Friday, November 16, 2018

HỘI THẢO KHOA HỌC!!!

Tại hội nghị hội thảo khoa học quốc tế có rất nhiều nhà khoa học đến từ nhiều nước trên thế giới. Đề tài hội thảo là " Sự hoàn thiện của cấu tạo cơ thể con người". Sau một ngày hội thảo, các đại biểu đã được nghe nhiều tham luận và cuối cùng hội nghị nhất trí kết luận:
- Cho đến nay, cấu tạo cơ thể con người là hoàn hảo!
Bỗng ở cuối hội trường, ông kiến trúc sư người VN giơ tay có ý kiến:
- Tôi đề nghị chúng ta xem xét lại kết luận, theo quan điểm của tôi thì chưa hoàn hảo!.....
-???????
- Con người do thượng đế sáng tạo ra vẫn còn chỗ chưa hợp lý! Quả là thượng đế không có tư duy về kiến trúc trong lúc sáng tạo ra con người khi bố trí khu vui chơi giải trí quá gần... khu vệ sinh!!!


Trần Thanh Đàn (ELTE.VIDI72) st

Thursday, November 15, 2018

Nguyên Thứ trưởng Khoa học và Công nghệ Chu Hảo vi phạm "rất nghiêm trọng" kỷ luật Đảng

ANTD.VN - Ủy ban Kiểm tra Trung ương kết luận, đồng chí Chu Hảo, Giám đốc - Tổng Biên tập Nhà xuất bản Tri thức, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ, đã vi phạm Quy định về những điều đảng viên không được làm, có những bài viết, phát ngôn có nội dung trái với Cương lĩnh chính trị, Điều lệ Đảng…

Từ ngày 17 đến 19/10/2018, tại Hà Nội, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã họp kỳ 30. Đồng chí Trần Cẩm Tú, Bí thư Trung ương Đảng, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương chủ trì kỳ họp.
Tại kỳ họp này, Ủy ban Kiểm tra (UBKT) Trung ương đã kiểm tra khi có dấu hiệu vi phạm đối với đồng chí Chu Hảo, Giám đốc - Tổng Biên tập Nhà xuất bản Tri thức
Với cương vị là Giám đốc - Tổng Biên tập, đồng chí Chu Hảo chịu trách nhiệm chính về việc Nhà xuất bản Tri thức xuất bản một số cuốn sách có nội dung trái với quan điểm, chủ trương, đường lối của Đảng, Nhà nước, vi phạm Luật Xuất bản, bị cơ quan chức năng xử lý, thu hồi và tiêu hủy.

Cũng theo Ủy ban Kiểm tra Trung ương, từng giữ chức vụ Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ, đồng chí Chu Hảo đã vi phạm Quy định về những điều đảng viên không được làm, có những bài viết, phát ngôn có nội dung trái với Cương lĩnh chính trị, Điều lệ Đảng, nghị quyết, chỉ thị, quy định của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước;
Đồng chí Chu Hảo đã suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”. Vi phạm, khuyết điểm của đồng chí Chu Hảo là rất nghiêm trọng, làm ảnh hưởng đến uy tín của tổ chức đảng, tác động xấu tới tư tưởng xã hội, đến mức phải xem xét, thi hành kỷ luật.
(An ninh Thủ đô)

Wednesday, November 14, 2018

Ảnh kỷ niệm: 2010

Ngọc Minh: Ảnh chụp ở nhà Diệp năm 2010. Từ trái sang: Nguyễn Thanh Bình, vợ chồng Bân, Phương, Diệp và Hòa.


Ngọc Minh và các bạn:

Tuesday, November 13, 2018

Có đi mới biết

Đến châu Âu mới biết đi shopping không sợ hàng giả
Đến Bắc Âu mới biết mặt trời cũng thích ngủ nướng
Đến Hong Kong mới biết minh tinh nào cũng đeo khẩu trang
Đến Hà Lan mới biết mực nước biển cao hơn mặt đất
Đến Thái Lan mới biết thì ra con cú cũng có gai🤪
Đến Pháp quốc mới biết trêu hoa ghẹo nguyệt cũng cực kỳ có phong cách
Đến Nga mới biết Vodka chỉ là một loại nước giải khát
Đến Hawaii mới biết phụ nữ không cần phải mua áo lót
Đến Hàn Quốc mới biết phụ nữ đẹp không phải do bẩm sinh
Đến Brazil mới biết mặc đồ thiếu vải cũng chẳng có gì phải thẹn thùng
Đến Anh quốc mới biết kết cục “happy ending forever” trong truyện cổ tích đều là hư cấu
Đến Nhật Bản mới biết ngay cả tội phạm cũng vô cùng lịch sự lễ độ
Đến Mexico mới biết có thể đi Mỹ bằng đường hầm
Đến Canada mới biết diện tích lãnh thổ lớn hơn Trung Quốc nhưng dân số còn kém Bắc Kinh
Đến Trung Quốc mới biết mười người hết chín người lừa đảo, người còn lại đang luyện tập ngày đêm😂
Đến Mỹ mới biết bất kể là ai, bạn đều có thể kiện họ ra toà
Đến Úc mới biết chuột túi và các loại động vật khác nhiều như quân Nguyên Mông dễ khiến con người phát điên
Đến Thuỵ Sĩ mới biết mở tài khoản ngân hàng, nếu có ít hơn 1 triệu USD sẽ bị cười thối mũi
Đến Ý mới biết Gucci & Prada còn ít hơn Trung Quốc
Đến Áo mới biết người ăn xin nào cũng có thể đàn ít nhất một bản nhạc
Đến Vatican mới biết dù đứng ở bất kỳ vị trí nào trong nước cũng có thể bắn chết chim ở tận nước Ý
Đến VIỆT NAM mới biết môi giới là một nghề húp mì tôm nói chuyện tiền tỉ . kkkkk...😂😂😂

Làm sao để học sự tinh tế?

