc đời mình ngay từ bây giờ.
- Cha không yêu cầu con phải phụng dưỡng cha trong nửa quãng đời còn lại. Ngược lại, Cha cũng không thể bảo bọc nửa quãng đời sau này của con, khi mà con đã trưởng thành và tự lập. Đây là lúc Cha đã làm tròn trách nhiệm của mình. Sau này con có đi xe buýt hay đi xe hơi riêng; ăn súp vi cá hay ăn mì gói, tự con lo liệu lấy.
- Gia đình thân nhân chỉ là duyên phận một đời. Bất luận trong kiếp này chúng ta sống chung với nhau được bao lâu và như thế nào, nên trân quý khoảng thời gian sum họp, gia đình đoàn tụ. Kiếp sau, dù ta có thuơng hay không, cũng không chắc sẽ còn gặp lại nhau.
- Tuy có nhiều người thành công trên đường đời mà học hành chẳng đến đâu. Nhưng điều đó cũng không có nghĩa là không cần học hành mà vẫn thành công. Kiến thức đạt được do việc học hành, là vũ khí trong tay của mình. Ta có thể lập nên sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, nhưng không thể thiếu sự hiểu biết. Nên nhớ kỹ điều này!
- Hơn mười mấy, hai mươi mấy năm nay, Cha tuần nào cũng mua vé số, nhưng đến nay, ngay đến giải 3 vẫn chưa từng trúng. Điều này chứng tỏ rằng: Muốn phát đạt phải siêng năng làm ăn, nỗ lực phấn đấu chứ không phải chờ đợi điều may mắn đến với con. Trên thế gian này không có buổi ăn trưa nào miễn phí cả. Nếu may mắn có đến với con, đấy là điều tốt, còn nếu không thì cũng chẳng có vấn đề gì, bởi tất cả phải dựa vào chính bản thân con.
- Con hãy BIẾT ƯỚC MƠ, nhưng để trở thành hiện thực thì ước mơ đừng xa rời thực tế, đừng hão huyền và ảo tưởng. Con phải LUÔN CÓ NIỀM TIN. Không chỉ là niềm tin vào chính bản thân mình mà con cũng cần có niềm tin vào mọi người, niềm tin vào cuộc sống. Nếu không có niềm tin, con sẽ chẳng thể làm được việc gì. Công việc, cuộc sống đôi lúc sẽ có những khó khăn, trở ngại đòi hỏi con phải LUÔN NỖ LỰC. Để có được những thành công thì không thể thiếu sự cố gắng và say mê, con ạ. Hãy nhớ rằng THÀNH CÔNG KHÔNG PHẢI LÀ MỘT ĐÍCH ĐẾN MÀ LÀ MỘT QUÁ TRÌNH. Vì thế, con hãy tiếp tục ước mơ, tiếp tục tin tưởng và không ngừng nỗ lực, con nhé.
Sưu tầm
My Lan Phạm (Trang Văn chương miền Nam)
Wednesday, January 4, 2023
Kiếp này hay kiếp sau?
CHẾT LÀ HẾT
..."Chết là hết. Đất đai là cho người sống để sản xuất làm ăn. Việc chôn cất chiếm nhiều diện tích là không văn minh, bất động sản nghĩa trang ở nhiều nước đã cấm rất triệt để.
Chết, hoả táng sạch sẽ coi như về cát bụi, phần tro cốt theo dòng sông trở về với đất mẹ hoặc một lọ tro nhỏ trong nghĩa trang Hoàn Vũ là quá đẹp cho sự kết thúc (riêng tôi thích được trở thành cát bụi tắm mát thỏa thích cùng dòng sông của đất mẹ).
Con cháu nhớ thì làm đám giỗ, bận quá thì thôi, khỏi làm cũng được.
Cho ăn thì lúc còn sống chứ chết rồi, bày sơn hào hải vị lên trên bàn thờ đó có ý nghĩa gì. Toàn nó cúng thứ chúng nó muốn ăn chứ cúng xong, thấy có mất miếng nào đâu.
Rồi cũng chẳng cần hoạ mấy tấm hình to đùng để trên bàn thờ nữa, cứ ngồi trên đó nhìn ngó mấy đứa nhỏ, tụi nó sợ. Hình ảnh là để lưu lại trong trái tim người đang sống. Lúc sống tử tế thì hình ảnh này sẽ không bao giờ nhạt nhoà, còn nước thuốc rửa hình dù tốt cỡ nào cũng có sẽ lúc phai.
...
Kiếp sau có hay không thì không ai biết, nên kiếp này, phải chủ động sống cho tử tế, nhân ái và thành tựu".
Thế là đủ...
(đăng lại từ Tạp chí NƯỚC ĐỨC)
Tuesday, January 3, 2023
Ấn tượng Hungary: Đất nước & Con người
Hungary
Đôi điều đáng nhớ
Quốc gia đáng tự hào không chỉ vì có Toà nhà Quốc hội đẹp và lộng lẫy nhất thế giới mà còn là quốc gia có bản Hiến pháp (Golden Code) đầu tiên của Châu Âu (King Steven 1001 Fist Code of Law) đặt nền tảng cho Nhà nước pháp quyền.
Đất nước có hệ thống giáo dục tuyệt vời ở mọi cấp.
Sản sinh 17 con người ưu tú đoạt giải Nobel (từ khoa học đến văn học, người cuối cùng là Nhà văn Kertesz Imre 2002 với những tác phẩm nói về phận người dưới chế độ cs). Tỷ lệ tính trên dân số chỉ sau Israel !
