Tuesday, March 24, 2015

LEE KUAN YEW - Ghi lại từ 1 stt/FB

Thấy thủ tướng mình viết , Cụ Lý là người bạn thân thiết của nhân dân Việt nam, ghi nhớ tình cảm và sự giúp đỡ quí báu của Cụ. Có ai biết Cụ có giúp đỡ gì cụ thể cho Việt nam? Hay thấy người sang bắt quàng làm họ, bây giờ ai cũng là bạn thân thiết của nhân dân ta!
Trong chiến tranh thì Cụ chống Cộng để lấy lòng phương Tây đầu tư, chắc không có chuyện giúp đỡ.
Sau đó Cụ Lý về hưu từ năm 1990. Lúc đấy ta còn lầm than lắm. Có giúp thì cũng không dám nhận.
Sau nữa, nghe nói Cụ có cố vấn cho bác Kiệt, nhưng hình như cũng không có ích lắm.
Tò mò tí. Nhờ các vị uyên bác giải đáp hộ cái.

Nguyễn Thành Nam/FB 

Hay hơn tình yêu

Chỉ có một thứ duy nhất hay
hơn tình yêu trong cuộc đời,
đó là tình yêu được đáp trả.



MADE IN JAPAN (3)

"Chúng tôi muốn chế tạo một thứ sản phẩm được nhiều người sử dụng."  Akio Morita

TTK vạch kế hoạch đưa các nhà khoa học và kỹ sư của công ty vào việc nghiên cứu 1 loại transistor cao tần dùng cho máy thu vô tuyến. Thời bấy giờ, xu hướng chung của thế giới trên trường vô tuyến là tiến tới 1 khái niệm mới về lĩnh vực này. Loại từ mới HI-FI (độ trung thực cao) rất được mọi người ưa chuộng. Loa ngày càng lớn, âm thanh ngày càng to, và trong ngôn ngữ bắt đầu xuất hiện các loại từ mới như woofer (loa trầm); tweeter (loa bổng); distortion (sự méo âm/tiếng) và feedback (sự phản hồi). Bộ khuếch đại sử dụng nhiều đèn chân không có thể tạo lại những âm thanh trong trẻo thuần khiết nhất. TTK muốn rằng, transistor sẽ thay thế đèn chân không vừa to, vừa nóng lại chưa đáng tin cậy lắm. Nó có thể giúp không những thu nhỏ các sản phẩm điện tử mà hơn nữa còn giảm được lượng điện năng tiêu thụ. Nếu sản xuất được transistor phát ra âm tần cao sẽ có thể chế tạo được loại radio chạy pin rất nhỏ nhưng vẫn đạt được 1 độ âm thanh trung thực.
Người Nhật ưa dùng những đồ vật nhỏ bé, xinh xắn. Do đó những món thông dụng chỉ nhỏ như 1 cái tổ chim, quạt thì gấp lại gọn gàng, đồ mỹ nghệ thường cuộn lại như mành mành chẳng hạn, các tấm bình phong với những hình trang trí được gấp lại hoặc mở ra khi cần ngăn chia trong phòng rất tiện lợi...Và như thế, TTK nghiên cứu để chế tạo 1 loại radio bỏ túi, nó khá nhỏ để có thể bỏ được trong túi áo sơ mi.
Trong thời gian này, Akio đi nước ngoài nhiều hơn. Ông đến New York vào năm 1953 để hoàn tất những thủ tục về việc sử dụng các linh kiện transistor. Sau đó ông muốn tham quan nhiều nơi trên thế giới để nắm tình hình và đánh giá khả năng công ty của ông liệu có thể chiếm lĩnh được thị trường thế giới hay không. Và ông đã đến châu Âu thăm 1 số công ty và nhà máy. Qua đó, ông cảm thấy tin tưởng hơn vào tương lai của TTK cũng như vào nước Nhật. Ông đã rất thích thú khi thăm công ty Philips, chính cuộc thăm viếng này đã mang lại cho Akio 1 cách nhìn sâu sắc và tăng thêm niềm tin cho ông. Lúc đó, Akio nói được tiếng Anh rất ít nên ông đến những nơi này như 1 khách du lịch mà thôi. Ông không phải 1 quan khách cỡ bự và cũng không gặp ai trong ban quản trị ở những công ty mà ông đến thăm. Ông chỉ đại diện cho 1 công ty vô danh đối với họ. Nhưng chỉ 4 thập kỷ sau đó, 2 hãng SONY và Philips, cùng xuất xứ từ 2 công ty nhỏ bé ở những nơi hẻo lánh, đã cùng nhau hợp tác trong việc xây dựng các tiêu chuẩn thiết kế và tiến hành công việc phát triển chung dẫn đến nhiều tiến bộ về mặt công nghệ, từ băng ghi âm đến các đĩa âm thanh với các dữ liệu thông tin dày đặc, trong đó SONY đã kết hợp sức mạnh của sự biến điệu mã xung do SONY nghiên cứu với công nghệ dùng tia laser của Philips. Ngoài ra, SONY và Philips còn chung sức trong những công trình nghiên cứu/phát triển khác nữa.
Từ châu Âu trở về, Akio và các cộng sự bắt tay vào việc chế tạo 1 loại transistor mới. Chẳng lâu sau, người Nhật đã làm cho Bell, những người đã phát minh ra transistor, phải kinh ngạc khi công bố đã chế tạo được transistor thông qua việc kích thích bằng phốtpho. Và Esaki, 1 nhà nghiên cứu vật lý của TTK đã nhận giải Nobel về công trình nghiên cứu này năm 1973.
Trong khi đi thăm châu Âu, Akio đã quyết định phải đổi tên công ty, vì nếu ghi đầy đủ thì quá dài (Tokyo Tsushin Kogio Kabushiki Kaisha). Ở Nhật đôi khi gọi ngắn gọn là Totsuko, nhưng khi ở Mỹ Akio thấy khó có người đọc được. Nếu chuyển sang tiếng Anh là Tokyo Telecommunications Engineering Company lại càng khó chấp nhận. Akio nghĩ rằng nếu phải đổi thì tên mới phải được dùng vừa là tên công ty vừa là nhãn hiệu. Như vậy chúng tôi đỡ tốn tiền quảng cáo cho tên công ty và cho cả nhãn hiệu sản phẩm.
Akio lại nhớ đến các công ty Mỹ thường sử dụng 3 chữ cái như ABC, NBC, RCA hoặc AT & T. Vài công ty dùng luôn tên công ty dưới dạng ngắn gọn. Đó là 1 điều mới đối với ông.
Cuộc tìm kiếm những chữ cái ấn tượng (mà bất kỳ nơi đâu người ta đều dễ dàng nhận biết và đọc được) bắt đầu. Và 1 chữ latinh đã bất ngờ xuất hiện với nghĩa là "âm thanh", đó là chữ sonus. Cũng vào thời đó, ở Nhật người ta rất thích sử dụng các biệt hiệu và tiếng lóng mượn từ tiếng Anh như vài người gọi các cậu bé lanh lợi, dễ thương bằng từ "sonny", khi đọc lên thì tất nhiên từ "sunny" cũng như "sonny" đều mang âm thanh tươi sáng như sonus. Và Akio tự cho mình và các cộng sự là những "sonny boys". Nhưng Akio lại gặp 1 khó khăn khác vì từ "sonny" đứng riêng biệt lại gây phiền toái, vì khi latinh hóa tiếng Nhật, từ "sonny" được phát âm thành "sohn - nee" có nghĩa là mất tiền. Vì thế chữ "sonny" được bỏ bớt 1 chữ "n". Thế là tên SONY ra đời.
SONY cho ra đời chiếc radio bán dẫn đầu tiên vào năm 1955 và sau đó là chiếc radio bỏ túi vào năm 1957. Đó là loại radio nhỏ nhất thế giới tuy nó vẫn to hơn so với túi áo sơ mi của đàn ông thông thường.
Cuối năm 1959, SONY thông báo trên các phương tiện truyền thông đại chúng về việc họ đã thành công trong việc chế tạo TV bán dẫn đầu tiên trên thế giới.
Năm 1962: SONY khai mạc phòng trưng bày sản phẩm tại New York sau khi quyết định thành lập Công ty SONY tại Mỹ (SONY Corporation of America).

Đọc/trích đăng từ "Made in Japan - Akio Morita and SONY", NXB Khoa học XH & Viện kinh tế thế giới, 1990

Monday, March 23, 2015

Đừng sợ

Đừng sợ là chính mình!
Vì bạn biết rằng:
Bức tranh chính gốc
giá trị hơn nhiều so
vói bản sao của nó.



Rest in peace Mr. LEE KUAN YEW


MADE IN JAPAN (2)

Các bạn trở lại phần trước ở đây

"Tôi thật khó quên được khi lần đầu được nghe những âm thanh kỳ ảo từ cái máy hát chạy điện phát ra, tất nhiên là so sánh với âm thanh ở chiếc máy quay tay cũ kỹ của gia đình. Thú thật, tôi đã hoàn toàn bị chinh phục bởi một loại âm thanh hoàn toàn khác hẳn."  Akio Morita

Akio Morita đã ngồi nghe hàng giờ không biết chán những bài hát và các tác phẩm của Mozart, Bach, Beethoven, Brahms... Điều làm ông thích thú và hết sức ngạc nhiên là 1 máy hát chạy bằng điện sử dụng 1 cái ống chân không lại có thể phát ra những âm thanh tuyệt vời như thế từ cùng những đĩa hát kêu cót két thường nghe ở máy quay tay cũ.

Bị ám ảnh bởi sự phát hiện mới này và rất nhiều câu hỏi được đặt ra trong trí óc của Akio, ông bắt đầu nảy ra ý định tự mình lắp ráp/chế tạo 1 máy hát điện qua những lần gặp gỡ với 1 người bà con là kỹ sư để được nghe anh ta trình bày cặn kẽ cách chế tạo máy hát điện. Và Akio thấy đây là điều thật lạ lùng vì 1 loại máy phức tạp như thế lại có thể do 1 người chế tạo nghiệp dư làm ra, chứ không cần phải có 1 nhà máy lớn mới sản xuất được. Sau đó, ông bắt đầu mua những loại sách hướng dẫn về điện tử để nghiên cứu và còn đặt mua các loại tạp chí kỹ thuật của Nhật và nước ngoài có đăng những tài liệu về radio và cách ghi phát những âm thanh. Cứ như vậy vừa tìm tòi/tự học là chính, Akio tích lũy dần những kinh nghiệm cần thiết của kỹ thuật mới này.

Vì bỏ ra quá nhiều thời gian tìm hiểu và thực hành cho sở thích của mình nên việc học tập ở trường của Akio Morita rất kém cỏi, có lần ông suýt bị đuổi khỏi trường mặc dù ông khá giỏi về toán, vật lý và hóa. Sau này khi học đại học, ông được người thầy của mình giới thiệu đến học vật lý với giáo sư Asada tại Đại học Hoàng gia Osaka, 1 người mà Akio cho rằng rất tuyệt vời và tâm đầu ý hợp.
Nhưng rồi chiến tranh xảy ra và số phận cũng thay đổi. Akio tham gia hải quân, rồi bị điều động làm việc tại Ban kỹ thuật hàng không ở Yokosuka. Vì là sinh viên khoa học nên ông vẫn đươc học tập và nghiên cứu trong khi mang quân hàm sĩ quan hải quân và tham gia trong 1 nhóm đặc biệt nghiên cứu về các phương tiện tìm nhiệt cùng 1 số nhà nghiên cứu thuộc quân đội, hải quân và dân sự. Lúc này, Akio đã làm chung với Masaru Ibuka, 1 kỹ sư điện tử dân sự, người đã có ảnh hưởng rất lớn tới cuộc đời của ông sau này. Ibuka nhanh chóng trở thành 1 người bạn rất gần gũi, 1 đồng nghiệp và 1 người đồng sáng lập ra công ty được đặt tên là Công ty SONY.

Chiến tranh kết thúc. Với người Nhật, điều này vừa là cất được gánh nặng, vừa là bi kịch quốc gia. Không còn những cuộc ném bom nữa nhưng nhiều thành phố trông như chẳng còn gì để ném bom. Tokyo chỉ còn một nửa số dân ở lại thành phố, số còn lại đã bỏ về vùng quê hoặc các thành phố nhỏ. Tai họa này còn ghê gớm hơn trận động đất xảy ra năm 1923, 1 số người dân Tokyo nói họ đã thấy thành phố của mình bị tàn phá 2 lần trong cuộc đời.
Chỉ có 1 số xe cộ còn hoạt động được ở các thành phố, đa số các xe này chuyển sang chạy than hoặc củi khi hết nhiên liệu lỏng. Thỉnh thoảng còn thấy xuất hiện các loại xe do lừa, ngựa kéo. Bệnh tật hoành hành khắp nơi, tỷ lệ người mắc bệnh lao lên tới khoảng 20%. Bệnh viện thiếu đủ mọi thứ, kể cả bông băng và thuốc sát trùng. Các cửa hàng đều trống rỗng nhưng lại bày những thứ vô ích lúc đó như cần kéo viôlông, vợt thể thao v.v.