Đó là câu hỏi thỉnh thoảng tôi được nhận từ bạn bè mỗi khi tôi viết bài có liên quan và tôi cũng thường bị bạn bè nói nửa dỗi nửa ngụy biện, "Có phải ai cũng biết tinh tế đâu em! Hiếm lắm... nên em đừng trách..." khi tôi trách họ một hay vài điều vô duyên nào đó mà họ mắc phải. Và tôi trở thành người khắt khe, khó tính trong mắt không ít anh em bạn bè. 
Tôi thường ngạc nhiên bởi tôi nghĩ sự tinh tế có khó gì đâu mà sao nhiều người cứ nghĩ nó là cái gì đó xa xỉ lắm.
Tinh tế là từ Hán Việt. Tinh nghĩa là đã lọc hết tạp chất để chỉ còn lại phần tinh túy nhất. Tế nghĩa là nhỏ, mịn, kỹ, căn kẽ. Tinh tế nghĩa là tỉ mỉ, kỹ lưỡng, cặn kẽ, nhỏ, tinh vi. Người tinh tế là người nhạy cảm, tế nhị, có khả năng đi sâu vào những chi tiết rất nhỏ, rất sâu sắc và vì vậy họ thường làm vui lòng người khác bởi nắm bắt và thấu hiểu được tâm lý người đối diện.
Do định nghĩa trên, nên tinh tế thường được người ta mặc định đó là bản năng của phụ nữ. Tôi thì không nghĩ vậy. Tôi cho rằng nó là quá trình học hỏi, quan sát, để ý, trải nghiệm và quan trọng hơn tất cả là có tình yêu thương trong tâm hồn.
Cách đây vài năm, tôi đọc cuốn truyện "Biên niên ký chim vặn dây cót" của tác giả Haruki Murakami. Tôi nhớ mãi một chi tiết nhỏ xíu, anh chồng thất nghiệp mỗi khi có chuyện buồn hoặc suy nghĩ là đem áo ra ủi và ủi rất kỹ lưỡng. Cô vợ đi làm, gọi điện về, hỏi anh đang làm gì đó, anh chồng bảo anh đang ủi áo, cô vợ hỏi ngay, có chuyện gì à anh? Chỉ bấy nhiêu đó thôi, tôi có thể hình dung ra một người vợ thấu hiểu chồng và tinh tế.
Chính sự tinh tế đó làm tôi nhớ mãi cái chi tiết nhỏ trong một quyển sách dày mấy trăm trang mà tôi không nhớ tên nhân vật. Cô vợ tinh tế được viết lên bởi người đàn ông-nhà văn tinh tế vô cùng tận, chỉ một chi tiết đã khắc họa được cả một nhân vật giấu mặt.
"Khói" của anh Đoàn Bảo Châu, tôi đọc đi đọc lại phải đến chục lần, mua hàng chục cuốn tặng bạn bè, hỏi tôi nhớ gì, tôi không nhớ gì nhiều ngoài chi tiết anh Châu tả đoạn Dũng ở tù, có một thằng bạn tù ốm nhom, ho hen. Và cái thằng tù vì tội ăn cắp ho hen đó cố kìm nén cơn ho lúc về đêm để không làm phiền bạn cùng phòng, mà không được.
Nó là một thằng tinh tế dù hình dong nó không ra gì, được anh Châu khắc họa qua vài câu ngắn ngủi. Và đó là chi tiết mà tôi cho là đắt nhất, cô đọng nhất trong một quyển tiểu thuyết dày đặc những chi tiết hay ho. Nhiều lần nói chuyện với anh Châu về Khói, tôi biết không ai khen chi tiết đó, ngoài tôi.
Anh A đến thăm tôi, người nhà bảo tôi đang nghỉ ngơi, anh lên phòng gõ cửa, tôi say thuốc ngủ vùi không đáp lời. Anh gọi điện, anh húng hắng chỉ bởi vì muốn gặp, thăm tôi. Vợ chồng anh chị khác, đi hai mươi cây số, đến thăm, người nhà bảo tôi nghỉ trên phòng, anh chị đi về vì nhủ nó mệt nên để nó nghỉ ngơi lúc khác mình đến thăm gặp cũng được. Ở đây, ta thấy, cùng là tình yêu thương, nhưng anh A đặt cảm xúc và ý muốn của anh lên trên cảm xúc và ý muốn của người khác. Anh muốn gặp tôi và anh cố gắng thực hiện điều đó bất chấp việc tôi đang nghỉ ngơi vì ốm. Tình yêu thương của anh A là tình yêu có tính chiếm hữu. Vợ chồng anh bạn thì đặt cảm xúc và ý muốn của người khác lên trên cảm xúc và ý muốn của chính mình. Và, đó là sự tế nhị, tinh tế trong tình yêu thương. Tình yêu thương của sự phục vụ và hi sinh.
Rõ ràng, nếu biết, tôi sẽ thức dậy để gặp anh A cũng như gặp vợ chồng anh bạn, như nhau. Nhưng tôi không biết, khi nghe người nhà kể lại về cách cư xử của hai bên thì tôi xúc động với tình cảm của vợ chồng anh chị hơn và lẽ dĩ nhiên tôi yêu họ hơn anh A.
Ba và mẹ tôi chẳng bao giờ cãi nhau, ông bà lúc nào cũng ríu rít anh anh em em như đôi chim câu dù sáu mặt con và tuổi đã về chiều. Bà đi chợ, về muộn hơn bình thường khoảng nửa tiếng, ông ở nhà nhấp nhỏm ngồi đứng không yên, đi ra đi vào. Vừa nghe tiếng chó sủa ngoài xa, đoán mẹ về, ông ra mở cái cổng tre, mà chỉ cần đẩy nhẹ là ra, để đón bà. Ông đỡ cái giỏ đệm bàng trên tay mẹ, xách phụ mẹ từ cổng vô bếp. Mẹ xách từ chợ xa ba cây số về nhà được không lẽ lại không xách nổi vài chục mét, ông không để bà xách, ông luôn đỡ hộ. Sáng nào hình ảnh đó cũng lặp đi lặp lại trước mắt tôi. Ông giúp bà bỏ thức ăn từ giỏ ra, hỏi bà hôm nay đi chợ có chuyện gì không mà về muộn, bà nhẹ nhàng bảo vì thức ăn dạo này tăng giá nên bà phải đi hơi lâu để chọn. Sau này lớn tôi biết, đó là thời gian ông bệnh nặng, không còn đèo bà đi chợ được như trước.
Những hình ảnh yêu thương, tinh tế đó của ông bà làm tôi cứ ước ao mãi lớn lên mình sẽ có một tình yêu như thế. Một người yêu-người chồng yêu thương mình bằng một tình yêu tinh tế, cảm thông sâu sắc nhất về sự vất vả cũng như tình yêu của mình dành cho họ.
Nền tảng giáo dục trong gia đình là điều quan trọng quyết định trong việc hình thành tính cách một con người. Sâu sắc tinh tế hay hời hợt thô lỗ đều xuất phát từ gia đình hết. Và chỉ là những điều hết sức bình thường, nhỏ bé chứ có to tát chi đâu.
Một đứa trẻ được ba mẹ anh chị dạy khi đi phải nhấc chân lên không kéo lê dép lẹt quẹt tạo ra tiếng động làm phiền tai người khác thì khi lớn sẽ không thể mở karaoke hết cỡ để tra tấn nhà hàng xóm.
Một đứa trẻ được dạy thấy ba mẹ mệt phải biết tự làm việc nhà và ra sân chơi để ba mẹ nghỉ ngơi thì khi lớn lên sẽ thành người biết tôn trọng cảm xúc của người khác hơn ý muốn của chính mình.
Một đứa trẻ được dạy phải vét thật sạch cho đến hạt cơm cuối cùng trong chén thì lớn lên sẽ thành người biết tôn trọng sức lao động của người khác và không phung phí thực phẩm.
Một đứa trẻ được ba mẹ kiên nhẫn giải thích vì sao con thằn lằn có thể mọc lại đuôi mà con khác thì không, vì sao con kiến có thể vác một vật to hơn trọng lượng cơ thể nó, vì sao cái cây có kiến vàng thì trái ngọt hơn...thì sau này lớn lên sẽ là người luôn học hỏi, tìm hiểu và có tính quan sát, suy luận logic.
Một đứa trẻ được ba mẹ hướng dẫn cách xin khúc ruột cá móc vào cành cây để dẫn dụ kiến vàng về làm tổ trên cây, mỗi ngày quan sát, đếm xem có bao nhiêu con về cây thì lớn lên sẽ có tình tỉ mỉ, ân cần, chu đáo, chăm chút.
Một đứa trẻ được dạy quét nhà phải quét từng ngóc ngách góc kẹt, quét sân phải quét luôn đường đi và quét cả lối đi chung cho nhà hàng xóm thì lớn lên sẽ thành người bao dung, hồn hậu và dễ gần.
Một đứa trẻ được dạy yêu thương động vật, yêu thương muôn loài, không lấy sự hành hạ bất cứ con gì để làm trò vui thì lớn lên sẽ thành người có tình yêu thương tha nhân, khó có thể làm điều ác.
Một đứa trẻ được dạy phải biết cúi đầu khoanh tay chào người lớn, đi thưa về trình, khi ăn phải biết trước biết sau, không được khuấy đũa khuấy thìa đảo trộn thức ăn trong đĩa để chọn miếng ngon, không được thò ngón tay vào bát khi bưng, không được ăn uống nhồm nhoàm chem chép. Không được ngồi, nằm dạng háng. Vào nhà người khác chơi không nhìn quanh nhìn quất, không tự ý đi xồng xộc vào buồng trong, vào nhà sau của nhà người khác, không được hỏi những chuyện riêng tư, thấy nhà người ta chuẩn bị dọn cơm phải biết kiếu đi về. Khi được cho quà bánh phải biết cảm ơn nhưng từ chối, khi nào người ta đem sang tận nhà cho biếu và dược sự cho phép của người lớn thì mới được nhận...Thì khi lớn lên sẽ trở thành người lịch sự, có tự trọng, tế nhị và đĩnh đạc đường hoàng.
Một đứa trẻ được dạy không được cười cợt trêu chọc khuyết điểm hình thể cũng như sai sót của bạn bè, phải biết bênh vực bạn bè, phải biết chia sẻ với bạn miếng quà, cây bút..thì lớn lên sẽ là người có tính dũng cảm, biết chống lại bất công và biết yêu thương đồng loại.
...
Sự nhạy cảm, tế nhị, tinh tế bắt nguồn từ đó. Sự yêu thương, nhân bản bắt nguồn từ đó. Sự thấu hiểu, sẻ chia bắt nguồn từ đó. Sự công chính, lịch lãm, đoan trang, quý phái bắt nguồn từ đó. Phẩm giá, cốt cách con người bắt nguồn từ đó.
Viết tới đây, sẽ không ít người cho rằng những điều mà tôi kể ở trên là khó thực hiện, khó dạy bảo cho con cái ở thời buổi hiện nay. Ừ thì tôi biết là khó vì muốn dạy con thì ba mẹ cũng phải học. Lười không chịu học thì kêu khó thôi! Cũng như anh bạn tôi, khi tôi trách anh về đôi lần thô thô, tôi không có ý phán xét rồi nghỉ chơi, tôi quý yêu anh như một người anh, tôi chỉ muốn anh học để có thể thành người cư xử tế nhị hơn, và vì anh lười nên anh bảo, "Anh là nông dân nên tính anh có những lúc nó thô thiển thế, em phải thông cảm cho anh thôi!" Tôi cười, "Đừng có đổ thừa nông dân mà tội cho họ!"
Học sự tinh tế không khó, có chịu học hay không mà thôi. Vài chia sẻ vụn.
(Nguồn: Nguyễn Thị Bích Nga

Monday, November 12, 2018

Luật An ninh mạng: chỗ nào bảo vệ riêng tư cho người dân?