Âm nhạc đỉnh cao với Bartok Bela, Liszt Ferenc, hệ thống đào tạo Kordai…
Dân tộc anh dũng từng chặn đứng bước vó ngựa Mông cổ, Đế quốc Ottoman…
Thức ăn ngon tuyệt với đa dạng gia vị, rượu nổi tiếng và còn là… miền gái đẹp !
Và trên hết Tổ quốc Hungary tự hào có Người con ưu tú Thi sỹ Petőfi Sándor, bằng máu mình viết nên những dòng thơ hào hùng, làm thổn thức mọi con tim, chấn động mọi khối óc !
Yêu tha thiết nhưng Chàng quyết ra sa trường chống giặc để lại vợ yêu mới cưới vì :
Anh không thể hôn em
Bằng đôi môi
Của một người nô lệ !
Bởi vì
Tự do và Ái tình
Vì các ngươi ta sống
Vì Tình yêu lồng lộng
Xin hiến cả đời tôi
Vì Tự do muôn đời
Ta hy sinh tình ái !!!
TP thật may mắn từng sống ở Hungary và yêu Petőfi !
Ngô Tiến Nhân (ELTE.vidi72)
RÉGI MAGYAR ÁLDÁS
Áldott legyen a szív, mely hordozott,
És áldott legyen a kéz, mely felnevelt
Legyen áldott eddigi utad,
És áldott legyen egész életed.
Legyen áldott Benned a Fény,
Hogy másoknak is fénye lehess.
Legyen áldott a Nap sugara,
És melegítse fel szívedet,
Hogy lehess meleget adó forrás
A szeretetedre szomjasoknak,
És legyen áldott támasz karod
A segítségre szorulóknak.
Legyen áldott gyógyír szavad,
Minden hozzád fordulónak
Legyen áldást hozó kezed
Azoknak, kik érte nyúlnak.
Áldott legyen a mosolyod,
Légy vigasz a szenvedőknek.
Légy te áldott találkozás
Minden téged keresőnek.
Legyen áldott immár
Minden hibád, bűnöd, vétked.
Hiszen aki megbocsátja,
Végtelenül szeret téged.
Őrizzen hát ez az áldás
fájdalomban, szenvedésben.
Örömödben, bánatodban,
bűnök közti kísértésben.
Őrizze meg tisztaságod,
Őrizze meg kedvességed.
Őrizzen meg Önmagadnak,
és a Téged szeretőknek.
Falusi Hagyományőrzés
Monday, January 2, 2023
Các lão bà tươi trẻ
GIÀ
Đôi lúc chợt hỏi mình già hay trẻ
Chỉ biết là tuổi đã chất cao cao
Bạn lâu năm bình thản nói: không sao!
Lo gì chứ.. cứ tà tà mà sống
Đời hữu hạn.. thời gian còn rất mỏng
Thì so đo chút ảo tưởng làm chi
Những khi vui thì ta cứ.. cười khì
Không ai trách người sống lâu đãng trí
Đừng phán xét các lão bà xấu xí
Tô chút son dấu bớt khóe môi trầm
Đeo kính đen để mắt chẳng còn thâm
Bạn xúm xít khen ầm.. xinh lắm lắm
Không ai trách tuổi hoàng hôn lẩm cẩm
Đang cười toe bất chợt lại trầm ngâm
Nắng buổi sáng sao chiều mưa bất định
Xem phim buồn ngơ ngẫn giống.. thần kinh
Một ngày kia hàng tiền đạo rung rinh
Tóc cứ rụng.. không một lời giã biệt
Chân đang bước giữa chừng như.. bị liệt
Lời huyên thuyên định nói chợt.. vô hình
Mong vẫn đón ánh bình minh mỗi sáng
Cảm ơn trời ta còn thở.. bình an
Mang kính lão lang thang vào cõi mạng
Nhớ một thời lãng mạn đã.. te tua
Nhân sinh còn tranh đấu được và thua
Ta còn lại nửa mùa mong manh khói
Ta còn lại nỗi buồn sao quá đỗi
À.. mà thôi! Suy nghĩ chỉ thêm.. già
Rủ cả nhóm bồ tèo vô quán xá
Tám với nhau cười hỉ hả.. xóa rầu
Chuyện hôm qua buông bỏ.. có gì đâu
Đừng để bạn chờ lâu mau tới lẹ
31.12.2022
Vân Huỳnh (Trang Văn chương miền Nam)
Kỷ niệm 200 năm ngày sinh Petőfi Sándor
200 éve ezen a napon született Petőfi Sándor költő, forradalmár, nemzeti hős, a magyar költészet egyik legkiemelkedőbb alakja. A szabadságról és autonómiáról szóló álmai magyarok nemzedékeit motiválták és inspirálják ma is.
Hungarian poet, revolutionary, national hero, and one of the most outstanding figures in Hungarian poetry Sándor Petőfi was born on this day 200 years ago. His dreams of freedom and autonomy have motivated generations of Hungarians and still inspire today.
US Embassy Budapest
Ngỡ ngàng
Đầu năm mới 2023, ngồi một mình:
“… Ta cứ tưởng trần gian là cõi thật,
Có ngờ đâu tất bật đến bây giờ…”
Thơ Bùi Giáng
Bùi Đức Ngọc (Ngành Hóa.vidi68)


