Akio liên lạc với Ibuka và đến Tokyo để chuẩn bị cho việc thành lập 1 công ty chung của 2 người vào ngày 07.05.1946 với tên là Tokyo Tsushin Kogyo (Công ty cơ khí vô tuyến viễn thông Tokyo). Tổng số vốn ban đầu khoảng 500 USD. Số tiền này không to tát gì và Akio luôn phải cầu cứu cha cho vay thêm tiền. Vì thế, Akio và Ibuka quyết định cha của Akio trở thành cổ đông của công ty.
Akio và Ibuka quan sát lối sống của các gia đình Nhật Bản sau chiến tranh. Thời kỳ Mỹ chiếm đóng mọi thứ hàng đều hết sức khan hiếm. Và họ đã trở thành những nhà cung cấp linh kiện cho các máy radio, máy hát cũng như sửa chữa/nâng cấp các loại máy hát cũ còn lại từ thời trước chiến tranh. Người Mỹ đưa vào Nhật Bản nhiều đĩa nhạc. Quân đội chiếm đóng của đồng minh kiểm soát các đài phát thanh và các trường có thể dạy tiếng Anh. Theo đó những tư tưởng dân chủ, tự do cá nhân và bình đẳng được gieo trồng trên mảnh đất màu mỡ sau bao năm dài của sự cấm đoán tư tưởng và độc quyền quân sự.
Công ty Tokyo Tsushin Kogyo (TTK) về sau tìm mua được 1 xe tải Datsun nhỏ rất cũ với giá 100 USD. Việc kiếm xăng để chạy xe rất khó khăn, tuy vậy cả hai đều xoay xở bằng mọi cách, kể cả hợp pháp và cả những cách khác. Hồi đó lính Mỹ ăn cắp xăng bán cho dân chúng bằng cách dùng ống hút từ két xăng trong xe Jeep và xe vận tải quân sự hoặc bán nguyên can. Do chỉ có Ibuka và Akio có bằng lái xe nên họ chia nhau lái xe đi giao hàng, mua nguyên vật liệu và chở những thứ mua được về xưởng sản xuất. Họ còn tự nguyện làm cả việc bốc xếp hàng lên xe, quay maniven khởi động máy hoặc chạy giấy tờ...
Việc sản xuất các động cơ điện và đầu cần quay đĩa mới đã nuôi sống được công ty. Nhưng Ibuka muốn chế tạo máy ghi âm. TTK đã xem xét các máy ghi âm trên dây của Đức và Ibuka được tin là công ty kim khí Sumitomo sản xuất được 1 loại dây thép đặc biệt với đường kính chỉ 1/10 mm. Nhưng nhà sản xuất từ chối vì TTK quá nhỏ bé song lại yêu cầu 1 sản phẩm đòi hỏi kỹ thuật cao và rất tốn kém về mặt chi phí sản xuất, và hơn nữa lại chỉ là 1 khách hàng duy nhất. Nhưng như vậy lại may vì về sau lại có loại máy ghi trên băng từ, 1 loại sản phẩm cao cấp hơn rất nhiều.
Nhờ 1 người bạn tên là Shima tiến cử, viên tướng Mỹ tiếp quản các đài phát thanh đang cần những loại thiết bị kỹ thuật mới đã đến kiểm tra tại chỗ công ty TTK. Khi thấy xưởng sản xuất của công ty nằm trong 1 cái lán tồi tàn, viên thiếu tướng lắc đầu quầy quậy và không thể hiểu 1 người phụ trách có uy tín ở đài NHK như Shima lại có thể giới thiệu 1 công ty vô danh hoạt động trong những điều kiện nguyên thủy như thế. Shima chỉ còn biết đề nghị ngài thiếu tướng hãy tin vào sự xét đoán của mình. Cuối cùng bản hợp đồng cũng được ký kết, nhưng vì quá lo ngại nên viên tướng Mỹ đã kiến nghị bắt buộc TTK phải chuẩn bị đầy đủ những phuy nước và xô cát để phòng hỏa hoạn.
Trong khi Ibuka giao hệ thống trộn tiếng cho đài NHK, anh đã thấy chiếc máy ghi âm nhãn hiệu Wilcox Gay tại văn phòng cơ quan phát thanh, chiếc máy ghi âm trên băng từ đầu tiên mà Ibuka được thấy.
Cuộc chiến với cái máy ghi âm này là nhiều lần thất bại với vấn đề khó nhất là vật liệu cho băng ghi âm và chất liệu từ tính tốt để phủ bề mặt của băng. Sau nhiều lần thử nghiệm thủ công, TTK làm ra băng từ bằng giấy đặc biệt mỏng, mịn và dai. Nhưng nó phát ra những tạp âm khá ầm ĩ, đến nỗi chẳng thể nghe nổi câu chào thông thường của người nói chuyện qua điện thoại. Sau đó họ thay chất liệu băng từ bằng chất dẻo với 1 quá trình chế tạo thành băng từ với chất lượng cao và tung ra thị trường. Chỉ vài năm sau, TTK đã hoàn toàn thỏa mãn khi hãng IBM của Mỹ chọn băng ghi âm từ tính của họ để xây dựng bộ nhớ các số liệu, thông tin cho các máy tính của họ.
Cái máy ghi âm mà TTK chế tạo có trọng lượng quá nặng nhưng hoạt động khá tốt. Trái với sự tin tưởng về thành công của nó trên thị trường Nhật Bản (vì các ông chủ của nó luôn mơ tưởng tới thắng lợi với 1 món hàng độc nhất vô nhị như thế và chắc chắn sẽ giàu to), sự thật lại rất phũ phàng. Vì nó là 1 sản phẩm quá mới với người Nhật, nên không ai biết phải dùng nó để làm gì kể cả những người biết được công dụng của nó. Ai nấy đều thích thú với cái máy thần kỳ, nhưng ai cũng nói hầu như giống nhau: "Tuyệt lắm, thích thật, nhưng đắt quá, vì đó chỉ là 1 thứ trò chơi mà thôi". Do đó TTK chẳng bán được nó cho ai.
Akio nhận thức được rằng, chỉ có sản phẩm độc đáo là chưa đủ. Phải có thị trường tiêu thụ và như vậy phải làm cho khách hàng tương lai hiểu đượcgiá trị của món hàng. TTK đã may mắn có được 1 thiên tài sáng chế Ibuka và Akio xác định ông sẽ học chào bán sản phẩm.
Một sự ngẫu nhiên giúp Akio tìm thấy con đường giải quyết khi ông đi qua 1 cửa hiệu bán đồ cổ và thấy 1 người bỏ ra 1 khoản tiền lớn để mua 1 cái lọ cổ. Giá cái lọ cổ này còn cao hơn cả cái máy ghi âm của TTK làm Akio phải suy nghĩ. Ông tự hỏi tại sao có người trả một khoản tiền lớn cho 1 vật chẳng có giá trị thực dụng nào trong khi cái máy ghi âm quan trọng của họ lại chẳng có ai mua? Có rất ít người hiểu được các giá trị tinh tế của chiếc lọ cổ, nhưng rõ như ban ngày là máy ghi âm có giá trị cao hơn nhiều vì nó nâng cao đời sống tinh thần của những ai mua và sử dụng nó. Thậm chí 1 cái máy ghi âm còn có thể phục vụ cho cả hàng trăm, hàng nghìn người cùng 1 lúc trong việc giải trí, giáo dục và nâng cao trình độ của họ, văn hóa của họ. Và đồng thời, Akio cũng thấy rõ là người sưu tầm đồ cổ kia hiểu giá trị và đã có những lý do xác đáng để đầu tư nhiều như thế vào 1 vật như vậy. Đó cũng chính là điều mà gia đình Morita đã làm với những món đồ có giá trị thủ công mỹ nghệ khi bỏ tiền ra để có những bộ sưu tập đắt giá trước kia. Và tất cả những cái đó là điều mà Akio cũng sẽ làm.
Tiếp theo đó là những bước trưởng thành. Từ thị trường nội địa, TTK học hỏi thêm để phát triển ra thị trường quốc tế. Để có thể thu được những tín hiệu với chất lượng cao vào băng từ, TTK phải sử dụng hệ thống dùng dòng điện xoay chiều có tần số cao của tiến sĩ Kenzo Nagai đã được cấp bằng sáng chế. TTK quyết định mua hẳn bằng sáng chế này lúc đó thuộc quyền sở hữu của công ty Auritsu Electric, là chi nhánh của  Nippon Electric (NEC). Lúc đó TTK không thể mua toàn bộ mà chỉ mua một nửa vào năm 1949 (chung quyền sở hữu với NEC).
Vào năm 1954, sau thắng lợi từ vụ kiện 1 công ty kinh doanh về việc nhập máy ghi âm từ Mỹ có sử dụng đặc quyền chế tạo mà TTK đã mua hoàn toàn hợp pháp. Mọi máy ghi âm trên băng từ sử dụng phát minh này bán ở Nhật Bản, kể cả thiết bị Ampex bán cho đài phát thanh, đều phải trả tiền bản quyền cho TTK. Và còn hơn thế, TTK còn có thể sử dụng bằng sáng chế này trên đất Mỹ (mà tiến sĩ Kenzo Nagai đã đăng ký cả ở Mỹ) thông qua công ty Armour, vì thế họ có thể xuất khẩu máy ghi âm qua Mỹ mà không phải trả tiền cấp giấy phép về việc sử dụng phát minh này. Ngoài ra TTK còn có thể cấp lại giấy phép sử dụng công nghệ này cho các nhà chế tạo khác của Nhật, và khi họ xuất khẩu máy qua Mỹ, TTK sẽ nhận một nửa khoản tiền bản quyền.
Từ năm 1948, TTK đã chú ý đến công trình nghiên cứu của William Shockley và cộng sự trong cuốn "Bell Laboratory Record" và rất chú tâm đến các phát hiện của họ. Sau đó khi Ibuka đi thăm Mỹ, ông đã biết là 1 giấy phép sản xuất transistor sắp được chính thức công nhận và bắt tay vào việc lên kế hoạch để sử dụng loại thiết bị tuyệt diệu này.
(đọc/trích đăng từ "Made in Japan - Akio Morita and SONY", NXB Khoa học XH & Viện kinh tế thế giới, 1990)

Sunday, March 22, 2015

Vagy víz fog folyni, vagy vér

Sokan legyintenek, de ez komoly gond lesz: 2025-re az emberiség ötöde, bő másfél milliárd ember fog olyan területeken élni, ahol vízhiány lesz. 

                                               Cảnh khô hạn ở Mỹ

2025-re az emberiség ötöde, bő másfél milliárd ember fog olyan területeken élni, ami vízhiánnyal küszködik. "A következő közel-keleti háború a víz miatt fog kitörni, nem a politika miatt", mondta Butrosz-Gáli ENSZ-főtitkár 1985-ben, és ezt azóta visszhangozzák az utódai is. Észre sem vettük, de a vízháborúk már elindultak: Szíria, Irak, a szunniták, az Iszlám Állam - a véres konfliktus szakértők szerint a vallásos színfalak mögött valójában a Tigris és Eufrátesz vízkincseiért zajlik. A víz nélkül a sivatagos területen nincs élet. De hosszú távon úgyis mindegy, a klímakutatók számításai szerint a civilizáció bölcsőjének, a Termékeny Félholdnak legfeljebb egy évszázada lehet hátra a teljes kiszáradásig. 

A víz, mint erőforrás látszólag korlátlan mennyiségben áll rendelkezésre, elég csak ránézni a földgömbre, víz borítja a háromnegyedét. Meg olykor csak úgy magától esik az égből is. Évezredeken át valóban csak az igazán sivatagos vidékeken élők értették, mekkora kincs is valójában a víz, de a rohamos iparosodás és a túlnépesedés egyre több régióval ismerteti meg, mi is az a vízhiány. A vízszükséglet a XX. század eleje óta már megháromszorozódott.
A híres műholdfotó-párost az egykor fél Magyarország méretű, aztán pár évtized alatt kiszáradó Aral-tóról mindenki ismeri, de hasonló a sorsa Afrikában a Csád-tónak is: 25 ezer négyzetkilométerről 2000-re zsugorodott 30 év alatt, miközben 70 millió embert szolgál ki vízzel. A Greenpeace jelentése szerint az elmúlt 20 évben Kínában háromezer kisebb-nagyobb tó száradt ki és tűnt teljesen csak a Sárga-folyó vízgyűjtő területén. A Gangesz, a Nílus, a Jangce több száz kilométeres szakaszokon biológiailag halott. Az előrejelzések azt mutatják, hogy a következő harminc évben a világ legnagyobb folyói átlagosan 25-30 százalékos vízhozam-csökkenésen fognak átesni, és ennek a tragikus következményei között csak egy a sorban, hogy a vízierőművek áramtermelése megzuhan.