Trương Huy San: Các tướng Công an tuyên bố trước diễn đàn, bên hành lang Quốc hội và trong họp báo Chính phủ: "18 quốc gia trên thế giới đã có văn bản luật quy định các doanh nghiệp nước ngoài phải lưu trữ dữ liệu quan trọng trong phạm vi lãnh thổ quốc gia, như Mỹ, Canada, Trung Quốc..." Họ không nghiên cứu hay họ không chịu hiểu. Rất tiếc là rất nhiều cơ quan quyền lực, rất nhiều nhân vật chịu trách nhiệm ban hành chính sách đã tin vào những tuyên bố này.
Chính phủ cần phải biết sự thật. Trước khi thông qua 2 nghị định hướng dẫn thi hành Luật An Ninh Mạng, các thành viên Chính phủ của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nên đọc kỹ bài viết này và lắng nghe thêm ý kiến từ các chuyên gia và những người lo lắng cho tương lai đất nước.
Trong trường hợp link bị chặn, các bạn đọc bài dưới đây:
Theo VnExpress, trong cuộc họp báo ngày 3/11/2018, thiếu tướng Lương Tam Quang – Chánh văn phòng Bộ Công an đã nói :
[...] có 18 quốc gia trên thế giới đã có văn bản luật quy định các doanh nghiệp nước ngoài phải lưu trữ dữ liệu quan trọng trong phạm vi lãnh thổ quốc gia, như Mỹ, Canada, Trung Quốc.
Ngày 25/5, quy định bảo vệ dữ liệu cá nhân của liên minh châu Âu cũng chính thức có hiệu lực, cho phép cá nhân kiểm soát dữ liệu của mình khi tham gia các diễn đàn, mạng xã hội. Các công ty phải cam kết không chuyển dữ liệu cá nhân cho bên thứ 3; nếu bị phát hiện sẽ bị phạt 20 triệu euro hay 4% doanh số toàn cầu.
Về con số 18 quốc gia tôi đã phân tích trong bài về dự thảo 03/10/2018, chỉ nhắc lại ở đây là ông Quang nhắc đến "dữ liệu quan trọng" nên chắc ông cũng đã tìm hiểu để thấy rằng Mỹ chỉ yêu cầu lưu trữ dữ liệu tài chính và thuế, còn Canada chỉ yêu cầu lưu trữ dữ liệu của những tổ chức hành chính công như trường học công, bệnh viện công hay cơ quan nhà nước (nguồn). Giả sử như người Mỹ hay người Canda sử dụng Zalo, chính phủ Mỹ và chính phủ Canada không yêu cầu Zalo phải lưu dữ liệu ở Mỹ hay Canada. Do đó tôi thấy thật khó hiểu khi ông Quang đem hai quốc gia này ra làm ví dụ.
Đến khi ông Quang nhắc đến General Data Protection Regulation (GDPR) của Châu Âu tôi chuyển từ khó hiểu sang khó ở. GDPR không giống gì với Luật An ninh mạng Việt Nam, đặt hai bộ Luật này vào cùng một câu giống như ăn hủ tíu mà cho mắm tôm.
Thứ nhất, luật An ninh mạng Việt Nam yêu cầu các công ty phải lưu dữ liệu ở Việt Nam, nhưng GDPR không bắt buộc phải lưu dữ liệu ở Châu Âu, miễn sao dữ liệu được lưu ở một quốc gia đạt tiêu chuẩn an toàn dữ liệu.
Hiện tại có 13 quốc gia nằm trong danh sách này, trong đó có Mỹ, nếu bên nhận dữ liệu đảm bảo được tiêu chuẩn Privacy Shield. Các công ty công nghệ lớn của Mỹ như Amazon, Facebook, Google, Microsoft, v.v. đều đạt chuẩn Privacy Shield. Tóm lại, Châu Âu không yêu cầu các công ty này phải lưu dữ liệu ở Châu Âu, mà họ có thể lưu ở Mỹ hoặc ở các nước khác đạt chuẩn. Ở Việt Nam đến cái bồn cầu còn theo tiêu chuẩn Châu Âu, vậy mà Luật An ninh mạng lại không theo.
Thứ hai, GDPR không có bất kỳ điều luật nào yêu cầu các công ty phải cung cấp dữ liệu của người dân Châu Âu cho Nghị viện Châu Âu hay chính phủ các nước thành viên, vì bảo vệ riêng tư của người dân, trước tiên, là không chuyển dữ liệu cho chính phủ, nếu không có lệnh của tòa án.
Trách nhiệm của chính phủ là giúp người dân bảo vệ dữ liệu, nhưng dữ liệu vẫn thuộc sở hữu của người dân, chứ chính phủ không có quyền tự ý quốc hữu hóa dữ liệu của dân chúng. Trong khi GDPR yêu cầu các công ty phải có trách nhiệm bảo vệ dữ liệu của người dân Châu Âu và cung cấp công cụ để người dân kiểm soát dữ liệu của chính họ, Luật An ninh mạng Việt Nam yêu cầu các công ty phải cung cấp dữ liệu cho Bộ Công an, mà không có sự kiểm soát của tòa án hay bất kỳ thể chế độc lập nào.
Thứ ba, Luật An ninh mạng và dự thảo 31/10/2018 tước đi quyền ẩn danh trên Internet, tức là cản trở người dân tự bảo vệ và thực thi quyền riêng tư, vì ẩn danh chính là cách bảo vệ riêng tư tốt nhất. Các công nghệ riêng tư phổ biến như Tor hay VPN chẳng làm gì khác ngoài việc che dấu danh tính của người dùng.
Thay vì giúp người dân che dấu danh tính khi sử dụng Internet, Bộ Công an lại bắt buộc người dân phải tiết lộ danh tính, yêu cầu những công ty Internet phải thu thập, xác minh và cung cấp cho Bộ Công an họ tên, ngày tháng năm sinh cho đến số chứng minh thư, số thẻ tín dụng, tình trạng sức khỏe, v.v.
Thử tưởng tượng mỗi khi đi ăn hủ tíu bà bán hủ tíu yêu cầu bạn phải cung cấp đầy đủ họ tên, địa chỉ, số chứng minh thư, sau đó bả chuyển qua cho Bộ Công an khi họ yêu cầu. Rõ ràng chuyện này không thể xảy ra ở ngoài đời. Vậy cơ sở pháp lý nào cho phép Bộ Công an bắt buộc người dân phải khai báo danh tính khi tham gia Internet?
Về mặt kỹ thuật, mạng Internet không hề yêu cầu chúng ta phải dùng danh tính thật. Bản chất của Internet là ẩn danh. Ai cũng có thể vào blog này hoặc email cho tôi mà không cần phải báo cho tôi biết họ là ai. Tiết lộ danh tính hay không là một lựa chọn của người dân, chính phủ không có quyền ép buộc.
Tôi đoán chính phủ muốn biết danh tính của người dùng Internet để dễ bắt tội phạm. Nhưng có lẽ nào vì những trang blog không do dân chúng tạo ra như Chân Dung Quyền Lực hay Quan Làm Báo mà phải hi sinh riêng tư của tất cả dân chúng và cả hệ thống chính trị?
Dân chúng lên tiếng phê phán chính quyền và các quan chức là phúc chứ không phải họa. Sợ là sợ dân giàu và giỏi bỏ đi hết, chứ sợ gì chuyện người ta bức xúc. Phàm đã là quan chức chính phủ, tức đã là người của công chúng, hãy để cho công luận quyết định công và tội. Cây ngay không sợ chết đứng, nếu có ai đó nói sai về mình, thay vì dùng quyền lực để bịt miệng người ta, hãy để công chúng lên tiếng bảo vệ. Người dân luôn biết rõ ai làm được việc cho họ, đừng sợ làm tốt mà người ta không biết đến.
Cuối cùng, còn gì mỉa mai và cay đắng bằng khi bộ luật tước đi quyền ẩn danh của dân chúng lại được Quốc hội bỏ phiếu ẩn danh. Ngoại trừ lác đác vài ba vị đại biểu đã lên tiếng, cho đến nay dân chúng hoàn toàn không biết ai đã bỏ phiếu thuận, ai đã bỏ phiếu chống Luật An ninh mạng.
Đất nước mình lạ quá phải không em? Những người quyền cao chức trọng cần phải tuyệt đối rõ ràng minh bạch lại được quyền ẩn danh hèn nhát, còn người dân thấp cổ bé họng lại sắp bị tước đi cả cái quyền lẩn mình vào đám đông để tự vệ trước cường quyền.

(Thái blog)

CHỮ TÌNH!

(Viết tiếp về Hùm xám đường số 4 - Trung tá Đặng Văn Việt)
Cuộc đời tôi 1 thế kỷ có 5 biến cố quan trọng, thì sự kiện đầu tiên là cách mạng tháng 8, tôi mất người yêu, mất vợ, mất mối tình đầu. Ngày ấy tôi 27-28 tuổi, trẻ trung, sung sức, đẹp trai, con quan, lại học giỏi (một trong 800 sinh viên đầu tiên của Đại học Đông Dương) ... Nói thật tôi đi tán gái đâu là đổ ở đó. Nhưng tôi theo cách mạng, thù tây, tôi nghĩ một lòng phải giải phóng dân tộc nên không tính chuyện yêu đương ủy mị, gạt bỏ bao nhiêu thư tình và những lời ong bướm... Trái tim có những lý lẽ mà lý trí không bao giờ giải nghĩa được cậu ạ.
... Năm tháng ấy, có một người con gái xứ Huế cứ thầm lặng bên tôi, không nói, không cười nhưng ngày này qua ngày khác... tâm hồn và trái tim in hằn hình bóng nhau. Tôi yêu lúc nào không hay. Mối tình đầu như thế. Cách mạng tháng 8 bùng lên, tôi đi hoạt động, cô ấy ở nhà, xinh đẹp tài năng, nhiều người theo đuổi. Ba tôi sợ không giữ được cô ấy nên gọi tôi về cưới. Khi đó ba cô ấy là Bộ trưởng (Thượng thư), ba tôi là Thứ trưởng (Tham tri triều đình), hai gia đình đồng ý. Chúng tôi làm lễ cưới trang trọng... 3 ngày sau tôi lên đường vào chiến khu, bỏ cô ấy ở nhà. Tôi vào bộ đội, trở thành trung đoàn trưởng chủ lực, chỉ huy Trung đoàn 174 với hơn 5000 quân ở biên giới (đường số 4 từ Lạng Sơn đến Bình Liêu, Quảng Ninh), nhiệm vụ cách mạng nặng nề, tôi không còn nghĩ tới điều gì... Cô ấy ở nhà đi theo sự lựa chọn khác. Tôi mất cô ấy là điều không tránh khỏi. Nhanh chóng và bất ngờ, vô vọng và bặt vô âm tín.
... Mối tình đầu như vết dao cứa vào tim, như xé lòng xé ruột ra, đến bây giờ cũng hơn 70 năm rồi mà sao tôi không quên được. Cuộc đời tôi chinh chiến 15 năm thôi, nhưng đánh hơn 120 trận, bị thương 5 lần, 30 lần chết hụt, chứng kiến bao cảnh máu đổ đầu rơi, bản thân gia đình cũng tan gia bại sản, hủy hoại tận cùng... nhưng vẫn đau vì mất người yêu.
Tình yêu là thứ không lý giải được, nay tôi trăm tuổi, nói chuyện tình yêu thì nghe phi lý, nhưng thực sự có những nỗi đau đi theo trọn đời, thậm chí theo sang cả kiếp khác... Chữ tình là như vậy cậu ạ!