Az a helyzet, hogy nagyon nem állunk jól vízzel.
Eközben a vízfogyasztás meredeken nő. A közismert példa szerint egy szelet kenyér előállításához 40, egy hamburgeréhez viszont 2400 liter vízre van szükség. És nem elég, hogy egyre többen eszünk kenyeret, de rohamosan nő azoknak a száma is, akik megengedhetik magunknak olykor a hamburgert is.

Persze itt nem csak arról van szó, hogy többen vagyunk, többet iszunk, mosunk és fürdünk; a legnagyobb fogyasztók a modern, öntözéses mezőgazdaság, az állattenyésztés, az ipar. A vízhiány is először ezekre lesz hatással. Az előrejelzések szerint 2050-re Kína és India rizs- és búzatermelése a vízhiány miatt 30-50%-kal fog visszaesni, miközben az igény a gabonára legalább 20%-kal nő majd. Az eredmény: a világ két legnagyobb országa, ami ma önellátó ezekből az alapvető élelmiszer-alapanyagokból, nagyjából 2-300 millió tonnás importra szorul majd. Ezzel két gond van:
  • Nem nagyon lesz honnan importálni
  • Az árak az egekbe emelkednek majd a kereslet-kínálat felborulása miatt
Ez automatikusan éhező százmilliókat jelent, ezt a jelenséget pedig az emberiség eddig nemigen tudta másképp kezelni, mint véres háborúkkal az erőforrásokért. A legfontosabb erőforrás globálisan, amiért érdemes háborút indítani, még vagy tíz évig nem a víz lesz, állítja egy amerikai kormányjelentés. 2030-ra, amikor a világ vízigénye már közel másfélszeresen fogja meghaladni a fenntarthatóan kitermelhető készletet, a Föld jelentős részén a víz lesz az egyetlen ilyen erőforrás.

Ez tehát a borús, de szerencsére elég távoli jövő, amin a tudomány még segíthet, például a zöld technológiák fejlesztésével, vagy valami drasztikusan új, olcsó és környezetbarát tengervíz-lepárlási módszer kitalálásával. A közeljövőben azonban úgy tűnik, elkerülhetetlenek lesznek a vízkészletek miatt kitörő, kisebb-nagyobb konfliktusok. A Guardian remek térképén jól látszik, hogy a problémás zóna egy Kelet-Afrikától Délkelet-Ázsiáig húzódó, hatalmas, félkör alakú sáv, ahol több mint egymilliárd ember él.

Vízért olaj

A Közel-Keleten él a világ népességének 5%-a a világ ivóvízkészletének 1%-án. Errefelé a háborúskodás a vízért egyáltalán nem elemzők riogatása a jövőre nézve, hanem - ahogy Szíriában láthatjuk - a jelen, sőt hagyomány. Részben a vízkészletekről szólt a hatnapos háború 1967-ben Egyiptom és Izrael között, illetve teljes egészében annak előzménye, a ‘64 és ‘67 közötti villongások a Jordán folyó környékén Izrael, Libanon és Szíria között. Óriási sivatagos területen néhány nagy folyó vízgyűjtői adják az ivóvízkészletet egy csomó országnak, amelyeknek a népessége robbanásszerűen nő - ez tökéletes alapfelállás a konfliktusokhoz.
A közel-kelti országok egyelőre úgy oldják meg a vízhiányukat, hogy a vízigényesebb élelmiszereket nem termelik, hanem importálják, leginkább olajért cserébe. Már akinek van olaja. Ott van például Jemen, akinek nemigen van. Az egy személyre eső vízfogyasztás már most alig 200 köbméter évenként (a WHO 1000 köbméterben határozza meg azt a szintet, ami alatt már vízhiányban él valaki), és a helyzet csak rosszabb lesz: Szanaa, a főváros 5-6 éven belül teljesen ki fog száradni. De a gazdagabb országoknál is sötétek a kilátások, Szaúd-Arábia vízfogyasztása például meghatszorozódott 25 év alatt, és a következő 20 évben megint meg fog duplázódni. Abu-Dzabi kútjaiban még 40 évnyi víz van, és kész, kifogyott az ország. Líbia 20 milliárd dollárt költött sivatagi, extrém mély kutak fúrására, de senki nem tudja, meddig fognak kitartani.
És ezt a helyzetet fogja felrúgni a térség egyetlen, vízhiánnyal nem sújtott országa, Törökország, a Tigris folyón épülő Ilisu-gáttal, a hozzá tartozó 10 milliárd köbméteres víztározóval, és 1200 megawattos erőművel. Az építkezés 2006 óta zajlik viták kereszttüzében, amelyek hatására az összes nemzetközi finanszírozó és hitelező kihátrált a projekt mögül pár év alatt. A gát elvileg idén készül el, és szakértők attól tartanak, hogy teljesen tönkre fogja tenni Mezopotámia talajvízhelyzetét, főleg iraki és szíriai területeken. Ahol már egyébként is háború dúl a vízért.
Az Iszlám Állam arra is odafigyelt, hogy mind Irakban, mind Szíriában elfoglaljon olyan kulcsfontosságú területeket, amik elengedhetetlenek hatalma fenntartásához: az olajkitermelést és a vízellátást is uralmuk alá vonták. Szíriában a kezükben volt a legnagyobb folyami gát az Aszad-tónál, míg Irakban övék volt a gátrendszer Falludzsánál és Moszulnál is. Az sem véletlen, hogy az Iszlám Állam előretörésekor komoly harcok folytak a moszuli gátnál, aminek az elfoglalásával az IS ellenőrizni tudta volna a térség vízkészleteit, sőt, hosszabb távon még Bagdad vízellátását is veszélybe sodorhatta volna.

Vagy víz fog folyni, vagy vér

Pakisztán és India a két ország hivatalos megalakulása, 1947 után 15 éven belül három alkalommal vívott háborút a víz miatt, és a Kasmír hovatartozása mellett ez az állandó diplomáciai viták és kisebb-nagyobb fegyveres villongások fő oka is. Az alapfelállás egyszerű: Pakisztán gazdasága nagyon nagy részben az Indusra és mellékfolyóira épül, amelyek azonban Indiából érkeznek az ország területére. Ahányszor csak India vízierőművet, víztározót, gátat épít a nagyobb folyókra, az nagyon érzékenyen érinti Pakisztánt, némi túlzással arról van szó, hogy az indiaiak bármikor elzárhatják Pakisztánban a vízcsapot. És néha el is zárják. Cserébe Pakisztán is hasonlókat művel az ő területéről Indiába folyó vizekkel.

                                Árvíz borította terület Pakisztánban 

 A két ország annak idején 1960-ban, több éves tárgyalássorozat végén aláírt egy egyezményt, amivel gyakorlatilag felosztották egymás között a folyókat: a Beas, a Ravi és a Sutlej lett Indiáé, az Indus, a Chenab és a Jhelum Pakisztáné - azzal a kiegészítéssel, hogy India azért használhatja a névleg pakisztáni folyókat a saját területén öntözésre, áramtermelésre és közlekedésre. A probléma az, hogy a hatvanas évek elején még csak elképzelni sem tudták, hogy pár évtizeddel később öntözés és áramtermelés címszó alatt mit lehet majd művelni egy folyó vízhozamával, élővilágával és szennyezettségével. Bár a helyzet többször eljutott már addig az elmúlt években, hogy a felek kölcsönösen vízterroristának nevezzék a másikat, és megszülessenek olyan jelszavak, hogy “vagy víz fog folyni, vagy vér”, elemzők egyelőre nem látnak reális esélyt arra, hogy a közeljövőben háború törjön ki a víz miatt a két hatalmas ország között. Ami mindannyiunk nagy szerencséje, ugyanis India és Pakisztán is rendelkezik atomfegyverrel.

Kié a Nílus?

Hogy a Nílus Egyiptom számára az életet jelenti, azt már általánosban megtanultuk a történelemórákon. A folyó most éppen Afrika legkomolyabb konfliktusforrásává növi ki magát, ami nagy szó a polgárháborúkkal, népirtással, Boko Harammal sújtott kontinensen. A Níluson eddig is épültek gátak és erőművek, tipikusan az északi részen, Szudánban és Egyiptomban. Ez fog felborulni 2017-ben, amikor várhatóan elkészül Afrika legnagyobb gátja és vízierőműve a Kék-Níluson, Etiópiában, egy 67 milliárd köbméteres víztározóval. Az olcsó energia a tervek szerint kiemeli majd Etiópiát a szegénységből, de Szudán és Egyiptom már retteg, hogy mit művel majd a mezőgazdaságokkal, és persze az ő erőműveikkel a Nílus lecsökkenő vízhozama. Ezt annyira komolyan veszik, hogy a 2012-es Wikileaks-féle kiszivárgott követségi iratokban szerepel egy terv, amiben a két ország arról egyeztet, hogy közösen építsenek egy katonai repülőteret, ami kiinduló pont lehet majd az etióp gát lebombázásához.

Vízháború, made in China

Kína az elmúlt évtizedek brutális tempójú iparosodásának energiaigényét két forrásból fedezte: az irtózatosan környezetszennyező szénerűművekből, és a vízierőművekből, amikből ma több mint 85 ezer van az országban (pontosabban ennyi gát dolgozik az erőművek alá). Amíg ezek az ország keleti részén épültek, mint például a hírhedt Három Szoros, a világ legnagyobb erőműve, addig csak Kínának okoztak helyrehozhatatlan környezeti károkat. Nagyjából tíz éve azonban az erőműépítési láz elérte a délkeleti Yunnan tartományt, és a Mekongot, a világ tizedik legnagyobb folyóját. A Mekonggal az a gond, hogy a Jangcéval és a Sárga-folyóval ellentétben nem csak kínai területen folyik, vagyis ha a kínaiak tönkreteszik, azzal más országoknak is keresztbe tesznek. És most éppen ez zajlik, főleg, mióta megépült a Xiaowan-gát, Kína harmadik legnagyobb vízierőműve (és most is még nyolc erőmű épül éppen a Mekong kínai szakaszán).

Majdnem teljesen kiszáradt már Kína legnagyobb édesvízű tava  

A kínai erőművek Thaiföldtől Kambodzsáig, Laosztól Vietnamig okoznak gondokat a halászatnak, a mezőgazdaságnak és a turizmusnak, és a dolog csak most kezd igazán komolyra fordulni. Laosz ugyanis saját gát és erőmű építését tervezi a Mekongon. A délkelet-ázsiai országok eddig együtt próbáltak Kínával tárgyalni a folyó ügyében, de könnyen lehet, hogy ez az egység a Don Sahong gáttal szétesik. Egy magas rangú thaiföldi kormányhivatalnok erről ijesztő nyíltsággal így nyilatkozott:
“Igen, természetesen háború lesz, az országok harcolni fognak a vizükért, az emberek harcolni fognak, amikor elveszik tőlük az ivóvizet. Vízháború lesz a konfliktusból Laosz, Thaiföld, Kambodzsa, Mianmar között, csak várjuk ki.”

De nekünk van vizünk, ugye?

Hogy a vízhiány, és az abból kinövő konfliktusok nem csak a harmadik világot érintik, arra a legjobb példa a kaliforniai szárazság, vagy Las Vegas esete - a turistaparadicsom vízkészletét biztosító Mead-tó lassan, de biztosan kiszárad.
Los Angeles városa és a kelet-kaliforniai Owens Valley farmerei már száz éve is komoly vitában álltak a városig megépített vízvezeték miatt. Az egyre növekvő Los Angeles ugyanis idővel már a helyi mezőgazdasági munkáktól szívta el kérlelhetetlenül a vizet, az Owens-tavat pedig sikerült is néhány évtized alatt teljesen kiszárítani. Los Angeles már a Mono-tavat is elkezdte kiszipolyozni, de ott peres úton sikerült megakadályozni a teljes kiszáradást. Összességében 14 olyan állam is van, amik már 2050-ben komoly vízhiánnyal szembesülhetnek.


Magyarország a kedvező földrajzi fekvése miatt nem igazán érintett a vízpánikban, akkor sem, ha messze nincsenek olyan tartalékaink, mint az igazi víznagyhatalmaknak, Brazíliának, vagy Kanadának. De azért ne örüljünk olyan nagyon, ha tényleg az édesvíz lesz az új olaj pár évtizeden belül, és Magyarország vízsejkséggé válik, akkor is irdatlanul meg fogjuk szívni azt, hogy több milliárd ember, teljes gazdaságok, országok, régiók nem olyan szerencsések, mint mi, akik ivóvízzel húzzuk le a vécét.

Hanula Zsolt/Index

Bạn đẹp khi...

Bạn đẹp khi tâm hồn trong sạch,
mạnh mẽ khi biết chịu đựng,
giàu có khi yêu thương mọi người,
hạnh phúc khi Chúa ở bên bạn.


 

MADE IN JAPAN (1)

Không biết có ai là người từ bé đến lớn chẳng bắt chước cái gì bao giờ không? (Riêng tôi thì cho rằng chẳng có ai như vậy cả) Vậy thì có ai bắt chước mà trở thành người phi thường không? Có người được coi là đại diện cho thế giới văn minh của phương Tây đã nói: "Chẳng ai trở nên vĩ đại bằng cách bắt chước". Nhưng nếu chọn đúng những điều hay nhất, rồi tìm hiểu, học hỏi và biến chúng thành của mình rồi kế thừa/phát huy tất cả những điều tinh túy đó để phát triển với 1 sức sáng tạo mạnh mẽ thì thật đáng khâm phục. 

Sức mạnh và sự phát triển cao độ của phương Tây đã hoàn toàn chinh phục thế giới trong thế kỷ 20. Đó là thành quả của những nỗ lực phi thường mà họ đạt được trong khoảng 600 năm kể từ thời Phục Hưng do kế thừa/phát triển những giá trị từ những nền văn minh rực rỡ thời cổ đại, gieo đức tin mãnh liệt cho con người và không ngừng sáng tạo/phát minh về mặt khoa học kỹ thuật để trở thành những quốc gia giàu mạnh về mọi mặt.
Trước sức mạnh chinh phục của phương Tây, từ thế kỷ 19, Nhật Bản đã nhận thức được vận mạng quốc gia như chỉ mành treo chuông. Nhưng người Nhật có 1 tầng lớp lãnh đạo vô cùng sáng suốt. Họ nhận thấy ngay con đường sáng của dân tộc. Trong khi người Việt và Trung Hoa khư khư mù quáng trong lớp áo kiêu căng, coi người châu Âu là "quỷ", thì người Nhật trong giai đoạn quyết liệt đã cởi bỏ được tính tự phụ cổ truyền, và có đủ can đảm để nhìn các biến cố với con mắt thiết thực.

 Nhật Bản ý thức được 3 điều tối quan trọng:
1. Lực lượng xâm lăng hơn hẳn lực lượng của Nhật về cả tổ chức và kỹ thuật quân sự.
2. Muốn chống lại kẻ thù và tạm thời thắng họ, chỉ có cách duy nhất là khống chế được kỹ thuật vượt trội của họ.
3. Mâu thuẫn giữa các cường quốc trong mặt trận xâm lược của Tây phương là cơ hội duy nhất để bảo vệ nền độc lập và sự phát triển của dân tộc.

Những điều trên đây là nguồn gốc của cuộc cách mạng Duy Tân của Nhật Bản thời Minh Trị. Kỹ thuật của phương Tây trong mọi lĩnh vực được phân tích, học hỏi và áp dụng triệt để. Nhu cầu cấp thời được đặt ưu tiên cho lĩnh vực quân sự và chính trị. Lề lối lãnh đạo theo lối cổ truyền theo chế độ quân chủ chuyên chế của Đông Á đã nhường chỗ cho cách thức lãnh đạo dựa trên lý thuyết chính trị của Tây phương.
Sau đó là các phương pháp sản xuất kinh tế được duy tân.
Người Nhật nhờ nắm được cơ hội một cách sáng suốt nên họ đã thành công trong việc đưa dân tộc Nhật Bản trở thành 1 quốc gia giàu mạnh hàng đầu trên thế giới như chúng ta thấy ngày nay.

Trong chiến tranh thế giới lần thứ 2, nhiều thành phố công nghiệp lớn của Nhật, trừ Tokyo, đã bị ném bom và trở thành những khu đất hoang phế chồng chất những vật dụng bị cháy đen.
Người Nhật hiểu rõ sức mạnh của Mỹ đã hơn hẳn Nhật Bản và sự cách biệt đó khá lớn. Nhưng người Nhật không bi quan lắm khi nghĩ rằng họ sẽ phát triển bằng cách của họ vì từ những chiếc máy bay của Mỹ bị bắn rơi, các nhà nghiên cứu của Nhật đã tìm hiểu và họ kết luận rằng: người Mỹ sử dụng 1 vài thiết bị kỹ thuật tiên tiến và hệ mạch tổng hợp điện không giống họ, nhưng những cái đó không tốt hơn nhiều lắm so với những thứ họ đang sử dụng.
Chỉ sau khi Mỹ ném bom nguyên tử xuống Hiroshima, người Nhật mới choáng váng vì nhận ra rằng sức mạnh công nghiệp/khoa học kỹ thuật của Mỹ vượt hơn họ nghĩ rất nhiều nếu không nói là đè bẹp hẳn tinh thần của Nhật Bản.

Thật ra nước Mỹ và nền công nghiệp phát triển cao đã là sự quan tâm từ lâu của Nhật Bản với những nhà máy khổng lồ của ngành chế tạo xe hơi mà Ford là 1 trong những người khổng lồ chủ trương xây dựng các nhà máy liên hợp đại quy mô như thế. Người Nhật rất ngỡ ngàng trước những chiếc tàu biển lớn đưa quặng sắt từ những mỏ xa xôi tới nhà máy thép River Rouge của Ford ở Dearborn, Michigan. Ở đó quặng được luyện thành nhiều loại thép với những hình dạng khác nhau. Khi thép luyện xong, nó được chuyển đến 1 nơi khác và được đúc/dập thành từng bộ phận của xe ô tô và được chuyển đến các phân xưởng khác để ráp thành 1 chếc xe hoàn chỉnh. Điều này chưa có ở Nhât Bản.
Sau đó, Nhật Bản đã xây dựng được những khu liên hợp theo cách của Mỹ trong thời kỳ phục hồi nền kinh tế sau chiến tranh. Nhưng chính người Nhật lại bàng hoàng, thậm chí thất vọng khi trở lại thăm những khu liên hợp của Mỹ vì họ thấy những gì trước mắt họ vẫn giống hệt những gì họ đã thấy gần 20 năm trước. Người Nhật đã tiến rất nhanh trong công nghệ sản xuất xe hơi và muốn trở thành 1 cường quốc cạnh tranh với chính nước Mỹ. Từ chỗ bắt chước người Mỹ, họ đã làm được cả những điều mà chính người Mỹ cũng phải bất ngờ. Đó là một kỳ tích của người Nhật.

Một trong những người làm nên kỳ tích đó là Akio Morita với SONY. Ông là con đầu lòng và là cháu đích tôn đời 15 của 1 trong những gia đình nấu rượu sake lâu đời nhất Nhật Bản. Gia đình Morita sống trong ngôi làng Kosugaya, gần thành phố Nagoya, họ đã nấu rượu sake để bán trong 300 năm. Họ còn làm cả nước chấm đậu tương và bột nhồi miso là 1 loại gia vị của người Nhật. Do kinh doanh những loại hàng thiết yếu cho đời sống của dân nên gia đình Morita luôn có được địa vị cao và sự kính trọng của dân chúng.
Vào những năm khó khăn nghiêm trọng về tài chính do có những người trong gia đình thiên về thẩm mỹ đã bỏ ra khá nhiều thời gian và tiền bạc để sưu tầm những món hàng thủ công mỹ nghệ đắt giá cũng như đỡ đầu cho những nghệ nhân, thợ thủ công và các nhà kinh doanh hàng thủ công mỹ nghệ (từ lâu, nước Nhật thường phong danhh hiệu Kho báu sống của Quốc gia cho các nghệ nhân, thợ thủ công, họa sĩ... có tài năng nhất của nền văn hóa Nhât Bản). Nhưng nguyên nhân chính làm cho việc kinh doanh của gia đình sa sút là do những vị này hoàn toàn dựa vào những người quản lý (được thuê) để điều hành công việc của Công ty Morita. Những người quản lý này cũng chỉ coi công việc của họ là 1 phương tiện kiếm sống và nếu việc kinh doanh không trôi chảy thì họ cho đó là 1 điều đáng tiếc mà không thấy đó là điều thiết yếu cho chính sự sống còn của bản thân. Chẳng những họ không hoàn thành được trách nhiệm của họ mà còn không duy trì được tính liên tục, sự phồn thịnh về tài chính của gia đình Morita. Vì thế, khi nhận việc kinh doanh của gia đình, cha của Akio Morita đã tự mình quản lý và không thuê người ngoài, dù phải bỏ dở việc học về ngành Quản trị kinh doanh ở Tokyo. Lúc đó công ty Morita đang ở vào tình thế sắp vỡ nợ.
Cha của Akio Morita đã phải bán đi 1 số lớn đồ mỹ nghệ của gia đình. Trong đó có những báu vật vô cùng quý giá có giá trị rất cao và do đó ông đã thề là khi nào gia đình trở lại khá giả ông sẽ chuộc lại bằng bất kỳ giá nào. Và ông đã giữ được lời hứa sau đó ít năm.
Cái tên Akio là do cha của ông đã đặt theo lời khuyên của 1 nhà thông thái có nghĩa là sáng suốt, xuất sắc. Cha của Akio là 1 nhà kinh doanh rất giỏi, ông thường răn bảo Akio: "Hãy nhớ con là người kế nghiệp cha trong địa vị đứng đầu công ty và sẽ là chủ gia đình 1 ngày nào đó. Con luôn luôn phải tỏ ra thận trọng trong mọi công việc. Đừng nghĩ mình là chủ nên có quyền sai phái lung tung. Phải rõ ràng minh bạch khi quyết định làm điều gì và khi muốn bảo người khác làm điều gì và phải biết chịu trách nhiệm hoàn toàn về việc đó." Akio còn nói: "Cha tôi còn dạy tôi là không nên mắng mỏ cấp dưới và trách móc người khác về những sai lầm, vì làm thế là vô ích. Cha nhắc nhở tôi là cách suy nghĩ của người Nhật luôn luôn coi trọng việc khuyến dụ người khác, cùng nhau chia sẻ mọi công việc vì nó sẽ đem lại lợi ích cho cả 2 bên. Ai cũng muốn thành đạt." Và Akio đã làm theo lời cha, học theo cha cách ứng xử với những người làm công. Ông trau dồi tính kiên nhẫn và thông cảm của 1 người quản lý, không chấp nhận những hành động ích kỷ hoặc ti tiện đối với người khác. Và những quan niệm của cha ông đã giúp ông phát huy được 1 triết lý về quản lý và mang lại cho ông rất nhiều kết quả trong hoạt động của SONY.
Gia đình Akio cũng chịu ảnh hưởng những lời răn của đạo Phật vì là 1 gia đình rất sùng đạo, họ thường xuyên lễ Phật tại gia.
Và dù đã là 1 nước Tây phương hóa từ thời Minh Trị, nhưng người Nhật vẫn luôn du nhập những ảnh hưởng mới từ nước ngoài. Trong gia đình Akio thì người chú du học 4 năm ở Paris về đã mang lại cho gia đình 1 luồng không khí Tây phương mới, 1 ảnh hưởng của nước ngoài khá mạnh đối với mọi thành viên trong gia đình vì chú của Akio là 1 con người có lối sống rất hiện đại, rất thức thời hơn bất kỳ người nào khác trong gia đình. Ông của Akio cũng thường mặc âu phục và rất thích lối sống phương Tây. Ông thường nói rằng: tiền của không thể giúp con người có 1 nền học vấn đầy đủ nếu không tự mình học hỏi 1 cách siêng năng và chuyên cần. Nhưng tiền của có thể giúp ta đi đây đi đó, một ngày đàng là một sàng khôn.
Mẹ của Akio rất ưa thích nhạc cổ điển Tây phương, bà đã mua rất nhiều đĩa hát cho chiếc máy hát cổ của gia đình. Ông của Akio thường đưa bà đi nghe các buổi hòa nhạc. Akio đã ảnh hưởng từ mẹ mình rất nhiều, ông nói: "Có lẽ do ảnh hưởng của mẹ tôi mà tôi có khiếu về điện tử và âm thanh. Chúng tôi thường ngồi rất lâu nghe những đĩa hát ghi lại những tác phẩm của các nhạc sĩ nổi tiếng của châu Âu. Mẹ tôi rất thích nghe ca sĩ Enrico Caruso và nghệ sĩ viôlông Efrem Zimbalist." Gia đình Akio thường tham dự những buổi diễn của các nghệ sĩ nổi tiếng khi họ đến Nagoya như ca sĩ giọng nam trầm của Nga Feodor Chaliapin và nghệ sĩ piano người Đức Wilhelm Kempff khi họ còn rất trẻ.
Và từ âm nhạc và chiếc máy hát của gia đình mà Akio Morita đã tìm đến ngành điện tử.