Sunday, November 11, 2018

MỘT CUỘC ĐỜI KỲ LẠ

Hôm qua tôi viết câu chuyện về buổi gặp gỡ trong bệnh viện của 4 vị tướng với một trung tá. Nhiều người hỏi tôi, Trung tá đó là ai?
… 7 năm trước, tôi gặp ông trong buổi họp mặt truyền thống Trung đoàn 174 Cao Bắc Lạng tại Hà Nội. Tôi thấy rất nhiều cựu chiến binh đại tá và cả cấp tướng chủ động len qua các hàng ghế để tiến đến chào, bắt tay hỏi han một trung tá già… Hết buổi tôi mới biết, ông già đó là một huyền thoại.
Ông là con quan tham tri Đặng Văn Hướng của triều đình nhà Nguyễn, Tổng đốc Nghệ an trong Chính phủ Trần Trọng Kim và Bộ trưởng Không bộ trong Chính phủ Hồ Chí Minh. Ông là sinh viên ngành Y tại Đại học Đông Dương danh giá, một tay chơi tenis, đua xe đạp có tiếng từ những năm 1940… Đẹp trai, tài hoa và con nhà quyền thế nhưng ông quyết định bỏ lại tất cả để đi theo cách mạng.
25 tuổi - CMT8, ông cùng với Cao Pha (sau này là Thiếu tướng) nhận nhiệm vụ treo cờ cách mạng trên Kỳ đài Ngọ Môn Huế trước 120 họng súng của triều đình nhà Nguyễn.
27 tuổi - Ông là một trong 2 trung đoàn trưởng bộ binh chủ lực đầu tiên của quân đội nhân dân Việt Nam – Trung đoàn 174 Cao Bắc Lạng (1947) cùng với Lê Trọng Tấn, Trung đoàn trưởng 209 Sông Lô - người sau này lên Đại tướng. Ông là người chỉ huy lừng lẫy tham gia các trận đánh Bông Lau – Lũng Phầy (1949), trận Đông Khê - Biên giới 1950, trận Bình Liêu, trận Mộc Châu 1953... Trung đoàn trưởng đi qua trăm trận đánh, bắt sống nhiều chỉ huy Pháp, mang trên mình 5 vết thương và oai hùng đến nỗi thực dân Pháp gọi ông là Hùm xám đường số 4…
33 tuổi ông chỉ huy Trung đoàn công đồn Châu Mộc, mở đường vào Tây Bắc… Và đời binh nghiệp của ông khép lại.
Năm đó cải cách, vì chủ nghĩa lý lịch nên ông bị đưa ra khỏi quân đội trong nỗi đau và sự bất lực của một người chỉ huy quân sự tài ba đang khao khát cống hiến cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Trận Điện Biên Phủ, Trung đoàn 174 đánh Đồi A1, Tiểu đoàn trưởng Nguyễn Hữu An lên thay ông, sau này là Thượng tướng.
Ông từng làm giảng viên khóa 1 Trường Võ Bị Trần Quốc Tuấn, rồi là Cục phó Cục Xây dựng cơ bản, Cục trưởng Cục Thủy sản gần 20 năm…
Cả cuộc đời Đặng Văn Việt không khen thưởng, không đề bạt, không bổng lộc. Từ khi được phong quân hàm đến lúc nghỉ hưu chỉ đeo quân hàm trung tá. Người chậm tiến nhất trong quân đội cũng như trong cơ quan nhà nước.
Nhiều năm cuối đời, ông ở trong 1 căn phòng tập thể chưa đầy 15m2 được ngăn thành 2 nửa cho vợ chồng người con trai.
Năm 2012, Bộ Nội vụ chính thức có 1 văn bản “sửa sai” gửi Tỉnh ủy Nghệ An, huyện Diễn Châu về việc công nhận cha ông – cụ Đặng Văn Hướng là nhân sĩ được Chủ tịch Hồ Chí Minh mời tham gia cách mạng. Hôm tôi đến thăm, ông đưa tờ giấy A4 phô tô nhàu nát ra cho xem rồi rơi nước mắt mà nói, gia đình tôi chờ đợi tờ giấy này tròn 60 năm cậu ạ…
Ông hay thích tự gọi mình là tướng không sắc phong, là anh hùng không tuyên dương, là hùm xám không nanh vuốt. Là người lính già Đặng Văn Việt.
Ông ấy có một cuộc đời thật đẹp. Đẹp đến kỳ lạ!

Link câu chuyện viết trong bệnh viện đang gây sốt https://www.facebook.com/1131149703585173/posts/2196011870432279/

Saturday, November 10, 2018

AI ĐỤC BỎ THƠ HỒ CHÍ MINH ?

Lời dẫn của Trương Duy Nhất Blog: Nửa đêm, Phạm Xuân Nguyên điện xin tôi gửi lại bức hình chụp tấm bia đá khắc thơ cụ Hồ Chí Minh ngợi ca công trạng Hoàng đế Quang Trung. Tấm bia đá ấy đặt trên đỉnh núi Dũng Quyết (tp. Vinh, Nghệ An). Tôi chụp bức ảnh này trong dịp tháng 7 năm ngoái khi  cùng với anh Nguyên và Alec, một nghiên cứu sinh người Mỹ đang thực hiện chuyến rong ruổi các tỉnh Bắc Trung bộ. Tưởng xin ảnh làm gì, hóa ra có chuyện, chuyện lớn. Chừng một tiếng sau Phạm Xuân Nguyên viết bài này.


ấm ảnh Phạm Xuân Nguyên chụp Trương Duy Nhất bên tấm bia đá khắc bài thơ Hồ Chí Minh ca ngợi  Hoàng đế Quang Trung (tháng 7-2010)

ĐỤC BỎ THƠ HỒ CHÍ MINH
Nguyễn Huệ là kẻ phi thường
Mấy lần đánh đuổi giặc Xiêm, giặc Tàu
Ông đà chí cả mưu cao
Dân ta lại biết cùng nhau một lòng
Cho nên Tàu dẫu làm hung
Dân ta vẫn giữ non sông nước nhà

          Cả đoạn thơ viết về Nguyễn Huệ trên đây của Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh đã được khắc vào tấm bia đá đặt ở đền thờ "người anh hùng áo vải" trên núi Dũng Quyết ở thành phố Vinh (Nghệ An). Đền này được khánh thành năm 2008. Đi vào cổng đền, qua bình phong tứ trụ, là hai nhà bia nhìn vào nhau. Nhà bia bên trái khắc "Công trạng vua Quang Trung". Nhà bia bên phải khắc "Chủ tịch Hồ Chí Minh viết về Quang Trung", chính là đoạn thơ này. Đứng trên đỉnh núi lộng gió, đưa mắt nhìn toàn cảnh một vùng sơn thủy hữu tình địa linh nhân kiệt xứ Nghệ, đọc tấm bia khắc những lời người anh hùng dân tộc thế kỷ XX ca ngợi người anh hùng dân tộc thế kỷ XVIII tôi thấy lòng mình cảm khái vô cùng. Hồ Chí Minh không chỉ ca ngợi Nguyễn Huệ. Ông ca ngợi khối đoàn kết toàn dân, khi "vua hiền tôi sáng" biết ở giữa nhân dân, dựa vào sức dân, nhân mạnh lên sức của dân, để giữ nước và xây nước. Ông vua nào, nhà cầm quyền nào, thể chế nào có được, và giữ được, và phát huy được sức mạnh đó, thì sẽ bền vững và xứng đáng với dân tộc, giống nòi. "Dân ta vẫn giữ non sông nước nhà" - đó là một chân lý truyền đời.
          Những người làm văn hóa ở Nghệ An đã có công khi chọn được đoạn thơ của Hồ Chí Minh viết về Nguyễn Huệ và thuyết phục được các cấp lãnh đạo, quản lý chấp nhận khắc ghi nó lên tấm bia ở đền thờ. Tôi nói "thuyết phục" vì trong một lần về thăm đền tôi nghe phong thanh chừng như là đang có ý kiến cho rằng mấy câu thơ ấy "nhạy cảm", dẫu là của cụ Hồ nhưng trong hoàn cảnh "tế nhị" hiện nay của quan hệ Việt-Trung thì khắc nó lên bia, bày nó ra giữa thanh thiên bạch nhật là không lợi. Ôi, chỉ mới nghe phong thanh thế thôi tôi đã bực mình, tức giận. Sao lại có thể hèn nhát đến vậy! Tôi nghĩ, đó chỉ là một vài ý kiến của ai đó, sẽ không được chấp nhận. Tôi tin, tấm bia khắc những câu thơ viết về Nguyễn Huệ của Hồ Chí Minh sẽ đứng mãi ở đền thờ Quang Trung, trên núi Dũng Quyết, giữa đất trời Nghệ An, đất trời Việt Nam, để tỏa sáng một chân lý của người Việt Nam, nước Việt Nam.

          Hỡi ôi, lời phong thanh đã thành sự thực, niềm tin của tôi đã bị dập tắt phũ phàng. Khi viết bài này tôi đã gọi điện về Vinh nhờ một tiến sĩ văn học lên tận đỉnh núi Dũng Quyết, vào tận đền thờ Quang Trung, xem tận mắt tấm bia khắc lời Hồ Chí Minh viết về Quang Trung có còn nguyên đó không. Điện báo ra là đã thay, đã thay rồi chú ơi! Cháu gửi ảnh ra ngay cho chú đây.