Các bạn xem tiếp ở đây
Đọc và viết từ cuốn sách của Tùng Phong và "Made in Japan - Akio Morita and SONY", NXB Khoa học XH & Viện kinh tế thế giới, 1990

Saturday, March 21, 2015

Chuyện thầy thợ

Sáng sớm dậy đã thấy bực với giai cấp Công nhân, không được đào tạo bài bản
Thực ra mà nói Việt Nam đang không có giai cấp Công nhân, 1 giai cấp quan trọng của nền kinh tế
Nguyên nhân chính vì nền giáo dục chúng ta kém, những trường đào tạo nghề không được coi trọng, 1 là vào Dại học, 2 là đi làm công nhân, chứ không qua trường nghề, mà trường nghề thì làm hư con người nhiều hơn là đào tạo, dẫn đến:
- Chúng ta không có những công nhân có chuẩn mực về văn hoá,
- Chúng ta không có những công nhân có chuẩn mực về xã hội,
- Chúng ta không có những công nhân có chuẩn mực về giao tế,
- Chúng ta không có những công nhân có chuẩn mực về nghề nghiệp,
Phải có những chuẩn mực ấy, thì chúng ta mới có giai cấp Công nhân thực sự. Có giai cấp Công nhân thực sự, thì lúc ấy họ mới được ở đúng vị trí của họ, được làm việc, được tôn trọng như các giai cấp khác trong xã hội
Và có những chuẩn mực ấy, chúng ta mới có được những sản phẩm Made in Viet Nam chất lượng trước hết là cho chính người Việt sử dụng
Tuong Bui— feeling sad at Nội Thất ECO.

Tuong Bui/FB

Chuyện cười của hai đứa con sáng tác.

Hỏi: máy bay chở 1000 viên gạch. Đang bay bị rớt một viên hỏi còn mấy viên ?
Đáp: 999 viên

Hỏi: Làm thế nào để cho con voi vào tủ lạnh?
Đáp: Mở cửa tủ lạnh ra, nhét voi vào

Hỏi: Làm thế nào để cho con hưu cao cổ vào tủ lạnh?
Đáp: Mở cửa tủ lạnh ra, lấy con voi ra, cho hưu cao cổ vào.

Hỏi: Trong rừng vua sư tử tổ chức tiệc sinh nhật, muông loài đều đến đủ, chỉ thiếu một con là con gì ?
Đáp: Là con hưu cao cổ, vì đang nằm trong tủ lạnh

Hỏi: Khúc sông hàng ngày có cá sấu, không ai dám lội qua. Bữa nay có bà già lội sang tỉnh queo, tại sao ?
Đáp: Do cá sấu đi dự tiệc sinh nhật vua sư tử

Hỏi: Tại sao lúc lội sang không bị gì, mà lúc sang rồi bà già bị u đầu
Đáp: Do viên gạch rơi từ máy bay xuống

Đoàn Hồng Nghĩa/VIDI90

Sự giàu có

Cái quyết định sự giàu có của bạn
không phải là việc bạn có những gì,
mà là thái độ của bạn đối với chúng



A finn iskolákban eltörölnék a tantárgyakat

Kicsit más, mint a magyar irány, biztos ők csinálják rosszul. 


Mindent átfogó oktatási reformra készülnek a világ egyik legjobb oktatási rendszerével rendelkező Finnországban: teljes egészében elhagynák a tantárgyakat, helyette áttérnének a témaalapú oktatásra – írja az Independent.
A reform célja az, hogy az oktatási rendszer több olyan képességet adjon a diákoknak, amit a munkerőpiacon fel tudnak használni. Helsinkiben az idősebb középiskolásoknak már most sincsenek klasszikus értelemben vett történelem vagy földrajz óráik, ezek helyett témákra épülő kurzusokat kell elvégezniük. Ilyen például a turisztikai-üzleti tudást adó óra, ahol matematikával, nyelvekkel, írás- és kommunikációs készségek fejlesztésével foglalkoznak. Egy másik példa az Európai Unióval foglalkozó kurzus, ami az EU-val kapcsolatos történelmet, földrajzot, közgazdaságtant és nyelveket tartalmazza.
Az oktatás formája is változik: az eddiginél nagyobb szerepet majd a kisebb csoportos közös munka, és igyekeznek háttérbe szorítani az olyan tanulást, amikor a diák passzívan hallgatja a tanárt.

A reformon egyelőre Helsinkiben dolgoznak, de az ország összes iskolájára kiterjedne az új rendszer. A reform szükségességét azzal indokolják, hogy a technológiai fejlődés miatt a diákoknak sokszor már teljesen más képességekre van szüksége, mint a 20. század elején, amikor sok olyan oktatási módszer alakult ki, amit sok helyen még a mai napig is használnak.
A brit Independent cikke szerint az Egyesült Királyságban is érdeklődnek a finn reformok iránt, az ugyanakkor egyelőre nem valószínű, hogy a közeljövőben elhagynák a tantárgyakat. Ugyanakkor Finnországban is vannak ellenzői a reformnak: sok tanár ugyanis nehezen fogadja el, hogy miután egész életében egy tárgyat tanított, most váltania kell.
Stubnya Bence/Index

Những câu cửa miệng: Hà Nội thời đạn bom...

Ông chủ nhà này có hầu hết các bài khá "siêu!"...

Hình ảnh đường phố Hà Nội thời chiến
 

Những câu nói của Hà Nội "một thời đạn bom-một thời hòa bình" đã dần đi vào quên lãng, xin cùng các bạn ghi lại đây để có ai quan tâm thì hoài niệm:

• Hết sẩy con nhà bà Bẩy, hết ý con nhà bà Tí
• Ăn gà bằng kéo
• quần loe tóc dài
• Đẹp trai đi bộ không bằng mặt rỗ đi lơ
• Một yêu a có senko ( Seiko )
Hai yêu a có Pơ giô (Peugeot) Cá Vàng
Ba yêu nhà cửa đàng hoàng
Bốn yêu hộ khẩu rõ ràng thủ đô
• “Sông Cầu” là đầu câu chuyện... (ý nói thuốc lá Sông Cầu mời trước thì “hết sảy con bà Bảy”)
• Một yêu anh có may ô
Hai yêu anh có cá khô ăn dần
Ba yêu rửa mặt bằng khăn
Bốn yêu có thuốc đánh răng hàng ngày
• Mất sổ gạo
(Buồn như mất sổ gạo)
• "Mặt trơ như cái thớt"
• "nhảy xếch", "đít cô đít cậu"
• "cụ mượt" (10 đồng, to nhất rồi)!
• "trên từng cây số" (Đây-a-nốp + Bôm bốp)
• Oan ta rà mê la , quần trắng áo đen, đít màu xanh lơ, oằn ta ra mế la , dáng đi lèo khoèo trông như chuột ...trù.
• hồi đó có "nhóm ca khúc chính trị" nào là oách lắm đấy!
• Lực sĩ xì po
Bụng to ngực lép
Cổ bằng giây thép
Đít bằng lò xo
Chân như cổ cò
Ngã lên ngã xuống
• Đói lòi con mắt , đói dắt mang tai , đói trẹo hàm nhai , đói ơi là đói ..
• "đấu tranh-tránh đâu"; "tiền đâu-đầu tiên", "chưa có đảng-đang có chửa"
• 4000 năm ta lại là ta
Từ trong bóng tối chui ra
Vươn vai một cái rồi ta chui vào...
• thằng "quân khu" mặc cả bộ "dõng", đi giày "tá", giắt "xéng" trong người, đến nhà người yêu hỏi thăm bố vợ...
• "một mét vuông có bảy thằng ăn cắp"
• Đầu bồng, chất nghệ... (chỉ dân chơi thời bao cấp)
• "Bùng tiết" - trốn học
"Tăng ca" - đúp lớp
"Khong" - nhẫn vàng
"Mú" - công an
• Mặc sòn ve, nô xì ka, mê gút ki... đẹp zai như Đi A Nốp...
• "dạt vòm" (trốn nhà), "đá" (ăn cắp), "ông bô, bà bô", ông "cốp" (sếp), đánh cho "ựa mỳ ra"...
• "Chất nghệ" - ăn chơi
• Chiêm ơi , mất mẹ bím rồi , đồng mốt đồng 2 chả tiếc , tiếc mỗi lá chuối kho chùi mít thôi....ôi ( giọng mấy con mẹ Hà Tây bến tàu Bờ Hồ
• "tiền lẻ hơn thẻ thương binh"!
• Chân đi đúc tàu, đầu đội ổi, mặc cả cây ga...
• "mất hút con mẹ hàng lươn" ; "tình cho không biếu không"; "mỗi ngày một chuyện bổ ích và lý thú"; "kể chuyện cảnh giác"
• Từ “tiếng thơ” đến “vươn thở”
• Đẹp trai đi bộ không bằng mặt rỗ đi lơ
Mặt rỗ đi lơ không bằng thằng gù đi cúp.
• "tuồng chèo pha cải lương"
• Thích thì chiều chiêu thì mến. Xe đạp Pơ giô để Bồ Hồ không khóa ... Thằng "xúc gạo" .
• "má văn công, mông bộ đội"
• Nửa phỉ nửa hồng quân.
• “Xếp gạch”! (một từ bây giờ ta đang dùng lại)
• “Gái công trường - giường bệnh viện"- "trai trường lái, gái trường y".
• Quân trường Trỗi, văn trường Bộ
• Có vợ mà cho đi Tây
Như xe không khoá để ngay Bờ Hồ
• "cưa gái", "đong", "chăn"...
• Alibaba vào nhà người ta dắt xe đạp ra...
• Một thiên (1000), một binh (100), một sập (10).
• "chẳng có hào nào găm ở đít"
• Bố tướng, mẹ tá, con ông cốp,
• Có mấy từ lóng của dân giang hồ là “bổ tàu”, “chém bom”, “đá mép” ...
• thằng "ôn con", "chíp hôi", "đú"
• Nhẩy tàu huýt sáo
• Cố tình nói L thành N cho "nuýnh"
• Lan "lô cốt" đi với Cường "pháo cối"
• Đầu đường đại úy bơm xe
Cuối đường trung tá bán chè đỗ đen.
• "Sông Cầu" mở đầu câu chuyện
• Dưới đất còn lắm gian truân
Tại sao lại phóng Phạm Tuân lên trời?
• Và đây là lời nhạc chế 2 bài hát của Boney M :
"Bà ha ma. Nhắm mắt sờ ba ba. Sờ cho đúng cái chỗ 33 nó nằm ..."
• "Cộng " bên Nga ,"Xù" bên Séc
• “Sa pa” đứng xa mà nói/ “Sông cầu” còn lâu mới ký/”Ba con năm” vừa nằm vừa ký...
• "lừ lừ như tàu điện", "thằng này bị leng keng rồi", "bổ tàu"...
• Bang KT, “Bang Cò ỉa”, “Bang Hoa quả sơn”. K28, K95, “Quân khu thầu dầu”, “Khu mả”...
• Tôi ở nhà quê mới ra
Tôi nhìn oto nó đi
Tôi tưởng con trâu nó phi ...ì í i
• Ai tên Lý được gọi là Lý toét, Tên Bình thì chắc chắn là Bình boong, Hải là “Hải dớ”...
• "Cắt cơm, bơm xe, nghe thời tiết"
• Giường mô đéc
• Gạo 3 đồng 8
• vở 5 hào 2
• hồi ấy rủ được em gái nào đi chơi chắc là sang nhất thì gọi "sen dừa" và "xin điếu ba số"...
• Mất một tý da đền 3 đồng 6, mất một tý máu đền 6 đồng 3
Mất tý gân , gần chục bạc
Mất tý thịt , suýt một trăm
• "tổng sỉ vả" cũng là từ thời đó, kiểu như "ông già Khốt ta bít" hay "ông Khốt"
• "đánh dậm" , "bùng", "nhìn đểu", "chém".
• hút điếu thuốc lào nâng cao sỹ diện
• cưới nhau gọi là "tổ chức", tán tỉnh gọi là "tìm hiểu", quyết định cưới thì "xây dựng"
• Công an, phòng thuế, kiểm lâm
Trong ba thằng ấy phải đâm thằng nào
Kính thưa toàn thể đồng bào
Cả ba thằng ấy gộp vào rồi đâm
• Mỳ không người lái
• điếu giắt tai điếu sáng mai.
• Ăn cơm nắm, nằm gậm giường

• "ăn cơm trước kẻng"

• "nước sông, công lính"

• "bố con chó xồm"
• Não bộ đang hoạt động trở lại
• Trung Quốc lắm cá rô
Liên xô lắm cá mè....
Việt nam có nhiều tôm he
Hít Le có nhiều tôm càng...
• Sau 75 có câu “l Thanh Hóa, khóa Viro”

• hắc lào, ghẻ lở, bát bê năm hai ...!

• Hà chuồn Nam lủi Thái Bình bay, Hải Phòng anh dũng trốn ban ngày!!!
• "cô phi dê là con chó xồm, đứng bên anh làm anh hết hồn"
Trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ
Đồng hồ Ponjot tốt hơn đồng hồ Thụy Sỹ...
• "mất điện thì khổ, mất nước thì sướng"
• Cơm canh cháo phở ( CCCP )
• mấy em đi Tây về kiểu đi Tiệp Khắc về, thanh niên hàng phố tấm tắc "người nó thơm toàn xà phòng Táo...", chứ mấy bác Liên Xô về chỉ được cái "ga lăng" thôi...
• CCCP - các chú cứ phá
• thơm như Camay!
• Xà Phòng Táo, nước hoa CD
• Nhất Cost, nhì Fa, thứ ba là Lux
• biết đi Nga bằng 3 đi Đức
• nó sang nhà con kia xách nước cho gái rồi

• Giàu đi Đức .trí thức đi Nga, ba hoa đi Tiệp

• Đấy là CAPSTAN : Cho anh phát súng tim anh nát.. đọc ngược lại: nhưng anh tin số phận anh còn...
Chiếc áo phơi sương tặng anh nhé.....
• Cuối cùng là tình bơ vơ..
• Quần Levis, lần em vào i sỹ là e vẫn i xì
• ...ở "sở lượn" "mòn hết cả lốp", "hỏng hết cả bánh kẹo"...
• thành phố buồn, lắm con buôn, buôn bánh mỳ, 1 cái 2 tỳ
• Cắt cơm, bơm xe, nghe thời tiết, liếc đồng hồ
• thứ bảy máu chảy về tim
• quê anh thì "thường thôi quê Bạc" và "Hà Tĩnh mình ơi trung ương gọi lấy mỳ", Hà Tây thì "Hà Tây cửa ngõ Thủ đô-Lợi dụng sương mù bắn máy bay ta"...
• Hà Tây gọi tép bằng tôm, cô gái Suối Hai, chàng trai Cầu Giẽ
• dép lốp gọi là "Bình Trị Thiên tóe lửa"
• huân chương không lấy đâu, các cụ bảo thịt trâu cho dễ chia, máy bay bay đằng đông, các cụ lại ngắm đằng tây..
• Hồi xưa ở cổng các ĐV Bộ Đội giữa thủ đô yêu dấu mà toàn thấy ghi: Ở đây không tiếp những người đầu bù tóc rối, quần áo loe tóe lố lăng
• ăn như sư, ở như phạm
• Nhất Y, nhì Dược, tạm đựợc Bách khoa
• Bà ngồi bà rung đùi, bà ngồi bà rung chân, bao nhiêu chiến sỹ HQ hót phân cho bà...
• thằng ăn phở bùng, đi mưa không ướt cằm ...
• “mầm non nghĩa địa”
• "đầu đội áp suất, chân đi bàn là, trông xa cứ tưởng là ma, lại gần thì hóa đi Nga mới về"
• "Cho ngày nay, cho ngày mai, cho hai ngày sau"
• Đi xe đạp với 3 mớ rau muống, một mớ trước ghi-đông, một mớ cầm tay, một mớ sau gác-ba-ga.
• "Tôn Đản là chợ vua quan
Đặng Dung là chợ trung gian nịnh thần
Đồng Xuân là chợ thương nhân
Vỉa hè là chợ nhân dân anh hùng"
• "Bụng to trán hói
Hay nói ba hoa
Đi xe Volga
Ăn gà Tôn Đản"
• "Ở nhà sợ vợ, ra đường sợ công an, đến cơ quan sợ sếp"
• "Thái Lọ là đất ăn chơi
Tay gậy tay bị khắp nơi tung hoành"
• "Trai tài đánh dậm cu đen sạm
Gái đảm mò cua bím mốc meo"
• Ruộng sâu trâu nái không bằng gái thương nghiệp
• "Mất mùa bởi tại thiên tai
Được mùa bởi tại thiên tài Đảng ta"
• "Lúc nhỏ thì cậy mẹ cha
Lớn lên nhờ vợ, về già cậy con"
• Một yêu anh có may ô, hai yêu anh có cá khô ăn dần...
• Móc đít 7 ngày không thấy thối.
• Ngày xưa chày nhỏ cối to
Bây giờ đổi mới, cối to hơn chày”
• “Trước cách mạng, bán ngô luộc
Sau cách mạng, luộc ngô bán”
• “Tiền là Tiên là Phật,
Là sức bật của tuổi trẻ,
Là sức khỏe của cụ già
Là cái đà danh vọng
Là cái lọng che thân
Là cán cân của công lý”
• “Tố Hữu tăng lương không bằng Trần Phương tăng giá”
• “Nhân phẩm toàn dân mất sạch rồi
Chỉ còn lương thực giá cao thôi”
• “Đồng tiền hơn đồng chí
Chân giò hơn chân lý”
• “Mỗi người làm việc bằng hai
Để cho thủ trưởng mua đài sắm xe”
• “Ông Lê nin ở nước Nga,
Mà sao ông đến vườn hoa nước này
Nheo mày, nhăn trán, chỉ tay
Thời kỳ quá độ chúng mày còn lâu”
• Thư gửi con ở Liên Xô
“…Cần gì ghi thật rõ ra:
Đồng hồ áo chấm hay là áo phông?
Áo thiêu ở ngực con công,
Hay là xi-líp có bông hồng cài?
Áo da đểu, xuyến đeo tai,
Nữ hoàng lộng lẫy con xài tiếp không?
Bên ấy gái Cộng khá đông,
Theo cha nên đánh cả vòng tránh thai…”
• Và các kiểu những: Mậu dịch quốc doanh, cửa hàng may đo, hợp tác xã kim khí điện máy, hợp tác xã mua bán, cửa hàng chất đốt phụ nữ, quầy thịt thanh niên, tích kê may vá quần áo, bơm mực bút bi, bơm gas bật lửa, xay bột trẻ em, vá sống/chín xăm lốp, măng-sông, lộn xích, lông gà lông vịt bán đê, tóc rối đổi kẹo, quy gai xốp, kem mút đê...
• Thời đó oánh nhau nổi nhất là "quân khu Lý Nam Đế toàn con ông cớp"!
• Nhất gạo nhì rau
Tam dầu tứ muối
Thịt thì đuôi đuối
Cá biển mất mùa
Đậu phụ chua chua
Nước chấm nhạt thếch
Mì chính có đếch
Vải sợi chưa về
Săm lớp thiếu ghê
Cái gì cũng thiếu...
• Mất tí da đền ba đồng sáu / Mất tí máu đền sáu đồng tư / Mất tí mủ đền đủ một trăm...
• Một giọt máu đào hơn ao nước lã (hay) một giọt máu đào hơn bao thuốc lá
• “đầu gấu chợ Ga” và “mẹ mìn”
• Em không yêu binh nhất
Em không yêu binh nhì
Tình tang tình em yêu trung uý
Trung uý già nhưng mà lắm tiền
Đài đeo hông ,đồng hồ đeo tay.
Đồng hô Poljot, đài Oriontong nhé! (Các bác bây giờ có iphone cũng k bằng ngày xưa!)
• "Mỡ (mật) đấy mà húp"
• Quân mũ lá, bọn thập cẩm, dân 2 ngón, đi cắt bom, đột vòm, nhập nha....
• Lái xe, lái lợn, lái tàu
Trong ba lái ấy đừng yêu lái nào.
• Trai khôn lấy vợ ngân hàng
Gái khôn đến cửa công an tìm chồng.
• " Phở mậu dịch, kịch tivi"; " nhà văn nói láo, nhà báo nói hay"
• chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm!
• Lời Anh Ba - Loa thời tiết!
• Con anh phá sản tại anh ngu (CAPSTAN)
• “Lốp cố vấn” chỉ lốp xe bị hỏng phải dùng sợi cao su quấn vào đi tạm
“Lặn đi cho nước nó trong” có ý đuổi đi
“Mỡ đấy mà húp” có ý đừng tưởng bở
“Nổ” (giang mai)
• “Nhà văn, nhà giáo, nhà báo, nhà đài
Bốn nhà cộng lại, bằng hai nhà nghèo”
• “Chất nghệ gặp trời mưa”
• Trên đè xuống Dưới thúc lên
"Hộp đen" ở giữa cứ rên hừ hừ!
• “Gần nhà ga, xa trường học”
• “Không đi xin gạo xin mì
Mày lên vũ trụ làm gì hở Tuân"
• “Bù đá vào lưng, lấy dân làm guốc”
• “Không nghe đài địch
Không dịch sách Tàu”
• Kính thưa các loại kính
Kính râm đeo trời nắng, kính trắng đeo trời mưa
Kính vừa vừa đeo đi ngủ, kính trong tủ cũng mang ra đeo...
• Giàu thủ kho, no nhà bếp
• “Lux rửa tay, Camay rửa bím”
• “Dìn dìn như xe zin chở gạo
Lạo xạo như cạo râu
Lâu như câu cá
Phá như bom bi
Đi như tên lửa
Đã xx là phải chửa
Không chửa không lấy tiền”
• “Khỉ Bách Khoa, ma Tổng Hợp”
• “Trâu điên chó dại, trai Xây Dựng
Lợn sề chó cái, gái trường Y”
• Ông xe thồ đồng hồ bút máy, vợ ông xe thồ mặc váy kaki
• "Kính bút khăn mùi xoa đồng hồ bật lửa"
• Đầu đường đại tá bơm xe
Cuối đường Trung tá bán chè đỗ đen
Giữa làng thiếu tá bán kem
Trong làng Đại úy thổi kèn đám ma
Thượng úy chăn lợn đuổi gà
Trung úy ở nhà vo gạo rửa rau
Hỏi rằng thiếu úy đi đâu
Ba lô lộn ngược xuôi tàu Bắc Nam...
• Con nhà báo nói láo, con nhà giáo học dốt
• Một yêu anh có may ô
Hai yêu anh có cá khô để dành
Ba yêu rửa mặt bằng khăn
Bốn yêu bàn chải đánh răng hàng ngày
Năm yêu anh có đôi giày
Sáu yêu anh có khăn quàng vắt vai
Bảy yêu có sắn gạc nai
Tám yêu nước mắm cả chai ăn dần
Chín yêu anh rất chuyên cần
Mười yêu anh chỉ để phần cho em.
• Thủ kho to hơn thủ trưởng
• “Du lịch” ngồi xịch vào đây, “Sông Cầu” là đầu câu chuyện
• Ba số nhí nhố cũng xong, pan man ( Palmall) để bàn cũng mất
• Em không ăn cơm cháy/em không ăn cơm mì/ thì em ăn cái gì?
• tình tang tình em đi tìm trung úy/trung úy già nhưng mà lắm tiền tiêu
• "Thứ nhất đi Đức, thứ nhì đi Nga, thứ ba bóc lạc".
• Nhà mặt phố, bố làm to
• Đường sữa từ trên phân (chia) xuống, cuốc xẻng từ dưới phân lên
• Cơm sinh viên: canh toàn quốc, nước chấm đại dương
• Nhanh như kẻ cắp chợ Đồng Xuân
• “Bắt cởi trần, phải cởi trần
Cho may-ô mới được phần may-ô”
• “Cán bộ cao ăn cung cấp
Cán bộ thấp ăn chợ đen
Cán bộ quen ăn cổng hậu”
• Ta về ta tắm ao ta
Dù trong dù đục cũng là cái ao...vv
Đời có lúc nhục lúc vinh
Lúc đong chịu gạo,lúc ninh chân giò
Trăm năm Kiều vẫn là Kiều
Ăn xong rử bát là điều tất nhiên
• Ba năm du kích nằm kề
Không bằng chủ lực nó về một đêm
• Phân thì phân như kứt mà cái kứt gì cũng phân
• Đoàn kết là chết hết
Chia rẽ là chết lẻ tẻ
• "mặt xanh như đít nhái", "đánh cho ù tai", "cười như Liên Xô", "cười như nông dân được mùa", "cho đi Trâu Quỳ", "nụ cười thu hoạch"...
• "mặt vênh như tủ lệch"
• "trong người toàn dây bảo hiểm" (thời mới có tiền to, có dây bảo hiểm- ý nói "đại gia" trong người toàn tiền mệnh giá to!)
• ĐI một ngày đàng...xoàng mất 8 hào cơm bình dân
• "ngu lâu khó đào tạo", "cơm không ăn cứ đòi ăn c...t"
• "cho ăn toàn đặc sản"- chửi cho vuốt mặt không kịp!
• Sông có thể cạn ,núi có thể mòn
Cận thì đeo kính,nhung đi oto ko cần mũ bảo hiểm
• Tội đâu Liên Xô chịu
• Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay
Non nước mây trời...phải ăn khoai tây
Tám mươi phần trăm kèm thêm cả sắn..
• Ô mai sấu rắc cam thảo.
• "tóc xù như chó Nhật", "mũi Thanh Hoa da Ngọc Bé"...
• Có vợ mà cho đi Tây
Như xe không khóa để ngay Bờ Hồ
• Có chí thì nên...gội đầu máy lạnh
• Nếu bạn chịu khó ăn rau trong 80 năm..đảm bảo bạn sẽ chết già
• "áo đỏ chứng tỏ nhà quê"
• Chân đi chữ bát ..dứt khoát xxx to
• Nếu biết ngày mai em lấy chồng
Anh cười vỡ bụng gãy cả răng
Đứa nào lấy em thật vô phúc
Tối nằm cắn lưỡi chết nhe răng
• Hãy tìm tôi nhé A-li-ô-sa!
• Rượu Vang rất có lợi cho sức khỏe, lúc có sức khỏe thì phải uống Vodka
• "gần ga xa trường học", "cô giáo bị bom Mỹ chết rồi", "trèo me trèo sấu"
• "Môi chưa đến Bờ Hồ
Răng đã vồ Bưu điện”
• “Răng tung tăng đi trước
Môi lả lướt theo sau”
• "Chân đi chữ O, xxx to nhất lớp”
• "Từ Nam ra Bắc chưa thằng nào ngán tao", "Nếu cần thì bốn thằng tao chấp mình mày"
• “Cho em miếng cháy, em cho sờ xxx”
• "Quy ra thóc", "Cười như công-nông lên dốc", "Mũm mĩm như thiếu nhi Liên Xô", "Những đứa con của gấu mẹ vĩ đại"