Tấm bia bên trái khắc "Công trạng vua Quang Trung"  (chụp tháng 7-2010)

Nay đã bị đục bỏ, thay bằng bài "Tưởng niệm Hoàng đế Quang Trung" của Vũ Khiêu


Còn tấm bia bên phải khắc ghi bài thơ yêu nước của Hồ Chí Minh ca ngợi Quang Trung  (chụp tháng 7-2 

Nay đã bị đục bỏ để thay bằng một đoạn trích chiếu của Hoàng đế Quang Trung - Nguyễn Huệ gửi La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp chọn đất đóng đô



Và nhìn những tấm ảnh chụp mới tức thì, tôi không tin vào mắt mình nữa. Tấm bia bên trái khắc "Công trạng vua Quang Trung" đã thay bằng bài "Tưởng niệm Hoàng đế Quang Trung" của Vũ Khiêu. Còn ở tấm bia bên phải, những lời của Hồ Chí Minh đã bị đục bỏ, thay bằng đoạn trích chiếu của Hoàng đế Quang Trung - Nguyễn Huệ gửi La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp chọn đất đóng đô. Tôi đã điện hỏi kỹ người chụp đây có phải là thay bia mới vào bia cũ, hay là chỉ đục bỏ văn bia, thay bài mới. Anh cho biết đã hỏi người trông coi đền thờ thì họ nói là chỉ đục bỏ chữ, thay văn bia, chứ không thay bia.
          Vậy là đã rõ.
          Lý do việc đục bỏ văn bia lời Hồ Chí Minh là sợ Tàu! (Hãy gọi là Tàu như trong đoạn thơ của ông Nguyễn). Đau xót, nhục nhã biết bao! Chẳng lẽ trên khắp nước Nam cái gì nói đến lịch sử oai hùng của Việt Nam trong quan hệ với Trung Quốc từ xưa đến nay đều là phải né tránh, cấm đoán?
          Nhưng chính quyền tỉnh Nghệ An phải có trách nhiệm trả lời cho đồng bào cả nước biết rõ ràng, công khai, vì sao có sự đục bỏ văn bia ghi lời Hồ Chí Minh viết về Quang Trung tại đền thờ Quang Trung trên núi Dũng Quyết? Ai đưa ra chủ trương này? Một việc hệ trọng, thiêng liêng như vậy đã được quyết định ở cấp nào, theo nghị quyết nào của tỉnh ủy, ủy ban nhân dân tỉnh, hay của Bộ VH-TT-DL, hay của một cấp cao hơn nữa?
          Bởi vì tôi được biết, để chọn được đoạn thơ của Hồ Chí Minh và quyết định khắc vào bia dựng ở đền thờ Quang Trung là phải có cả một quá trình từ người chuyên môn đến nhà chính trị lựa chọn, cân nhắc và quyết định. Khắc bia rồi đục bia, xưa hay nay, đều là chuyện nghiêm trọng.
          Nếu hôm nay người ta không dám ca ngợi anh hùng dân tộc của mình trên đất nước mình, thì ngày mai người ta sẽ thóa mạ ai?
          Nếu hôm nay người ta đục bỏ lời của Hồ Chí Minh, thì ngày mai người ta giữ lại cái gì?
          Đục bỏ những lời Hồ Chí Minh viết về Nguyễn Huệ tại đền thờ Quang Trung vì lý do sợ ảnh hưởng đến quan hệ ngoại giao nước láng giềng là xúc phạm cả Nguyễn Huệ, cả Hồ Chí Minh, cả toàn thể nhân dân Việt Nam. Hơn lúc nào hết, trong những ngày này, những lời ca ngợi sức mạnh đoàn kết toàn dân để giữ vững chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ dân tộc trong những lời thơ Hồ Chí Minh viết về Nguyễn Huệ đang rất cần được vang lên mạnh mẽ và thống thiết:
Dân ta lại biết cùng nhau một lòng
Cho nên Tàu dẫu làm hung
Dân ta vẫn giữ non sông nước nhà
Hà Nội 23.7.2011
PHẠM XUÂN NGUYÊN

TRUYỆN VUI CUỐI TUẦN – HÉTVÉGI VICCEK (No. 128)

(Dành cho các bác hay hát Karaoke ở nhà!)
Một cửa hàng mới mở trong làng. Phóng viên phỏng vấn chủ cửa hàng:
- Chào anh, xin chúc mừng anh mới mở cửa hàng. Cụ thể cửa hàng mình bán những gi anh?
- Súng và kèn trompet – chủ cửa hàng trả lời.
- Một sự kết hợp thú vị. Thế mặt hàng nào bán chạy hơn, súng hay kèn trompet?
- Tỷ lệ chừng 50-50.
- Sao lại thế?
- Cứ một người mua kèn thì hai hôm sau hàng xóm của người đó lại mua súng.
----------
Egy faluban új bolt nyílik. Egy riporter interjút készít a tulajdonossal:
- Uram, gratulálok az új üzletéhez. Tulajdonképpen mit árulnak itt?
- Fegyvert és trombitát - mondja a tulajdonos.
- Érdekes párosítás. És melyikből vesznek többet, fegyverből vagy trombitából?
- Hát úgy fele-fele arányban.
- Hogyhogy?
- Ha egy ember vesz egy trombitát, a szomszédja két napra rá vesz egy puskát.

Nguyễn Ngô Việt (VIDI73)

Thursday, November 8, 2018

Mẹ Nấm : "HỌA MẤT NƯỚC & CON ĐƯỜNG TRƯỚC MẶT"