• đẹp trai như mì chính cánh
• Đầu bù ,răng bựa
• “Mặt Thanh Hoa, da Ái Vân, chân Ba Đẻn, đầu Đỗ Mười” hoặc là "mặt Thanh Hoa, da Cẩm Vân, chân Kiều Hưng, lưng Quang Thọ, tóc Đỗ Mười".
• “Ở đây tai vách mạch rừng
Những điều bí mật xin đừng nói ra”
• “Những người hay ăn hay chơi
Sống ba mươi tuổi bằng người một trăm”
• “Tăng xin, giảm mua, tích cực cầm nhầm”
• "Mục tiêu số bốn, cách rốn một gang"
• đi xem tháo khoán
• Đau đầu vì nhà giàu, mệt mỏi vì học giỏi, buồn phiền vì nhiều tiền, ngứa tai vì đẹp giai
• “Tăng xin, giảm mua, tích cực cầm nhầm”
• Đần như mất sổ gạo.
• “Không giàu thì phải đẹp trai
Không thông kinh sử, phải dài con cu”
• “Thẳng thắn thật thà thường thua thiệt
Lọc lừa luồn lách lại lên lương”
• “Ngồi buồn mở cúc xem chim
Còn hơn vào rạp xem phim nước mình”
• “Sáng nhặt lá, trưa đá ống bơ, chiều làm thơ, đêm thẫn thờ chờ sáng”
• Phong độ là nhất thời
Đẳng cấp là vĩnh viễn
• nhà mặt phố,bố làm to...mẹ giã giò
• “Săm có thể thủng, lốp có thể mòn
Nhưng số khung số máy không bao giờ thay đổi”
• Rải đinh đường làng, bám càng công nông
• Ngày tổ tôm ,đêm cửu vạn
• Cổng chùa gặp Lan
• "ngày tàn của bạo chúa" hay "bao giờ cho đến tháng 10"
• Em là búp măng non
Em có con em thành (máy bay) bà già
• Ở Tây thì sống như ta
Đến lúc về nhà, lại sống như Tây
• “Em ơi quần em rách rồi đó
Rách cả quần trong lẫn quần ngoài”
• “Em ơi đừng có bồn chồn
Đến năm mười sáu thì...lưng mọc lông”
• Hai quần có 4 ống chân
Đi vào chỗ tối 4 chân ko quần
• (Italy 1990)
Hoan hô đồng chí Hagi
Cách 30 mét mà ghi được bàn
• Khoa học thời đại lên cao
Anh Ga ga rỉn bay vào vũ tru
• 4 ông chung một đĩa lòng
Lợn ngồi chễm chệ vói thùng bia to
• Ngọt ngào bóc múi em ra
Mời nhau cặp bưởi chút quà Hùng Đoan
• Em thề em chẳng yêu ai
Yêu anh bộ đội có 2 quả mìn
Qủa mìn có cái đèn pin
• Thắng làm vua
Thua cũng chả sao
• Đẹp trai như Đi-a-nốp
• đẹp trai như Đa-sa-ép
• Toàn chỗ anh em với nhau,tiền nong có thì cũng được, ko có thì ....ko xong
• Mỡ đấy mà húp
Cúp (Cub) đấy mà đi
Xi-ti (City) đấy mà phóng
Bóng đấy mà đá
Má đấy mà hôn
• Đẹp trai như Ba Duy
• Uống nước mát sân bay
• "ba que xỏ lá", "ông ba bị", "mẹ mìn"
• Ở giữa có cái đèn pin
Xung quanh những sợi dây mìn tứ tung
• Các loại rau luộc lên ăn đc ,thì ăn sống cũng ...được
• "buôn c...t bán cho chó"
• Buôn bã mía bán cho voi
• Xe máy đời Kim vàng giọt lệ
• "Bật lửa Tàu không dầu cũng cháy
Nửa vòng cháy ngay
Một vòng cháy tay"
• Mũ cối = ổi Tàu
• Xe chạy trên xa lộ
Đã được anh mến mộ
• Mũ này che nắng che mưa
Che đầu quân tử ,sớm trưa dạt nhà
• Phim màu chiến đấu của Liên Xô
• Lazio cửa trên á, cho vào bô
• Quần ga dép gan gà đầu ổi Tầu
• "Zin ba cầu"
• Tăng ca bật bãi
• Chồng người buôn ngược bán xuôi
Chồng em ngồi bếp ...chấm bánh gio
• Đẹp trai như tượng
• Yêu anh đi nhà anh có đài xập xình
Anh chưa to nhà em có...đài truyền hình
• Nhớ vợ thương con thèm nuôi chó
Vợ thì chưa có ... Chó đã nuôi
• Hay nhất gọi xe máy (đời 6x vắt qua đầu 7x) là xe Bình Bịch (do tiếng nổ, đồ rằng toàn loại 2 kỳ). Đi vào thơ văn hẳn hoi nhé: Mồng Một tháng Sáu / Tết của thiếu nhi / Mẹ đưa em đi / Sắm quà mậu dịch / Ô tô, bình bịch / Con vịt biết bơi / Nào các bạn ơi / Ta chơi chung nhé!
• 50 chưa qua dậy thì
55 hết tuổi thiếu nhi
60 là tuổi mới đi vào đời
65 là tuổi ăn chơi
70 là tuổi yêu người yêu Hoa
• Liên Xô, Liên Xổ, Liên Xồ
Thóc lúa đầy bồ là nước Liên Xô
• Tiền vào như nước Sông Đà
Tiền ra nhỏ giọt như cà phê phin
• Chín bỏ ... vào mồm
• Cầm tiền thì sợ tiền rơi
Cầm tờ trái phiếu đời đời ấm no
• Sống Volga ....Ma Mai Dịch
• Chim khôn chim đậu cành mai
Tiền khôn đậu cuống biên lai ngân hàng.
• Hôm qua hội chợ bán gà / Khối (ngày đó quản lý theo đơn vị hộ khẩu là khối, nhỏ hơn tiểu khu - hay giờ là phường) ta cả sáu mươi nhà cùng đi / Hôm nay hội gửi tiền thi / Sáu mươi hộ lại cùng đi một ngày.
• Đưa tay bóp thử cái xem sao
Thấy nó mềm mềm đút nó vào
Vặn vặn xoay xoay rồi đứng dậy
Nhấp nhổm xuống lên dấn ào ào
Mệt mỏi mồ hôi đầy trên trán
Nữ khách đâm lo nói thì thào
Anh ơi cẩn thận ko chửa đấy !!
Tôi dấn thế này chửa làm sao
• Cười như ...ồn cười xilip tích kê.
• Chân đi chữ bát dứt khoát lò to
Chân đi chữ o lò to phải biết.
• Trâu đen ăn cỏ, trâu đỏ ăn ...gà
• Cá biển mậu dịch ko biết tên: Cá long hội (nghĩa là Lôi Họng)
• Bố tướng
• Quần tích-kê, áo lộn cổ
• Nan hoa cắm vành, lốp bọc ngoài săm, ghi đông cổ phổt.
• Anh yêu e từ chân đến cổ còn cái đầu vứt bố nó đi
• Cầm vàng thì sợ vàng rơi
Cầm tam bát cửu đời đời ấm no
• Tam vạn , tam sách thất văn
Lèo 5 , tôm 4 , đời đời ấm no
• Cửu vạn , bát sách , chi chi
Trong 3 cây ấy , ta đi cây nào
• Đổi bún, đổi bánh cuốn (huhu, toàn phải xúc gạo đi đổi)
• Áo xanh sĩ lâm, quần phíp/xa-tanh/lụa đen
• Không hắc lào, không vào đại học. Không ghẻ, không phát thẻ sinh viên
• Đi đúng luật là bạn đang góp phần làm ách tắc giao thông
• "Một năm đi Pháp bằng một giáp đi Nga"
• Cầm vàng thì sợ vàng rơi
Hộ khẩu Hà Lội, đời đời ấm lo!
• Vào cầu, sập cầu, cháy cầu ...
• Lưng gù đi cúp không bằng con cóc ngồi xập gụ
• Đẹp trai lai chó hiếm có khó tìm
• Đẹp trai đi bộ ko bằng mặt rỗ đi lơ
Mặt rỗ đi lơ không bằng lưng gù đi cúp
• Xinh như diễn viên điện ảnh
• Cà phê đắng thêm ít đường cho ngọt
Tình cay đắng ta biết bỏ gì đây
• Nhất là bét
• Ông Liên xô. Bà trung quốc.
Ông đi guốc bà đi giày
Ông nhẩy dây bà ...đá bóng
• Cháu mà máu thì....Đến cháu cũng ko biết cháu là ai !
• 123 ta là cha thằng địch
456 ta là cháu Bác Hồ
789 ta là lính thủ đô
10 ta là người Xô viết
• Tổ quốc ghi công
Gia đình mất giống
• Chiều nay ăn bữa cơm tù
Cơm khê canh nấu gật gù khen ngon
• Khi ra đi ko một lời từ biệt
Khi trở về bảy tám thằng khiêng
"Trên quan tài ghi mấy chữ thiêng
Tổ Quốc ghi công người chiến sỹ"
• "Không phải cháu, thằng máu nó chạy rồi"
• "Vá lốp xe tăng, cân vành tàu hoả"
• "Tiễn anh ra bến ô-tô
Em về em khóc tồ tồ ra chăn"
• "Đang vui thì đứt dây đàn
Khi đang buồn x...thì nàng đến chơi"
• "Anh mất chiếc quần bò
Tích kê hai mông thật to
Anh mất chiếc khăn quàng
Mác ma-đờ-in Chi-na
Anh mất chiếc đồng hồ
Bốn đinh Mỹ còn nguyên tem
Anh mất chiếc áo bò
Levis màu đỏ tươi nguyên"
• Yêu em đi yêu em đi
Em không thích mặc quần Di-Ci (DC)
Trông không to
Mông bé tí đùi thì không căng"
• "Xa lông đệm mút con ngồi
Chỉ thương bầm ở nhà ngồi nhá khoai"
• Rượu hay phải biết chửi thề
Biết đi nửa buổi , biết về nửa đêm
• "An toàn là bạn, tai nạn là thù"
• Sống phức tạp cho đời đơn giản
• "Đời như một bát bún riêu
Bao nhiêu sợi bún, bấy nhiêu...lằng ngoằng"
• "Đời là một cục x dài vô tận
Không cẩn thận bị đứt làm đôi"
• "Anh như cục x trôi sông
Em như con chó ngồi trông trên bờ"
• Văn thơ lai láng tràn ra chiếu
Tỉnh dậy em ơi, kẻo ướt quần
• Thanh niên Cổ Nhuế xin thề
Chưa đầy hai sọt chưa về quê hương
• Hai chai 5 chén 5 thằng nhậu
Mà 4 thằng kia chẳng thấy đâu ,
• Thanh niên Hà Nội xin thề
Chưa đầy 2 bị chưa về quê hương ( bị Usd nhé từ Đông Âu )
• "Từ thành túi này, người đã ra đi"
• "Bước chân đi cấm kỳ trở lại
Bước chân lại, chó dại cắn chân"
• "Xuyên phát đờ dao" "xuyên tâm liên"
• Chỉ tay lên trời .. Hận đời vô sinh
• "Thôi đành nhắm mắt xoạc đùi
Để xem con k...ạc nó dùi đến đâu"
• "Ba Đồng Chinh Bằng Tôn"
• Trên đồng cạn dưới đồng sâu
Chồng cầy vợ cấy con trâu .... ăn cỏ
• Khi đi chân Việt Nam, khi về chân Tiệp chân Đức
• Chị tôi lớn tuổi hơn tôi
Mẹ tôi lớn tuổi hơn tôi rất nhiều !
• "Ôm phản lao ra biển
Cay hẳn chua chua hẳn
Đang ỉa lăn ra ngủ
Hắc lào mông chi chít..."
• hàm răng kiểu "đội hình 6-9-0-3" (cái này bộ đội mới biết)
• "Mô-kích"!
• "Ba bét nhè"
• mặt thớt, đít lồng bàn
• Ô mai sấu
• Đầu gấu nhựa
• Tèo rồi
• Oách xà lách
• Trách người tham: " mày định kẹo kéo à"
• Như có ông già đi tàu bay bằng giấy
Quần ống loe bằng cái bánh xe bò
Ông ta đeo kính râm và đồng hồ Seiko
Ông ta đeo huy hiệu Bác Hồ, hút thuốc lá Trường Sơn
• Kẹp săm
• Dán vỏ nilon rách
Bơm mực bút chì bi
Lộn cổ áo sơ mi
Gia công qui gai xốp
• “Bác sỹ Tùng, dạy chúng em
Ăn quả xanh, uống nước lã
Dễ tiêu hóa, diệt vi trùng…
• “Trời mưa bong bóng phập phồng
Mẹ đi lấy chồng, con ở với ba”
• “Ước gì em hóa thành cau
Để anh làm bẹ, ôm nhau suốt ngày”
“Ước gì anh hóa thành chày
Để em làm cối, suốt ngày…giã nhau”
• “Thương em chẳng biết để đâu
Để vào nòng súng, lâu lâu bóp cò”
• “Trở về sau 5 năm
Quân hàm 1 gạch vàng
Thì ôi có sự lỡ làng
Em lỡ bước sang ngang.
Đi theo chàng trai khác…
• Giàu nhà quê, không bằng ngồi lê Hà Nội
• Cơ khí Trần Hưng Đểu, Dệt kim Đông con
• Nhanh như điện, tiện như quần chun
• “Thấp như gián đất chặt chân”
• “Cáo già không bằng gà son”
• “Đời có số, cố làm gì”
• “Dép còn có số nữa là người”
• “Dí b. vào nước sôi”, “Đái vào dây diện cao thế, giật chết lại bảo tại số”
• “Trông xa cứ tưởng Thúy Kiều
Lại gần mới biết người yêu Chí Phèo”
• “Đẹp như Kiều cởi truồng”
• “Xấu nhất bộ đại học”
• “Bé nhưng dé nó to
To nhưng lò-so nó yếu”
• “Đầu óc ngu si, tứ chi phát triển”
• “Thon thon hình vại, thoai thoải hình chum, khum khum hình lòng chảo”
• “Tham thì thâm, đa dâm hại thận”
• “Ngu thì chết, chứ bệnh tật gì”
• “Thôi rồi Lượm ơi”
• “Thằng xx vừa dốt vừa ngu
Nó đi xe đạp hở cu ra ngoài”
• “Sáng nắng chiều mưa, đến trưa báo lại”
• “Yếu lại còn ra gió”
• “Ngu còn đánh đu với thời tiết”
• “Súp von tơ, tivi, bàn là, quạt cháy, máy bơm hỏng…bán đê!