Những ngày tháng 6 năm 2018 tại trại giam số 5, Yên Định - Thanh Hóa, tôi thao thức trằn trọc mãi sau mỗi lần xem ti vi và tin tức trên báo Nhân Dân về những cuộc xuống đường biểu tình chống luật An Ninh mạng và Luật Đặc khu. Khi cảm giác vui mừng, hãnh diện biết rằng bên ngoài mọi người vẫn đang tiếp tục tranh đấu trôi qua thì tôi lo lắng. Lo lắng không biết sau khi biểu tình có anh chị em nào phải rơi vào cảnh tù đày hay không? Lo lắng hơn nữa là với âm mưu dùng luật để chính thức dâng 3 địa bàn chiến lược của Việt Nam cho Trung cộng, đảng và nhà nước cộng sản đã thực sự chấp nhận làm thân chư hầu cho thiên triều phương Bắc để mãi quốc cầu vinh. Tôi trằn trọc nhiều đêm với câu hỏi rồi chúng ta sẽ ra sao trên chính quê hương mình khi đất nước đang đối diện với nguy cơ trở thành một Tây Tạng, một Tân Cương?
Tôi vẫn nhớ trong bản kết luận điều tra vụ án “Nguyễn Ngọc Như Quỳnh tuyên truyền chống nhà nước CHXNCN Việt Nam”, đại tá Trương Vinh Quang, Phó thủ trưởng thường trực cơ quan ANĐT CA tỉnh Khánh Hòa đã kết tội tôi “triệt để lợi dụng các sự kiện nóng, nhạy cảm đế chống phá” như “sự kiện Trung Quốc hạ đặt trái phép giàn khoan Hải Dương (HD981) trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, sự kiện Formosa xả thải gây ô nhiễm môi trường... để phủ nhận các hoạt động đấu tranh giải quyết tình huống” của đảng và nhà nước. Bản kết tội này chỉ có một ý nghĩa: chống Tàu là có tội.
Tôi vẫn nhớ ông Trần Hữu Viên - chủ tọa phiên tòa sơ thẩm ngày 29/6/2017 - đã gằn giọng hỏi tôi “Bị cáo có biết người Trung Quốc đến Việt Nam để làm gì hay không?”. Tôi vẫn nhớ những nụ cười mỉa mai của họ khi cho rằng tôi ngây thơ, khờ khạo không hiểu gì về chính sách ngoại giao “khéo léo” của đảng. Nụ cười này mang hàm ý: Bất kỳ một công dân Việt Nam nào nếu dám đặt vấn đề với những chính sách của đảng và nhà nước trong mối bang giao Việt-Trung là có tội.
Có thể những người cộng sản bắt giữ và kết án tôi đã cố tình tỏ ra không biết tương lai của Việt Nam sẽ đi về đâu khi người Tàu tràn ngập khắp Việt Nam mà chính họ cũng không rõ mục đích.
Có thể họ cố tình bịt mắt che tai trước hiện tượng người Tàu từng bước xâm nhập Việt Nam qua con đường du lịch và bộ máy cầm quyền tại Nha Trang, Phú Quốc, Quảng Ninh, Đà Nẵng... không thể kiểm soát được.
Có thể đối với họ là chuyện bình thường khi dân Tàu nghênh ngang mặc áo in hình đường lưỡi bò tại sân bay Cam Ranh, thoải mái sử dụng đồng nhân dân tệ và chuyển tiền kinh doanh trái phép qua POS về lại Trung Quốc.
Có thể họ xem chuyện người Tàu mua đất, làm nhà, kéo nhau đến các thành phố lớn tại Việt Nam ào ạt, để lại một đống hỗn loạn và ồn ào là chuyện nhỏ, không đáng quan tâm bằng việc xây một nhà hát giao hưởng cao cấp tại Thủ Thiêm.
Có thể họ tin rằng từ kế hoạch khai thác tour du lịch tại quần đảo Hoàng Sa đến nay Trung Cộng đã bồi lấp đảo, xây dựng sân bay, đưa dân đến sống tại các đảo bị xâm chiếm của Việt Nam một cách công khai lại nằm trong chính sách "khéo léo" của đảng và nhà nước.
Có thể họ cho rằng Formosa và hàng trăm công trình khác của Tàu đang trở thành những pháo đài với vũ khí sinh hóa tàn sát môi trường Việt Nam, làm cho dân tộc Việt Nam chết dần, chết mòn để Bắc Kinh dễ bề cai trị một dân tộc bạc nhược trong tương lai là nền tảng của "chính sách khéo léo" 4 vàng 16 tốt của lãnh đạo đảng mà đứng đầu là tổng bí thư kiêm chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng.
Các chuyến bay thẳng từ Bắc Kinh, Côn Minh, Đại Liên, Hàng Châu, Nam Kinh, Nam Ninh, Ninh Ba, Quảng Châu, Quý Dương, Thành Đô, Thẩm Quyến, Thiên Tân, Thường Châu, Thượng Hải, Tịnh Châu, Trùng Khánh, Hồ Nam, Vô Tích... đến Nha Trang, Phú Quốc được mở liên tục. Mở đường cho xe tự lái từ Trung Quốc về Lạng Sơn, Quảng Ninh... Theo những chuyến bay, những dòng xe made in China là những tờ giấy bạc Nhân dân tệ của Tàu đã được chính thức công nhận sử dụng tại khắp 7 tỉnh biên giới. Và không còn nghi ngờ gì nữa Luật Đặc khu cũng như "Chiến lược biển Việt Nam đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045" của ông Nguyễn Phú Trọng chính là thỏa thuận cuối cùng nằm trong hoạt động biến toàn bộ Việt Nam từ đất liền ra đến biển đảo thành một đặc khu của Trung Cộng.
Đối chiếu bản án 10 năm tù của mình và những bản án nặng nề của chế độ dành cho những anh chị em khác, dựa vào nội dung kết tội, tôi thấy rõ viễn cảnh lệ thuộc và nô lệ cho Trung Cộng là hoàn toàn có thật. Điều đáng kinh sợ là viễn cảnh đó lại nằm trong "chính sách khéo léo" của đảng CSVN.
Tại Ba Đình, trung tâm quyền lực chính trị của Việt Nam, chúng ta đều thấy có bóng dáng của quan chức Bắc Kinh ở đằng sau. Trước mọi diễn biến, mọi quyết định thay đổi nhân sự, chức vụ quan trọng, ngay đến cái chết của Chủ tịch nước đều có mặt những lãnh đạo cao cấp đến từ phương Bắc. Sự việc ông Nguyễn Phú Trọng thống lĩnh cả 2 chức vụ cao nhất của đảng và của nhà nước cho thấy Bắc Kinh đã hoàn thành việc dựng lên một Lê Chiêu Thống tại Việt Nam.
Ai chống Trung Cộng thì phải vào tù?
Và tôi, một người đã từng tuyên bố “dù chỉ có một mình tôi vẫn chống Trung Quốc đến cùng”, một người lãnh bản 10 năm tù với đa số tội danh đều liên quan đến việc chống lại bá quyền phương Bắc có lẽ là câu trả lời, là bằng chứng xác thực nhất cho câu hỏi "Ai chống Trung Cộng thì phải vào tù?". Trong nhiều lần làm việc với cơ quan ANĐT họ cố thuyết phục tôi phải tin rằng tôi có cái nhìn bi quan khi cho rằng họa mất nước đang diễn ra. Họ khéo léo bịt miệng và che mắt những người dân thờ ơ với chính trị rằng đừng để lòng yêu nước bị lợi dụng khi cất tiếng chống Trung Cộng. Họa Mất Nước không những chỉ đến từ ngoại xâm mà còn đến từ những kẻ đang cầm quyền trên đất nước chúng ta.
Nhìn lại giai đoạn người Việt Nam xuống đường chống bành trướng Bắc Kinh từ năm 2009 đến nay, nhìn những bản án nặng nề dành cho người yêu nước, nhìn những ống khói Formosa vẫn ngạo nghễ đe doạ môi trường... có lẽ nhiều người sẽ nhận ra đất nước chúng ta đang phải chịu sự xâm lấn từ bên ngoài và được tiếp tay cho sự xâm lược từ bên trong một cách trắng trợn.
Chúng ta đã từng chung vai sát cánh tranh đấu cho nhân quyền, cho dân chủ, cho môi trường, cho tự do. Nhưng chúng ta liệu có thể tìm thấy tự do, dân chủ, nhân quyền khi quê hương không còn? Tự do nào dành cho một công dân hạng hai trong một tổ quốc đã bị xoá tên. Giấc mơ dân chủ liệu có thật sự đến với 90 triệu người dân đã mất căn cước và không còn làm chủ được bản thân mình. Quyền con người có thật sự hiện hữu nếu con cái chúng ta đến trường không còn được học hành bằng tiếng mẹ đẻ.
Mối lo về Họa Mất Nước luôn luẩn quẩn và ám ảnh tôi trong nhiều đêm trằn trọc nghĩ về tương lai của đất nước mình.
Ngồi ngắm nhìn hai con chơi đùa trong một buổi chiều đầy nắng vàng tại nước Mỹ tôi nghĩ về Việt Nam, nghĩ về những người thân, bạn bè, anh em tranh đấu còn ở lại. Nước Mỹ đã cho tôi cơ hội chạm tay đến tự do mà tôi mơ ước, rồi nước Mỹ liệu có giữ được ngọn lửa khao khát trong tôi được nhìn thấy một Việt Nam cường thịnh - nơi mà mọi người dân đều được thụ hưởng quyền tự do thực sự như hàng triệu công dân tại các nước văn minh tiến bộ khác trên trái đất này?
Tôi buộc phải rời bỏ quê hương nhưng ước mơ vẫn còn ở lại trên đất nước lầm than. Việt Nam trong trái tim tôi vẫn còn có nhiều người dân cơ cực phải lầm lũi gánh chịu những chính sách bất công, những quyết định oan khiên. Formosa vẫn còn đó, dân oan ngày càng nhiều. Việt Nam nơi mà tôi tranh đấu vẫn còn đó những khát khao tự do cháy bỏng đang bị đàn áp, bị bịt mắt chặn miệng. Càng nghĩ về Việt Nam, nghĩ về hoàn cảnh hiện tại tôi tự nhủ với lòng: giấc mơ không bao giờ tàn lụi nếu ta dám sống, dám phấn đấu để biến nó thành sự thật.
Sự thay đổi vị trí địa lý sẽ không thể làm tàn lụi giấc mơ của tôi, bởi trước đây tôi đã từng có những người anh, người chị dù không ở Việt Nam nhưng luôn bên cạnh các thành viên Mạng Lưới Blogger Việt Nam khác trong những lần xuống đường. Chúng tôi đã cùng nhau lên những kế hoạch cho nhiều chiến dịch, đã cùng nhau thảo luận về những phương cách đơn giản nhất để từng bước xoá bỏ sự sợ hãi của đám đông. Chúng tôi đã tranh đấu, bảo bọc nhau để giữ lửa, để nuôi dưỡng những ước mơ tươi xanh trong trái tim mình cho Việt Nam, vì Việt Nam. Vị trí và khoảng cách địa lý sẽ không bao giờ có thể thay đổi khao khát tự do và công bằng của tôi và hàng triệu người Việt Nam yêu quê hương khác đã bị bứng ra khỏi quê hương.
Mối họa mất nước mà tôi lo lắng sẽ bị dẹp bỏ khi bạn bè và anh em chúng ta biết nuôi dưỡng gìn giữ ngọn lửa đấu tranh trong lòng mình. Vì sự sống còn của dân tộc, vì một Việt Nam cường thịnh, vì tương lai của thế hệ mai sau, giấc mơ này sẽ trở thành sự thật - tôi tin là như vậy.
Mẹ Nấm./.
07.10.2018
Nguồn : Dân Làm Báo

Wednesday, November 7, 2018

ĐỖ MƯỜI, NHƯ TÔI HIỂU

Đỗ Mười, như người trong cuộc và biết việc mô tả, có tác phong quyết liệt, mẫn cán. Ông rất chăm chỉ, đọc nhiều, ham tìm hiểu. Đỗ Mười cũng là người thanh liêm, trong sạch, giản dị. Đó là những sự thật để lại ấn tượng tốt đẹp mà ai cũng cảm nhận được khi làm việc với ông.
Tuy nhiên, Đỗ Mười là kiểu lãnh đạo tự biến mình thành nô lệ cho lý luận và niềm tin cứng nhắc. Ông sợ mất XHCN, sợ mất sự lãnh đạo độc tôn của Đảng, sợ diễn biến hòa bình, sợ sự phá hoại từ bên ngoài. Nỗi sợ ấy trói buộc và vô hiệu hóa toàn bộ những sáng kiến và trí thông minh vốn có của ông.
Theo Osin Huy Đức, Đỗ Mười thuộc trường phái thủ cựu, đối lập quan điểm với Võ Văn Kiệt một cách gay gắt. Sau 1976, Đỗ Mười được cử vào SG thay NVL để đánh tư sản mại bản. Ông ấy đã đánh rất dữ dội và ác liệt.
Lịch sử đã trao cho ông Đỗ thanh thượng phương bảo kiếm. Ông đã có nó trong tay. Thay vì dùng nó để đập tan những gông cùm trói buộc dân tộc, để tiến ra hội nhập và bình thường hóa với Mỹ và Tây Âu, ông lại dùng nó để ngăn cản hành động của những cộng sự bên mình.
Ông ngăn cản không cho Hàng không Đài Loan hợp tác với hàng không Việt Nam. Ông phản đối tất cả những dòng viện trợ hay thiện chí hợp tác của các nước tư bản như Nhật, Hàn Quốc, Úc. Đối với Mỹ, Đỗ Mười luôn nêu cao tinh thần cảnh giác cao độ. Cứ dính dáng đến tư bản và Mỹ là ông nghĩ đến thù địch và những mối nguy hiểm tiềm tàng. Nhìn đâu ông cũng thấy gián điệp.
Có lần ông mắng cấp dưới vì tội để Tây mắc võng nằm ở hồ Hoàn Kiếm: Trời ơi! Sao các anh lại để như vậy? Các anh có biết chúng nó là ai không? Toàn gián điệp CIA cài cắm cả đấy!
Thời đại của Đỗ Mười, khối XHCN ở Đông Âu đã tan rã từng ngày. Trung Quốc không còn khống chế Việt Nam về đường lôi nữa vì vừa mới đánh nhau. Nhiều người đã thức tỉnh, họ nghĩ đến cải tổ, đổi mới để sinh tồn. Riêng Đỗ Mười thì không. Ông vẫn trung thành với làm ăn tập thể, sở hữu công, kinh tế quốc doanh. Ông triệt để tiêu diệt kinh tế tư nhân. Ông không biết rằng xã hội Việt Nam như dây đàn đã bị căng quá mức. Chỉ một nấc nữa thôi là đứt phựt.
Đói nghèo tràn lan mọi nơi.
Đồng bằng sông Cửu Long được tiếng là bờ xôi ruộng mật, tôm cá nhảy cả lên bờ mà người dân vẫn đói. Miền Bắc còn kinh hoàng hơn. Cái đói ở miền Bắc những năm 80 không khác bao nhiêu so với năm 1945 lịch sử. Phú quý sinh lễ nghĩa, bần cùng sinh đạo tặc, nạn trộm cướp, vô đạo đức bắt đầu xảy ra tràn lan, nhất là ở Hà Nội.
Do ngăn sông cấm chợ, sức sáng tạo và sức lao động bị bỏ phí. Những trò ma cô của lái xe và phụ nữ mậu dịch quốc doanh thắng thế. Họ nhảy lên làm bá chủ xã hội. Giáo viên, trí thức bị khinh bỉ. Nhiều giáo sư phải sống trong thiếu thốn và túng quẫn.
Trong khi đó, cán bộ công quyền nhà nước từ trung ương đến địa phương được hưởng những đặc quyền tem phiếu và công điểm vượt trội, cách biệt hẳn so với dân thường.
Đỗ Mười có hoang mang không? Có chứ! Nhưng ông vẫn kiên định tìm giải pháp ở chỗ khác. Không phải là mở cửa, không phải là cởi trói cho kinh tế tư nhân. Ông cho rằng giải pháp nằm ở đâu đó.
Một bà mẹ miền Tây thăm con học ở Sài Gòn. Ngày đó cấm chợ ngăn sông, triệt tiêu kinh doanh tự do nên không ai được vận chuyển thực phẩm sống từ nơi này sang nơi khác. Bà mẹ đó đã phải kho một nồi thịt heo để đem đi Sài Gòn. Qua trạm kiểm soát, bà ta bị giữ lại. Sau một hồi tranh cãi, bà mẹ miền Tây đã đổ ụp xoong thịt kho ra đường mà mắng rằng: Chúng mày ăn đi! Đồ chó!
Đỗ Mười vô tình chứng kiến từ đầu đến cuối câu chuyện. Nội tâm ông diễn biến rất phức tạp. Ông cảm thấy có gì sai sai với cách làm hiện tại. Nhưng cũng giống Lê Duẩn, ông không trả lời được cách nào là đúng. Tất cả đều loay hoay trong một cái vòng kim cô tự vẽ.
Cái vòng kim cô ấy úp vào đầu tất cả người Việt. Quái ác là bài Kinh niệm chú thì toàn dân ai cũng thuộc. Khi ai đó niệm chú thì cả thằng đội vòng kim cô và thằng niệm đều choáng váng. Đầu óc cả một dân tộc quay cuồng như búa bổ.
Ảnh hưởng của Đỗ Mười còn kéo dài đến quy hoạch nhân sự ở Đại hội Đảng 8 vì ngày đó duy trì chế độ cố vấn. Ông sợ Võ Văn Kiệt lên làm tổng bí thư. Điều này cũng giống những người khác. Cả ông Nguyễn Văn Linh và ông Đỗ Mười đều ủng hộ Nguyễn Hà Phan – một kẻ thủ cựu và cơ hội chủ nghĩa bậc nhất giới cầm quyền. Đơn giản vì ông Phan cùng hệ tư duy với ông Mười. May mà Hà Phan bị đánh đổ do lý lịch không trong sạch. Nếu Hà Phan lên tổng bí thư thì Võ Văn Kiệt chắc chắn bị đánh bại. Tương lai của Việt Nam sẽ không hẳn như bây giờ.
Đỗ Mười cũng như Lê Duẩn, Trường Chinh, họ là những người vì dân vì nước, rất liêm khiết và mẫn cán. Khổ nỗi họ bị hệ tư tưởng kìm kẹp trong một cái vòng luẩn quẩn. Thay vì đặt cuộc sống của nhân dân lên trên hết thì họ lo lắng quá mức cho Đảng cầm quyền và chuyên chính vô sản. Thay vì túm lấy sức mạnh thời đại để đưa Việt Nam hội nhập thì họ lại co về phòng thủ trong một khung thành không lấy gì làm chắc chắn.
Nguyễn Trãi có câu: Chở thuyền là dân, lật thuyền cũng là dân. Đảng chỉ mạnh khi quốc phú binh cường. Đặng Tiểu Bình nói: Dân không giàu, nước không mạnh thì Đảng cũng không thể giữ được vai trò lãnh đạo của mình. Mà muốn dân giàu nước mạnh thì Trung Quốc không thể quay lưng với Mỹ, quay lưng với thế giới.
Trung Quốc to thế mà ông ta còn nói vậy, huống chi là Việt Nam.
Giá mà Đỗ Mười hiểu được điều này.

22.9.2018

Tiệm ăn Szeged ở Budapest

Ở góc đường Bartók Béla, ngay đường lên núi Gellért có một tiệm ăn tên Szegedi Vendéglõ. Vị trí rất đẹp, bên cạnh khách sạn Gellért, nhìn sang cầu Szabadság và bở sông Duna. Xe bus số 7 và số 1 có một ga đậu cách đó vài chục mét. Bên kia đường, ngày xưa có một tiệm chụp ảnh, năm ngoại ngữ bọn tôi đứa nào cũng chụp ảnh ở đó để gửi về cho gia đình.

Riêng tôi, tiệm ăn nay có một kỷ niệm đặc biệt chẳng kém gì tiệm bánh ở quảng trường Vörösmarti. Tôi để ý đến nó từ lâu vì bề ngoài của nó trông khá kín đáo, trang trí có vẻ sang trọng cổ điển và kín đáo, bằng các nét thêu dân tộc, nhưng không lòe loẹt. Thời xưa có thêm mấy con cá và cái lưới. Từ năm ngoại ngữ, mỗi lần đi qua tôi lại bụng bảo dạ, nhất định phải vào nhà hàng này. Nhưng hồi đó nó là hàng ăn hạng hai (Másodosztály) nên cũng hơi chờn vì trong túi hiếm khi có tiền.

Tuy vậy, ngày cuối cùng ở Budapest tôi phải vào đây 3 lần từ sáng đến 2g chiều. Trước tiên là chia tay Magdi. Tôi đưa nàng vào quán và gọi món xúp cá. Tất nhiên hai đứa tôi chén ngon lành, cố gắng không nói gì đến việc chia tay. Nàng cũng không hỏi tôi khi nào quay lại Hungari, hoặc quan hệ của chúng tôi là thế nào. Chúng tôi nói chuyện về chuyến đi Györ, Sopron, Kõszeg. Tôi nhớ buổi chiều hai đứa ngồi trên tường thành Kõszeg, một bức tường đá đổ nát chỉ còn sót lại một khoảng nhỏ. Ánh nắng tà, chiều hạ muộn buồn hiu bay tà tà, lơ lửng. Xung quanh không một bóng người, bầu không khí cô tịch bây giờ thật khó tìm lại. Tôi tự nhiên thấy hai đứa chúng tôi thật là cô đơn và xa nhau thăm thẳm, mặc dù nàng đang ngồi sát cạnh tôi. Chúng tôi đã đi một hành trình khá dài, qua nhiều điểm có thắng cảnh rất nổi tiếng. Nhưng tôi nghĩ vơ vẩn đâu đâu, và hoàn toàn không biết mình đang ở đâu, làm gì. Tôi chắc nàng cũng vậy.

 Tiệm Szegedi có một dàn nhạc Cigány chơi vĩ cầm rất hay. Mỗi nét nhạc đều len lỏi vào hồn người nghe. Tôi cố pha trò, cười vui, kể các kỷ niệm nhẹ nhàng và buồn cười của chúng tôi. Sau đó tôi tiễn nàng ra tàu điện số 2, đến quảng trường Váradi chúng tôi chia tay, như thế ngày mai sẽ gặp lại. Chỉ một puszi lướt nhẹ qua, hơi ẩm ướt hơn bình thường. Tôi ngoái nhìn lại, nàng ngoắc tay vẫy, Tôi nói "Nhớ liên lạc với Khánh và Ánh" rồi quay đầu đi thẳng. Nàng cũng không tỏ ra bịn rịn, nhưng khuôn mặt nhợt nhạt hơn bình thường. Chúng tôi không biết rằng hơn mười năm sau chúng tôi mới gặp lại.

   Người thứ 2 tôi hẹn chía tay sau đó là anh Khuê, nghiên cứu sinh Vật lý, ở Kruspér. Cũng lại ở Szegedi Vendéglõ. Lại súp cá. Khẩu phần rất lớn, nhiều bánh mì, thứ bánh mì của Hung bỏ nhiều muối nên khá đậm. Ánh dặn tôi đủ thứ, kể cả việc mua sắm các thứ mang về. Tôi nghe lơ đãng, chỉ ước được chạy ra đón chuyến tàu sớm nhất để về nhà Magdi.

    Đến khoảng 12g30 tôi chia tay anh Khuê và có một cái hẹn thứ 3 với Ánh và một bác Sứ Quán. Khi đó tôi được thầy và Viện Hàn Lâm đề nghị ở lại làm NCS. Tuy nhiên, tôi không có thành tích gì về quá trình hoc tập và tu dưỡng, do đó phải hỏi các bác Sứ quán xem nên làm gì. Tuy vậy, câu chuyện cũng chẳng ra đầu đũa gì. Bác Sứ khuyên tôi cố gắng tu dưỡng làm việc và về sớm. Đúng là mất toi thời gian quý báu vào chuyện trò vớ vẩn.