• "Đồng bào chú ý, máy bay địch đã bay xa!"
• “Bố tướng, mẹ tá, con bán rổ rá ở chợ Đồng Xuân"
• “Bố đảng viên, mẹ hiền nhất xóm”
• “Bóng Nhựa Bút Thép”, “là cái dĩ”, “đau hết cả dọi”, “xin tí tiết”, “xúc”, “múc”, “lít”, “sọi”, “tanh tưởi”, “ra bóng đê”, “10 ông cụ”, “mười át cụ”, “mười cửu sừng”, “tứ tứ nhị”..
• Không đi Văn Điển cũng vào Xanh-Pôn
• Ăn kứt sắt ỉa cứt quân cờ
• Mẹ cắm hoa đám cưới, bố thổi kèn đám ma.
• 37A, hai thất cất một lục, B52, tam bát cửng
• Củi khô xuống nước vẫn khô
Số nghèo đi tận Liên Xô vẫn nghèo
• Thằng này quẩy , Thát chơ
• Đông ki sốt vừa dốt vừa ngu
• bướng thì gọi là "Ri gân", giàu thì gọi là "thầu dầu"
• thằng đầu chầy đít thớt
• Cổ viền túi chéo
Khoá kéo vai bồng
Đinh đồng cúc bạc
Tà xoạc Parabol
Vạt lượn đuôi tôm
Mấy hào cũng duyệt!
(Quân khu Khâm Thiên ạ)
• "Tass được quyền tuyên bố..."; "thông tấn xã vỉa hè"; "nói hay như đài"; Trong thể thao có : "bay như Khánh, đánh như Kim...". Bắt đầu xuất hiện từ "xả láng","quậy", "anh hùng xa lộ"...
• "Pha sáng, mic rõ ràng"
• "Chuyện thường ngày ở huyện"
• Ngày xưa ko thích người " cao như cái sào chọc cứt"
• "Quy luật của muôn đời"
• "Hãy đợi đấy"
• "Đến lượt anh đó, Pakito"
• "Lão Pik, lão có mưu kế gì không?"
• "Hợp tác xã toàn cuốc"
• "Được cái lọ, mất cái chai, âu cũng là cái liễn"
• "Trồng răng Thành Lợi" (hay Toàn Lợi)
• "Vàng mộng tưởng"
• (Nói về người) "ăn chơi có mấu ở đít"
• "xe đạp cởi truồng", "zin 3", "phụ tùng xích líp"...
• , " phở ko người lái ", " con bớp, con phò con phạch " . " ổi tầu , ga tầu, đúc tầu ", " gò " - dép nhựa trắng Tiền phong, .. là những vật dụng mà dân " quân khu" đẳng cấp ko thể thiếu. Cắt bom - thời bao cấp, mọi người hay buộc đồ sau booc-ba-ga ( gác đờ đèo ) xe đạp bằng dây cao su, hội " quân khu 2 ngón " thường chạy theo đắng sau, dùng panh xơ lam ( lưỡi dao cạo ) cắt dây buộc lấy mất đồ lúc nào ko biết ...
• Giắc-cu nổi dậy
• quỷ lùn "Trec nơ mo", "đầu như Bút Thép", "đẹp trai lai Pháp, hiếm có khó tìm".
• Hội nghị hôm nay chỉ có 1 vấn đề , thưa các đồng chí ... Đó là chúng ta phải giải quyết rất nhiều vấn đề !!!
• Hết tầm đại bác
• rít điếu thuốc lào, nâng cao sĩ diên, thơm mồm bổ phổi diệt trùng lao. Hít khói vào như Quan công múa kiếm, thở khói ra như Triệu tử múa long đao. Trường sơn một dẫy tám hào, Thủ đô 2 tút cũng tròn một lô.
• "Vâng, tôi nhà quê!" (lời bài hát "One way ticket"), "Xì bô nê, bố châu Phi mẹ cũng châu Phi, đẻ con đen sì..."
• " Va si lô, thằng tây nó vồ bà già, buông tôi ra - vì tôi đã già rồi mà... "
• "đánh nhau tay-bo", "gọi hội", "củ đậu bay", "trấn"
• Gió rét đêm đông
Mấy cô chưa chồng
Ngồi trên ghế đá
Kể chuyện tình yêu
Một cô phát biểu
Lấy chồng sướng ghê
Đêm nằm mân mê
Làm anh mất ngủ
• "Chào em...cô gái Lam Hồng" hoặc "Kính chào anh...con người đẹp nhất!" (làm người không quen giật mình); "xin bát cơm nguội" (võ này thì 9X bay giờ không hiểu rồi), :hội đồng tổng Cốc đề ra..."
• Võ nhẩy đè vai người " để xem đi bộ đội được không"
• “Em ơi nếu mà yeu anh thì về đâm cha giết chú ... Bóp vú dì dâu chặt đầu dì ghẻ và (zà) đào mả bố mẹ em lên đếm đủ cho anh ba mươi sáu cái xương ........sườn !” (cải lương)
• Điếu cày hợp tác xã
• Thời 90 có câu: Đi Đức, Đá đỏ và Đất đai
• Đưa nhau lên tàu về đây ta sống vui hơn
• Đánh cho bục diều
• Điếc thông tin, mù đọc báo, cụt đào hầm, câm gọi điện
• Tiến tùng túng tiền!
• Tạ đường yến sữa km đậu
• Già nhưng xương gà nhai rau ráu
• Hôn nhau như bổ củi!
(là thành quả tập thể của các comments cho một status cách đây mấy tháng, đã bị trôi đi đâu mất rồi, nay phải ghi lại cho đỡ phí...)

Nam Nguyen/FB 

Friday, March 20, 2015

Nhớ nhé!!!!

Vợ Việt kiều Tuan Nguyen dặn mấy anh thợ mộc ngày mai đến lắp đồ nội thất:
“Tôi sẽ để chìa khóa dưới thảm chùi chân. Anh lắp nội thất xong để hóa đơn lên kệ bếp giúp tôi. À, anh đừng ngại con chó béc-giê. Nó sẽ khônglàm phiền anh đâu. Nhưng anh đừng nói bất cứ chuyện gì với con vẹt. Nhớ nhé, KHÔNG ĐƯỢC NÓI GÌ VỚI CON VẸT!!!!!!”. 
Hôm sau, mấy anh thợ mộc tới và thấy một con chó rất to. Nhưng như bà chủ đã nói, con chó chỉ nằm xem anh ta làm việc. Còn con vẹt lại liên tục chửi rủa la hét khiến mấy anh thợ mộc phát điên. Cuối cùng, không chịu được nữa, anh thợ Phạm Đức Luyện hét lên:
- CÂM MỒM ĐI CON VẸT NGU NGỐC KIA!!!!!
Con vẹt bèn nói:
- Xử nó đi, chó!


fr.Tuong Bui/FB

Chuyện vợ chồng

Câu chuyện sau đây có thể làm nhiều bạn choáng vì ngôn từ. Nhưng tôi tin người bạn đã post nó trên FB nên up lên đây trên quan điểm của trường phái "tả thực" 1 cách tự nhiên. Nhiều khi chúng ta vẫn đọc được những điều như vậy trong những cuốn sách có giá trị. Và nếu có bạn nào không thể chấp nhận thì tôi xin có lời xin lỗi vì tôi khôn muốn chọc tức ai cả. Chúng ta hãy mạnh mẽ để chứng kiến tất cả những gì xảy ra trong cuộc sống mà không bị "xỉu"!


Ăn sáng vỉa hè úp mặt vào tường rào, hóng hớt được:
- Mày là đồ con lợn!
- Sao mày chửi tao thế?
- Đấy là tao nghe mấy con ranh con nó bảo có cái con gì đó viết báo nói thế...
- Con mất dạy gì đó viết gì mà mày chửi tao thế?
- Chồng đéo gì mày, cứ tối về mày cứ tắm rồi ăn xong lại lăn quay ra ngủ, nhiều bữa tao khều mày suốt mà mày cứ giả vờ ngủ... Những lúc đang nứng thế, tao hận mày lắm, cứ muốn đạp con mẹ mày xuống đất!
- Địt mẹ cả lò nhà mày, ngày ngày mày ngồi một chỗ đong nước chan bún thì tao bưng bê rửa bát hầu, lại còn chạy đi chạy lại chở hàng về, mệt bỏ con mẹ. Tối về mệt mà mày thì đéo giống mấy con phò mắt xanh má đỏ ăn nói ướt át, mày cứ càm ràm mà ăn mặc hôi như mấy con quét đường thì tao không ngủ cũng đéo làm gì được...
- Tiên sư bố mày, tao còn phải lo cho đống tàu há mồm của mày, bố mẹ mày hơi tí cũng đến tay tao. Suốt ngày chổng mông bám mặt vỉa hè thì te tua chỉ có thế thôi! Hay mày để tao bỏ bán bún tối tối ra đứng gốc cây trên Cổ ngư nhé? Địt mẹ mày, bà mày cũng ngon đấy nghe, cứ áo quần vào còn hơn khối đứa hoa hậu tong teo!
- Mày đúng là đồ con lợn, đéo biết cặc gì...
- Ừ, tao là lơn đấy, lợn nái đàng hoàng! Thế đứa đéo nào mà lúc tớn lên thì bảo tao mông cong, ti nẩy, da mịn? Thằng lợn nào bảo lồn tao khít khìn khịt, hút sướng thôi rồi, hử?
- Tao bảo đấy, con đĩ lợn ạ! Mày tuổi lợn thì không phải lợn là gì, con đĩ?
- Mày cũng là lợn còn đéo gì nữa mà lắm lời?
- Tiên sư bố mày, tao là tuổi dê, thế nên mày mới sướng, còn đéo gì nữa mà còn lắm mồm?
- Thế thằng lợn nào trong sổ hộ khẩu với CMT lại khai sinh năm lợn?
- Địt mẹ mày, năm đó ra khỏi bộ đội, bắt chước mấy thằng ở cơ quan tao xin việc nên tao mới khai gian trẻ đi mấy tuổi, chứ biết nó sẽ đuổi cổ về bưng bát cho mày thì tao sửa làm lồn gì...
- Các bác dùng đầy đủ hay bỏ mắm tôm ạ? Thôi, mình ơi, bê 2 bát không ớt cho hai bác kia đi này! Chúng mình đều là lợn cả mình nhỉ, ấy đấy là em nói với chồng em đấy ạ. Tối nay thức nhé, mình...

(Note: chuyện thật vỉa hè, xin lỗi là đã giữ nguyên ngôn ngữ của người trong cuộc và đã lược bớt khá nhiều các từ đệm và đây hoàn toàn không phải vợ chồng chửi nhau gì mà có vẻ như là giao tiếp thông thường của vợ chồng nhà bán bún bình dân vỉa hè).

Như Hùng/FB