    Về nước, mỗi lần nhớ nước Hung, tôi lại nhớ đến tiệm ăn Szegedi và trận "thực chiến" kinh hoàng ba suất súp cá đầy đủ.

      Lần thứ hai quay lại Hung, chúng tôi ở đường Lágymányosi, sát cạnh trường BME, tôi lái xe qua tiệm Szegedi hàng ngày, nhưng không một lần đặt chân vào. Nhừng nơi có kỷ niệm nên giữ nguyên, nhớ tới nó một cách dè sẻn, để các cảm giác mới không đè lên cảm giác cũ. Ngày xưa Tự Đức có câu
      "Đập cổ kính ra tìm lấy bóng. Xếp tàn y lại để dành hương." ý tứ cũng đại khái như thế.

     Năm 2014, tôi qua Hung, mọi người đãi súp cá toàn ở những tiệm rất sang, cách nâu cầu kỳ, dọn cùng Pates gan và vịt nhồi. Tôi ăn không thấy ngon, chỉ ước ao hai món: món súp cá ngày xưa, nước rất trong, một khúc cá chép ăn với bánh mì Hung, vị mặn và mì 4 trứng luộc ăn với súp nấu bằng xương cổ cánh gà, có cà rốt, củ trắng, hành tây, su hào. Ai cũng cười, và cuối cùng họ không đãi mấy món đó, cho rằng quá tầm thường.

    Năm nay, Tháng Năm 2018, tôi thuê nhà ở riêng trên đường Váci útca. Thấy rõ ràng là thưởng thức được bầu không khí ngày xưa nhiều hơn. Có một cô bạn quen đến chơi cứ đòi đưa chúng tôi đi ăn súp cá ở một cửa hàng sang trọng rất nổi tiếng. Tôi yêu cầu vào một nhà hàng càng bình dân càng tốt, hạng 3 hang 4 chẳng hạn. Đúng là Thạch Sùng thiếu mẻ kho, nhà giàu không quen húp tương, cô bạn lúng túng rõ rệt. Cuối cùng tôi đề nghị đến Szegedi. Cô ấy nói, súp cá ở đó xoàng, vì quá cổ lỗ. Tôi nói chính tôi cần cái cổ lỗ đó.

    Cuối cùng đến đó, món súp cá được dọn ra. Tuy cũng chỉ còn 80% của ngày xưa, nhưng ngon hơn nhiều so với các tiệm tôi được đãi lần trước. Cô bạn cũng phải đồng ý là súp cá ở đây cổ điển nhưng xuất sắc.










Tuesday, November 6, 2018

Lại nói về CMCN4.0

CMCN4.0 đang có xu hướng lăn vào rãnh mòn. Việt Nam như một đứa trẻ cả thèm chóng chán. Đa số những người cổ vũ cho CMCN4.0 đều chưa kịp hiểu về nó ở mức liên hệ với thực tế và liên hệ với những việc cần làm. Đám đông thì ngộ nhận, cho là cái gì hoặc thần kỳ vạn năng, hoặc thần bí xa vời. Cuối cùng là nói lao xao rồi tịt ngóm. Kẻ thì dè bỉu, người thì chán nản. Đám học trò mặt trắng không đàm ngộ quốc.

Nguyễn Ái Việt (Debrecen.VIDI72)

Monday, November 5, 2018

Lovakat lelövik ugye

Mình xem phim  này hồi học ngoại ngữ ở Hungari 1972. Ấn tượng rất mạnh
Xem phim ở đây
Mình rất thích khuôn mặt của Jane Fonda và Suzi Quatro.

Cây phong đơn độc

Năm 1978, tốt nghiệp đại học về nước, tôi mua một bản in của bức tranh này về treo ở phòng khách của gia đình ở 18 Ngô Quyền, Hà Nội.
Ngoài bức này tôi còn mua một bức nữa là "Nữ thần săn bắn", trông cổ điển hơn và của một danh họa Hà Lan. Nhưng cuối cùng bức này của Csonváry vẫn được các nhà văn lui tới nhà tôi tán thưởng hơn. Một phần vì nó có phong cách đặc biệt, trong khi chủ đề thần thoại Hy-La được khai thác quá nhiều. Mọi người đều đưa ra các lý giải về ý nghĩa của bức tranh.
Trong các danh họa Hungary, không phải tôi thích Csontvary nhất (tuy cũng vào loại nhất). Nhưng nếu treo tranh Munkácsy Mihály ở Hà Nội thì có lẽ không thích hợp vì nó quá hiện thực và u tối. Hà Nội những năm đó mất điện khá nhiều.
  Csontváry Tivadar vốn là một y sĩ. Tới sau 40 tuổi mới đi học vẽ và trở thành danh họa.
https://en.wikipedia.org/wiki/Tivadar_Csontv%C3%A1ry_Kosztka

Về bức Magányos Cédrus xem ở đây
 https://en.wikipedia.org/wiki/Tivadar_Csontv%C3%A1ry_Kosztka#/media/File:Cskt-maganyos_cedrus_(1907).jpg


Sunday, November 4, 2018

Đồng hồ sinh học và chu kỳ 24 giờ của Trái Đất

Nếu bị xáo trộn chu kỳ ngủ-thức bình thường, con người sẽ dễ bị các bệnh: tiểu đường, béo phì, rối loạn tiêu hóa và bệnh tim.
Thời điểm là rất cần thiết, thậm chí quan trọng, với một số hoạt động nhất định.
1. Đồng hồ sinh học là gì?
Hiện nay, theo các nhà khoa học: có 2 loại đồng hồ sinh học. Đồng hồ trung tâm nằm ở nhân trên giao chéo thị giác, một bộ sưu tập khoảng 20.000 tế bào thần kinh dao động trong vùng dưới đồi của não bộ, liên kết phức tạp với ánh sáng ban ngày từ các dây thần kinh thị giác. Chiếc đồng hồ này phát tín hiệu báo tg thức hay ngủ và được liên kết với các mức hormone và nhiệt độ cơ thể, dao động tương ứng trong khoảng thời gian sinh học của "khoảng 1 ngày".
Tuy nhiên, nhiều nhà khoa học đã phát hiện ra rằng các mô khác trong cơ thể có đồng hồ ngoại vi riêng, bị ảnh hưởng bởi các yếu tố môi trường khác. Ví dụ: việc ăn có thể thiết lập lại đồng hồ ngoại vi của đường tiêu hóa.
2. Rối loạn nhịp sinh học có gây ra những vấn đề sức khỏe?
Có bằng chứng rõ ràng: công nhân làm ca đêm thường có nguy cơ cao mắc bệnh tim mạch. Một nghiên cứu cho thấy họ có 40% khả năng mắc bệnh này so với những người ko làm đêm.
Một ý kiến cho rằng việc thay đổi chu kỳ ngủ-thức gây ra sự ko ăn khớp giữa đồng hồ sinh học chính và các đồng hồ ngoại vi trong phần còn lại của cơ thể, có thể gây ra bởi việc ăn ko đúng thời điểm chẳng hạn. Và như nghiên cứu về người nghỉ hưu cho thấy, giấc ngủ cũng có thể ảnh hưởng đến mức độ hoạt động của hệ miễn dịch.
3. Vậy thời gian nào tốt nhất để ăn?
Các nghiên cứu trên chuột cho thấy rằng: việc chỉ cho chúng ăn khi chúng thức/tỉnh tự nhiên (về đêm) vì chúng là loài hoạt động ban đêm, dẫn đến một số ít khuyết tật chuyển hóa chất. Chúng khỏe mạnh, ít bị béo phì hơn những con được cho ăn cả ngày và đêm.
Tương tự, một nghiên cứu của Frank Scheer trên 420 người ăn kiêng ở TBN, của Trường Y Harvard, phát hiện: những người ăn bữa chính trước 3g chiều giảm cân nhiều hơn so với những người ăn sau đó.
Thông điệp có vẻ đơn giản: Hãy biến bữa ăn trưa thành bữa ăn chính trong ngày !
4. Khi nào là thời gian ngủ tốt nhất?
Điều này tùy từng người. Một số là cú đêm, một số là chim chiền chiện buổi sáng. Mimi Shirasu-Hiza, một nhà nghiên cứu giấc ngủ tại ĐH Columbia ở New York nói: thậm chí ngủ một giấc liền 8 tiếng có thể ko phù hợp với tất cả mọi người.
"Là một cú đêm, thời gian tối ưu riêng của tôi để viết hoặc tư duy sáng tạo là từ khoảng 22g tối - 2g sáng bởi vì tôi có con nhỏ, chúng thường thức dậy sớm vào buổi sáng, tôi đã chuyển sang ngủ nhiều giấc nhỏ", bà nói. "Tôi đi ngủ với con tôi khoảng 8g tối, thức dậy lúc 10g tối và làm việc trong một vài giờ, quay trở lại giấc ngủ và thức dậy cùng với những đứa trẻ vào buổi sáng. Có một số bằng chứng rằng đây ko phải là 1 mô hình giấc ngủ bất thường trong xã hội tiền công nghiệp".
5. Trong văn hóa 24/7 hiện nay, liệu có mốc thời điểm tốt nhất để tham gia các mạng xh ko?
Ngủ làm mới tâm trí cũng như cơ thể và một nghiên cứu trên 509 triệu tin nhắn tweet được 2,4 triệu người sử dụng Twitter gửi trong 2 năm cho thấy: những tweet vui vẻ và lạc quan nhất được đăng lên vào lúc 8-9g sáng. Giữa 3-6g chiều, họ thường tập trung phản hồi trên tweet của người khác hơn là đăng tải tweet của riêng mình. Các nhà nghiên cứu phát hiện thời gian nhiều cảm xúc nhất cho Tweeter là giữa 10-23g khi người dùng ko chỉ "tỉnh táo và nhiệt tình tham gia, mà còn kích động hơn".

Nguyễn Kim (tổng hợp)
lược ghi từ KTNN No.1015